Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1818: Chương 1816: Cảnh giới cao nhất của ham ăn (2)

Chỉ một hơi, đống nguyên liệu giống như ngọn núi nhỏ, đã bị hắn ta ngốn sạch...

Con mẹ nó, Vương Viễn nhìn mà có hơi đau tim, cho dù ngươi ăn thành vài miếng cũng được mà.

“Ợ!”

Ăn xong nguyên liệu, Chu Tử Chân vỗ bụng nói: “Cảm ơn ca ca, đã lâu rồi lão Chu ta không sảng khoái như vậy.”

“Hiền đệ ăn no chưa?” Vương Viễn giả vờ quan tâm hỏi han.

“Ở nơi trời băng đất tuyết này cũng không thể yêu cầu nhiều hơn!” Chu Tử Chân đáp một cách rất hiểu chuyện: “Ăn lưng bụng cũng được rồi.”

“Lưng bụng...”

Vương Viễn phục rồi, cái thứ hàng này đúng là một cỗ máy nghiền cơm, gom chung với Viên Hồng chính là tổ hợp kẻ bất tài điển hình, chẳng trách tình cảm của hai người này lại tốt như vậy.

...

Ăn cơm no rồi, tâm trạng của Chu Tử Chân tốt lên rất nhiều, kéo Vương Viễn tới bắt đầu nói chuyện.

Cái gì mà năm đó bảy huynh đệ kết nghĩa bảo vệ quốc gia... câu chuyện còn rất truyền kỳ, Vương Viễn cũng không biết rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể ngồi đó nghe rồi ậm ừ, sau đó thi thoảng hỏi một câu, coi như đối đáp.

Hai người nói chuyện như vậy một tiếng...

Đám người Một Đám Ô Hợp mai phục ở gần đó cũng đã mất kiên nhẫn, hỏi trong kênh đội: “Hai người các ngươi nói đến đâu rồi?”

“Hắn đang khen ta thần thông quảng đại... nói đến tình đồng chí bảo vệ quốc gia năm đó.” Vương Viễn đáp: “Cũng rất thú vị đấy.”

“Đây là lúc nghe chuyện xưa sao? Người này vẫn chưa đau bụng sao?” Mọi người hỏi.

“Hình như chưa...” Vương Viễn liếc mắt nhìn Chu Tử Chân, trên gương mặt đen thui của người này hồng hào rạng rỡ, không hề có cảm giác đã ăn thuốc xổ.

“Con mẹ nó Lão Tiên, có phải ngươi kê sai thuốc rồi không?” Mọi người bắt đầu mắng người công cụ Đinh Lão Tiên.

“Sao có thể thế được?” Đinh Lão Tiên đáp: “Hắn ăn toàn là vật đại hàn, người bình thường tùy tiện ăn một chút thôi đã đau bụng rồi.”

“Vậy tại sao Chu Tử Chân lại không sao?”

“Con mẹ nó bố ai mà biết được!” Đinh Lão Tiên cũng rất bối rối.

Vương Viễn cũng đã hơi mất kiên nhẫn, gãi đầu hỏi: “Huynh đệ, có thấy hơi khó chịu không?”

“Có ý gì?” Chu Tử Chân nghi ngờ hỏi: “Tại sao lại khó chịu?”

“Cái này...” Vương Viễn cạn lợi ứng phó, cũng không thể nói ta cho ngươi ăn một món thuốc xổ, tại sao ngươi lại không tiêu chảy được.

“Xem ra những nguyên liệu này của Lão Tiên đã bị con heo chết tiệt này tiêu hóa cả rồi!” Vương Viễn nói trong kênh đội với vẻ bất đắc dĩ.

Mọi người hoảng sợ bảo: “Đù! Đây là thứ dạ dày thần tiên gì vậy?”

“Vậy bây giờ phải làm sao?” Mọi người có hơi hoang mang, vậy mà hạ độc lại vô dụng với Chu Tử Chân, con mẹ nó thật xấu hổ quá.

“Trực tiếp xông lên đi! Trông hắn rất thân với lão Ngưu, lão Ngưu, ngươi đánh lén trước đi, chúng ta lên sau.” Điều Tử lại đề nghị.

“Chỉ có thể như vậy!” Vương Viễn bất đắc dĩ, chỉ đành đồng ý.

Bên này, Chu Tử Chân vẫn đang tán dóc với Vương Viễn một cách vui tươi hớn hở, thì đột nhiên Vương Viễn chỉ ra phía sau Chu Tử Chân, nói: “Hiền đệ, ngươi nhìn xem đó là gì thế?”

“?”

Chu Tử Chân quay người nhìn qua với vẻ mặt ngơ ngác, bối rối hỏi: “Có thấy gì đâu.”

“Xin lỗi nhé huynh đệ!”

Vương Viễn thấy hắn ta quay người, trực tiếp móc Đấu Chiến ra, gậy sắt đón gió lóe lên biến thành thô to như miệng bát, rồi hắn vung một chiêu [Thiên Hạ Vô Song] vào ót của Chu Tử Chân.

“Coong!”

Một đòn này của Vương Viễn cực kỳ nặng nề, một gậy giáng xuống đánh cho Chu Tử Chân lảo đảo tiến về trước, suýt chút nữa thì cắm mặt xuống đất.

Tên ngớ ngẩn này vẫn chưa phản ứng lại được đã xảy ra chuyện gì, quay đầu lại hỏi với vẻ bối rối: “Tại sao ca ca lại đánh ta? Là huynh đệ có chỗ nào không đúng sao?”

“Ngươi không làm sai gì cả! Là thế giới này sai!”

Vương Viễn đạp một cước lên người Chu Tử Chân, mượn sức nhảy về sau mười mấy trượng, kéo dài khoảng cách, sau đó lớn tiếng hô: “Lên!”

“Ầm!”

Cùng với hắn ra lệnh một tiếng, Tam Muội Chân Hỏa đã dung hợp với rất nhiều pháp thuật từ trời giáng xuống, toàn bộ rơi lên đầu của Chu Tử Chân.

“Rắc!” một tiếng, sương trắng bốc lên, băng cứng dưới chân Chu Tử Chân đã bị nung chảy thành một cái hố lớn.

“Hoàn mỹ!”

Đánh lén thành công, trong lòng đám người Một Đám Ô Hợp quá đỗi vui mừng.

“Đồ khốn! Vậy mà lại dám đả thương ta!”

Thế nhưng ngay đúng lúc này, chỉ nghe thấy trong màn sương phát ra tiếng hét to, ngay sau đó, một người đàn ông đen béo xông ra từ trong đám khói, tay phải vừa duỗi ta, một cây bồ cào đã lơ lửng trên tay, sau đó hắn ta bổ một nhát vào Bôi Mạc Đình cách mình gần nhất.

Bôi Mạc Đình vội vàng giơ kiếm lên đỡ, bị một đòn này quật ngã lăn ra đất, lăn đi rất xa.

Mọi người cùng nhau xông lên, bắt đầu vây đánh Chu Tử Chân.

Hiển nhiên thực lực của Chu Tử Chân không bằng Viên Hồng, nhưng hắn ta cũng không trúng độc, hơn nữa mình đồng da sắt, sức lớn vô biên, cũng khá khó đối phó.

Bồ cào trong tay vung vẩy như một vòng tròn bảo vệ cả người, dũng mãnh vô địch.

Không chỉ dây leo của Phi Vân Đạp Tuyết bị quật bật gốc, mà cả Tam Muội Chân Hỏa của Đạo Khả Đạo cũng bị chặn ở bên ngoài người, mọi người vây quanh Chu Tử Chân, nhưng hoàn toàn không thể lại gần hắn ta được.

Ngoại trừ Tống Dương có thể miễn cưỡng đón đỡ và tránh né ra, thì những người khác hoàn toàn không thể đỡ được đòn tấn công của heo tinh.

Lúc này, Chu Tử Chân vẫn không quên nói với Vương Viễn: “Ta biết rồi, là mấy tên đạo chích các ngươi ép ca ca ta, ca ca mau đi! Ta sẽ đối phó với những tên đạo chính này!”

“Cái này?” Vương Viễn nghe thế, trong lòng lập tức có hơi áy náy.

Không thể không thừa nhận, tuy rằng Chu Tử Chân tham ăn dễ giết, còn từng muốn ăn Vương Viễn, nhưng đối với bạn bè của mình lại vô cùng nghĩa khí, lúc này cũng không hề nghi ngờ thân phận của Vương Viễn.

Tuy rằng Vương Viễn làm việc không từ thủ đoạn, nhưng bây giờ thực sự có hơi xấu hổ, con mẹ nó thế này cũng xem là lừa gạt tình cảm của người ta đi, chạm đến giới hạn của Vương Viễn rồi.

“Trư ca, ta không phải ca ca của ngươi!” Nghĩ đến đây, Vương Viễn biến về diện mạo vốn có.

“Đồ khốn! Ngươi dám lừa ta! Các ngươi đều phải chết! Grào!”

Chu Tử Chân thấy ca ca của mình là Vương Viễn giả mạo, lập tức nổi trận lôi đình, tiện tay ném bồ cào trong tay xuống đất, tứ chi chống đất gào một tiếng, hóa thành một con heo to màu đen.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!