Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1817: Chương 1815: Cảnh giới cao nhất của tham ăn

“Bỏ đi, ngươi vẫn nên giữ lại tự ăn đi!” Vương Viễn phất tay với vẻ cạn lời.

“Vậy... hai quả cho ngươi hết đó...” Tống Dương thấy Vương Viễn không cần, còn tưởng hắn chê mình kẹt sỉ, vì thế lại cầm một quả táo nữa ra.

“Không phải như ngươi nghĩ.” Vương Viễn lắc đầu, đáp: “Mấu chốt là hai quả không đủ...”

“Ặc...”

Mọi người lại im lặng, Tống Dương cũng không còn lời gì chống đỡ.

Ngược lại hắn nói không sai, tính kháng trạng thái xấu của BOSS cao cấp này đều rất cao, tuy rằng xuân dược và thuốc xổ không tính là độc, nhưng BOSS có thực lực mạnh mẽ cũng có thể kháng lại một vài hiệu lực dược.

Không nói đâu xa, chỉ nói tới Viên Hồng, Vương Viễn ước chừng cho hắn ta nuốt một xe rượu thuốc, chí hàn chí nhiệt âm dương đối đầu, mới có tác dụng.

Bây giờ chỉ có hai quả táo mà thôi, cho dù có gia tăng lượng dược, bỏ thêm bao nhiêu độc vào đi chăng nữa, chưa nói Chu Tử Chân là Tinh Quân trên trời, mà cho dù chỉ là một tên béo bình thường, phỏng chừng cũng có thể tạm thời kháng được lượng thuốc.

“Vậy phải làm sao?” Tống Dương bảo: “Ta thật sự chỉ còn lại hai quả táo thôi, nếu thực sự không được nữa thì ta lấy thêm quýt... nhưng thật sự không có mà.”

“Tiết kiệm đi...” Vương Viễn phất tay.

Mấy thứ như lương thực này không thể xếp thành nhóm được.

Ba lô lớn như vậy, Tống Dương có phàm ăn cỡ nào thì lương thực có thể mang trên người cũng có hạn, có dốc ngược cô xuống cũng không thể rớt ra một xe đồ ăn được.

Chỉ có thể kêu Đinh Lão Tiên mở cửa, rồi mọi người về thành đi mua thôi.

Nhưng một ba lô lương thực cũng không có bao nhiêu, mười mấy người phải đi qua đi lại mười mấy chuyến, mới có thể miễn cưỡng gom được một xe... quả thực là quá khó.

“Cái này...”

Ngay khi mọi người đang đau đầu vì nguồn lương thực, thì đột nhiên Đinh Lão Tiên nói: “Có phải cái gì Chu Tử Chân cũng ăn không? Đồ không ngon hắn ta có ăn không... ?”

“Vớ vẩn!”

Vương Viễn đáp: “Hắn ta đã đói đến mức phải gặm cả băng rồi, chắc hẳn sẽ không kén ăn đâu...”

‘Vậy ngược lại ta có cái ăn đấy...” Đột nhiên Đinh Lão Tiên cười hì hì, bảo.

“Hửm? Ngươi mang theo một xe sao?” Vương Viễn hỏi.

“Một xe? Ha ha!” Đinh Lão Tiên vỗ ngực, đáp: “Mười xe cũng móc ra được ấy chứ.”

“Ba lô của ngươi lớn như vậy sao?” Mọi người vô cùng ngạc nhiên.

“Cái này liên quan gì đến ba lô của ta!” Đình Lão Tiên mỉm cười, móc từ trong túi ra một nhóm nguyên liệu, ném lên mặt đất chính là một đóng đồ khô cằn.

“Đây là cái gì?” Mọi người mang vẻ mặt mờ mịt.

“Đây chính là vỏ bí đao.” Ngược lại Trường Tình Tử cũng nhận ra hàng.

“Không sai!” Đinh Lão Tiên bảo: “Còn có sơn tra khô, senna, bã đậu, lá sen...”

Vừa nói, Đinh Lão Tiên vừa ném nguyên liệu từ trong ba lô lên mặt đất, từng túi to túi nhỏ chất đống thành ngọn núi nhỏ.

“Ngươi lôi những thứ này ra ngoài làm gì?” Bôi Mạc Đình hỏi với vẻ khó hiểu.

“Ý của ngươi là, trực tiếp cho Chu Tử Chân ăn nguyên liệu sao?” Ngược lại Vương Viễn cũng hiểu ngầm sáng kiến của Đinh Lão Tiên.

“Không sai!”

Đinh Lão Tiên bảo: “Tuy rằng vị của những nguyên liệu này hơi kém một chút, nhưng vẫn tốt hơn đá.”

“Lợi hại!” Vương Viễn kích động dựng ngón cái với Đinh Lão Tiên.

Con mẹ nó, ở phương diện dùng dược này, gã phải gọi là chuyên nghiệp!

Lối suy nghĩ của Vương Viễn còn đang ở phương diện bỏ thuốc, mà Đinh Lão Tiên người ta đã trực tiếp kê thuốc cho Chu Tử Chân rồi. Toàn bộ những nguyên liệu này đều dùng làm thuốc xổ... trực tiếp cho Chu Tử Chân ăn, không chỉ bớt quá trình bỏ thuốc, mà ngay cả quá trình phối thuốc cũng bớt luôn.

Hơn nữa, nguyên liệu có thể xếp chồng, khiến cho bao vải của Đinh Lão Tiên giống như một kho hàng nhỏ, chắc chắn có thể cho ăn no căng bụng.

“Ngươi thế cũng chay quá rồi, ở đây ta còn có rết, thiềm thừ, rắn lục mũi hếch...” Trường Tình Tử học một biết mười, cũng móc ra một đống nguyên liệu độc dược dùng để luyện chế độc từ trong túi.

Dù sao cũng đều là ăn, ăn ngon thì trực tiếp ăn, không thể ăn thì phối nguyên liệu ăn, phối nguyên liệu liệu cũng không thể ăn thì coi như dược liệu mà ăn, tận dụng hết sức một vật tuyệt đối không lãng phí, con mẹ nó, đây mới là cảnh giới cao nhất của phàm ăn.

“Mọi người ở đây mai phục! Ta đi dụ Chu Tử Chân tới đây!” Vương Viễn dặn dò mọi người vài câu, sau đó tung người bay lên, trở về dưới tháp.

“Ca ca, có mang đồ ăn tới không?” Chu Tử Chân thấy Vương Viễn trở về, cũng mang vẻ mặt mong chờ.

Vương Viễn đáp: “Ta đã tìm được rất nhiều đồ ăn cho hiền đệ rồi đây! Nhưng không tiện mang theo, ta đặt đồ ăn bên dưới, hiền đệ đi cùng ta một chuyến đi.”

“Thật sao?” Chu Tử Chân nghe nói đến có rất nhiều đồ ăn, nước miếng đều sắp nhiễu xuống, bụng bắt đầu kêu rột rột.

Quả nhiên là dáng vẻ đã đói rất lâu rồi.

“Vi huynh có thể lừa ngươi được sao, mau đi cùng ta!” Nói xong, Vương Viễn phóng lên, bay về phía nơi đặt nguyên liệu.

Chu Tử Chân liếc mắt nhìn xung quanh, cuối cùng không thể chống đỡ nổi dục vọng ăn uống, cũng cưỡi mây đen bay theo.

Trong phút chốc, Vương Viễn và Chu Tử Chân đã bay xuống dưới đất, trông thấy một đống nguyên liệu giống như ngọn núi nhỏ bày trên đất, Chu Tử Chân thật sự hưng phấn đến mức hai mắt đỏ ngầu.

Nhưng rất nhanh, hắn ta đã bĩu môi nói: “Ế? Sao toàn là mấy thứ không ngon như vậy?”

Vương Viễn: “...”

Được lắm, con mẹ nó cái tên tham này đã gặm cả đá rồi, mà còn chê nguyên liệu không ngon, xem ra tham ăn cũng có lúc khó xử.

“Hiền đệ này!”

Vương Viễn nói với vẻ ý vị sâu xa: “Ngươi cũng biết ở đây là nơi nào chứ? Là nơi chim cũng không thèm ị, ta có thể tìm được những thứ này đã tốt lắm rồi, ngươi xem thứ này, còn không có thịt hay sao?”

Vương Viễn cầm một con rắn độc đưa cho Chu Tử Chân.

“Cũng đúng!”

Chu Tử Chân than thở: “Ca ca từ xa tới đây, ta không chỉ không có đồ chiêu đãi, còn để ca ca đi tìm đồ ăn cho ta, lại còn bất lịch sự... làm sao ta có thể ghét bỏ được, có đồ ăn tóm lại vẫn tốt hơn là không có gì.”

Dưới sự lừa lọc của Vương Viễn, Chu Tử Chân thật sự hút con rắn độc vào trong miệng như hút mì sợi, sau đó vùi đầu vào đống nguyên liệu, bắt đầu nhai chóp chép.

Gặm một lúc, dường như hắn ta vẫn chưa thỏa mãn, đột nhiên lùi lại vài bước, miệng vừa há ra đã có một đường khói đen bao phủ toàn bộ nguyên liệu trên đất, sau đó những nguyên liệu này bị khí đen cuốn lấy, chui vào trong miệng của Chu Tử Chân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!