Thế này là bị đói vài ngày rồi thì phải? Ngay cả đá cũng nhai... hay là có sở thích đó?
“?”
Ngay khi Vương Viễn đang nhìn chằm chằm vào người đen ông béo đen đó từ trên xuống dưới, thì đột nhiên người đàn ông béo đen đó hếch mũi, trên đầu nổi lên dấu chấm hỏi, sau đó ngẩng đầu nhìn thấy Vương Viễn ở trên trời.
“Ha ha ha!”
Tên đàn ông béo đen nhìn thấy Vương Viễn, đột nhiên cười ha ha, bảo: “Lão tử bị đi đày đến nơi lạnh tê tái này thủ tháp, ngay cả rắm cũng không ăn được, không ngờ còn có người tự dâng đến cửa!”
Khi nói chuyện, hắn ta há miệng, nhả một làn khá đen trực tiếp bao trùm Vương Viễn. Sau đó, hắn ta lăn một cái trên đất, biến thành một con heo to màu đen, miệng há ra, Vương Viễn không tự chủ được mà bị hút qua đó.
“Mẹ nó! Hóa ra là heo thành tinh!”
Vương Viễn kinh hãi, vội vàng sử dụng Nhậm Ý Vọng Vi thoát khỏi khống chế của heo tinh, rồi móc gậy sắt ra đập một phát lên đầu heo đen.
“Coong!”
Gậy sắt đập trúng đầu heo tinh, phát ra tiếng vang kỳ quái, gan bàn tay của Vương Viễn tê rần, gậy sắt bị bắn ra, hắn không nhịn được mà cảm thán: “Cứng thế!”
Hắn tự biết mình đánh đơn chắc chắn không phải đối thủ của heo tinh, nên quay người định chuồn đi.
“Ca ca! Sao ngươi lại tới đây?”
Nhưng Vương Viễn còn chưa quay người, đã nghe thấy heo tinh phun tiếng người.
“Ca ca?” Hắn hơi sững sờ, nhíu chặt mày lại.
“Ta là Chu Tử Chân này! Tiểu Chu, mới bao nhiêu năm không gặp, ngươi đã quên mất huynh đệ ta rồi sao?” Chu Tử Chân vội vàng biến lại bộ dạng đàn ông đen béo.
Lúc này, trước mắt Vương Viễn hiện ra thông tin của Chu Tử Chân.
[Phục Đoạn Tinh Quân – Chu Tử Chân] (Linh vận nguyên thần)
Cảnh giới: Phản Hư tầng mười.
Khí huyết: Đầy.
Pháp lực: Dồi dào.
Pháp thuật: Thôn Thiên Phệ Địa.
Thiên phú: Đồng Bì Thiết Cốt.
Giới thiệu bối cảnh: Heo tinh ở Mai sơn tu luyện thành tinh, thích ăn thịt người, sau này được thiên đình phong làm Phục Đoạn Tinh Quân, linh vận nguyên thần của hắn ta thủ tại vị trí Khai Dương của đại trận Thiên La Địa Võng.
“Hóa ra là Chu huynh đệ!”
Vương Viễn tương kế tựu kế, ôm quyền nói với Chu Tử Chân: “Huynh đệ ta nhiều năm không gặp, tại sao vừa gặp lại muốn ăn ta?”
Không phải ca ca không nhận ngươi, ai kêu ngươi lại muốn ăn ca ca cơ chứ.
“Lẽ nào ca ca không biết mắt của huynh đệ ta không tốt... vừa rồi ngươi đứng xa quá, vẫn chưa nhìn rõ ra ca ca ngươi, tiểu đệ nhất thời đói quá mới ra tay với ca ca.” Chu Tử Chân vội vàng nhận lỗi.
“Ở đây trời băng đất tuyết, chim không thèm ị... quả thực vất vả cho hiền đệ rồi.” Vương Viễn đảo mắt nhìn xung quanh.
“Ai nói không phải chứ!”
Nói đến đây, Chu Tử Chân mang vẻ mặt bất mãn, mới trong sự căm giận bất bình: “Mụ nội nó chứ, rõ ràng biết lão tử dạ dày lớn, vậy mà ở đây đến ngay cả miếng ăn cũng không có, ngay cả ca ca ngươi cũng tới đây, ta cũng không tìm được cái ăn để chiêu đãi ngươi.”
Vừa nói xong, Chu Tử Chân còn lén liếc mắt về khối băng bên cạnh.
Ngược lại người này cũng rất thật thà đáng yêu.
“Ha ha ha!”
Vương Viễn cười ha ha, nói: “Không phải chỉ là ăn thôi sao, hiền đệ lại đợi một lát nhé, ca ca đi chút rồi về!”
Nói xong, Vương Viễn nhún người bay lên trên trời, quay một vòng về trận doanh của đám người Một Đám Ô Hợp.
“Tra xét rõ ràng chưa? Tinh Quân thủ trận ở đó là ai?”
Mọi người thấy Vương Viễn trở về, nhao nhao vây lên hỏi.
“Là Phục Đoạn Tinh Quân, tên là Chu Tử Chân!” Vương Viễn đáp.
“Con mẹ nó là ai vậy? Chưa từng nghe nói tới...” Mọi người tới tấp lắc đầu.
“Là một con heo đen thành tinh!” Vương Viễn nói.
“Heo tinh?”
Tống Dương bảo: “Trước thì có một con khỉ, ở đây lại có một con heo, lần sau lẽ nào là Sa hòa thượng?”
“Ta biết Sa hòa thượng đó.” Bôi Mạc Đình đáp: “Chính ngay lúc hắn đang tấn công Phương Lạp, đã đánh vỡ cái chén lưu ly mà Gia Cát Lượng mượn được.”
“Đây cùng một quyển sách sao?” Mọi người sa sầm mặt mũi.
“Đừng nói vớ vẩn nữa! Nghe lão Ngưu nói tiếp đi!” Điều Tử ngắt lời mọi người.
Sau đó Vương Viễn phân tích Chu Tử Chân một phen.
Cho dù là giới thiệu hay là thực lực, thì con heo này đều yếu hơn Viên Hồng rất nhiều, đặc điểm chính là da dày thịt béo, hơn nữa còn tham ăn, mắt còn không tốt, cho hắn ta một xe phân, phỏng chừng hắn ta cũng có thể nuốt hết.
“Tham ăn, mắt không tốt... cái này dễ xử thôi!”
Điều Tử bảo: “Chúng ta giở lại trò cũ, ghi điểm lần hai là xong! Bỏ thuốc cho Viên Hồng thế nào, thì bỏ thuốc cho hắn ta như vậy.”
“Ý hay!”
“Không có sơ hở!”
Kế hoạch của Điều Tử vừa xuất hiện, mọi người đã nhao nhao tỏ vẻ tán thành.
Đối phó với loại người tham ăn tục uống, ngươi ra tay ở chỗ khác còn không bằng xuống tay ngay ở phương diện ăn uống. Trong mắt tên tham ăn, người là sắt, cơm là mạng, có no chết cũng không thể lãng phí lương thực được...
Chu Tử Chân đã đói rất lâu ở nơi trời băng đất tuyết này rồi, cầm khối băng mà cũng có thể làm một bữa cho được, lúc này cho hắn ta chút đồ ăn, đừng nói là bỏ độc ở bên trong, cho dù bôi một lớp cớt trên đó, hắn ta cũng có thể coi như nước tương, cái đù, có phải hơi tởm rồi không?
“Cách đúng là hay thật đấy!”
Thế nhưng Vương Viễn lại nói: “Nhưng trên người chúng ta có ai có đồ ăn sao?”
“Cái này...” Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Tuy rằng mấy thứ như ba lô này không làm tăng sức chiến đấu, nhưng vẫn rất cần thiết, bình thường đồ vật hữu dụng mà mọi người bỏ vào còn sợ không dủ dùng, ai sẽ nhàn rỗi cho đồ ăn vào trong túi chứ. Trong trò chơi cũng không có thiết lập độ đói bụng, thức ăn chỉ có thể làm tăng thuộc tính vào miếng đầu tiên, còn lại chỉ đơn giản là thỏa mãn dục vọng ăn uống mà thôi, chứ để trong ba lô quả đúng hành vi của tân thủ.
Nói đến tân thủ... trong đội ngũ thật sự có một người.
“Ta có!”
Vào thời khắc mấu chốt, Tống Dương đứng ra, móc ra hai quả táo, chia cho Vương Viễn một quả, lại nói với vẻ luyến tiếc: “Nếu là ngươi ăn cũng thôi đi, ngươi cầm cho heo ăn không phải là lãng phí sao, chỉ còn lại mỗi hai quả, ta còn phải giữ lại một...”
“Thật sự có người mang thức ăn bên người sao?” Sự quái gở của Tống Dương khiến mọi người chết lặng, cảm giác cô gái này không chỉ thích mua mấy vật phẩm trang sức vô dụng thôi đâu.