Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1824: Chương 1822: Cược thêm một lần cuối cùng

Sau khi nhìn rõ diện mạo của lão già đó, đám người Một Đám Ô Hợp đồng loạt trừng to mắt.

“Sao lão già này lại trông quen mắt thế nhỉ?” Vương Viễn nhìn thấy bộ dạng của lão già đó, nghiêng đầu lầm bầm.

“Còn không quen mắt được sao, đó còn không phải sư phụ ngươi sao?” Mario đá Vương Viễn một cước, vội vàng sáp tới nói: “Chào Thạch lão sư phụ, đồ đệ ngươi không nhận ra ngươi, mau chóng đá hắn đi, nhận ta làm đồ đệ này.”

Mario lợi dụng tất cả mọi dịp.

“Ha ha!” Lão già trông giống Thạch Công cười haha, nhưng không nói gì.

“Ngươi dám biến thành bộ dáng của sư phụ ta?” Vương Viễn thì lại nổi giận, thuận tay rút Đấu Chiến, đập một phát vào người lão già đó.

Lão già hơi nghiêng người.

“Coong!” Gậy sắt của Vương Viễn đập hụt.

Sau đó lão ta thò tay phải ra, vỗ nhẹ vào ngực của Vương Viễn. Vương Viễn không kịp né tránh, lập tức mở thần quang hộ thể.

“Phụt!”

Thần quang tan biến, hắn bị đánh lùi về sau hai bước.

Lão già đó thì lại cười nhạt, bảo: “Được lắm, thân thủ không tồi! Đương nhiên ta không phải sư phụ ngươi, ta là Thông Phong Đại Thánh!”

Cùng lúc đó, trước mắt tất cả mọi người xuất hiện thông tin của lão già.

[Thông Phong Đại Thánh – Di Hầu Vương] (Linh vận nguyên thần)

Cảnh giới: Phản Hư tầng mười.

Khí huyết: Đầy.

Pháp lực: Dồi dào.

Pháp thuật: Thôn Thiên Phệ Địa.

Thiên phú: Linh Thông.

Giới thiệu bối cảnh: Một trong bảy quái ở yêu giới, giỏi nghe âm thanh, có thể quan sát chi tiết, biết trước sau, hiểu rõ muôn vật.

Vương Viễn đọc thông tin của Di Hầu Vương, biết không địch lại được nên cũng không còn ra tay nữa, mà là nói với vẻ bất mãn: “Tại sao lão già nhà ngươi lại biến thành sư phụ ta!”

“Ta biến thành lão? Là lão biến thành ta nhé! Không phân rõ trọng yếu!” Di Hầu Vương cười lạnh, đáp.

“Các ngươi quen biết lắm sao?” Vương Viễn hỏi.

“Huynh đệ kết nghĩa, ngươi cho rằng thế nào?” Di Hầu Vương đáp.

“Sư thúc!” Hắn cúi đầu khom người, lôi kéo quan hệ.

Mario cũng ở một bên nói: “Thạch Công đã nhận lão Ngưu rồi, ngươi là huynh đệ của lão, vậy nhận lão Ma ta đi, huynh đệ chúng ta làm trâu làm ngựa cho huynh đệ các ngươi.”

“Đừng có lôi kéo làm quen với ta!”

Di Hầu Vương đáp: “Quan hệ giữa ta và lão không tốt.”

“Quan hệ không tốt còn kết nghĩa sao”

“Huynh đệ ruột còn có lúc bất hòa thì thôi.” Di Hầu Vương đảo trắng mắt.

“Hình như ngươi nói có vài phần đạo lý…” Vương Viễn cứ cảm thấy logic này có hơi lộn xộn.

“Nhưng lão là lão, ngươi là ngươi, quan hệ giữa ta và lão có không tốt đến đâu, suy cho cùng cũng không thể bắt nạt tiểu bối được.” Di Hầu Vương bảo: “Ta hạ phàm làm việc công, nhất định phải thắng ta, ngươi mới có thể phá trận, tới đi!”

Nói xong, Di Hầu Vương móc một cây gậy sắt từ trong lỗ tai ra.

“Đừng mà…”

Vương Viễn vội vàng bảo: “Ngươi là sư thúc của ta, làm sao một hậu bối như ta có thể ra tay với ngươi được, có rất nhiều cánh để thắng ngươi, không nhất thiết là đánh thắng.”

“Ế? Vậy ngươi nói xem thắng ta thế nào?” Di Hầu Vương mỉm cười, hỏi.

“Chúng ta chơi đoán số đi!” Mario đáp: “Cái này ta giỏi.”

“Được! Tới đi!”

Di Hầu Vương nắm gậy, trực tiếp bắt đầu chơi đoán số với Mario.

Sau đó mọi người cũng cảm nhận được áp lực của vận may.

Đoán liền mười lần, Mario đều thua hết, mặt người này vốn đã trắng, bây giờ lại càng trắng hơn.

“Ế, ta không tin! Đổi người khác, tiếp tục! Tiểu Tống ngươi lên đi, chúng ta so cao thấp!” Vương Viễn không chịu phục, đẩy Tống Dương lên, sau đó móc xúc sắc dùng để tính điểm ra.

Chơi đoán số có nhân tố kỹ thuật, còn đổ xúc sắc thì lại xem vận may, Tống Dương có vận may tuyệt đối, không tin không qua được lão ta.

“Ôi… các ngươi vẫn luôn có dũng khí như vậy sao?” Di Hầu Vương thở dài một tiếng, bắt đầu so điểm với Tống Dương.

Sau đó một màn khiến người kinh ngạc hơn đã xảy ra.

Tống Dương thân là người có điểm phúc duyên tuyệt đối, lần nào cũng đều có điểm số rất cao, kết quả mỗi lần đều vừa vặn ít hơn Di Hầu Vương một điểm như vậy, không nhiều hơn cũng không ít hơn, chỉ một điểm… thế này áp lực chết mất.

Chuyện càng quá đáng hơn, chính là Tống Dương đã ném ra một trăm điểm rồi, mà bên Di Hầu Vương lại là một trăm linh một.

Con mẹ nó… thật quá vô sỉ.

Giới hạn đổ xúc sắc của người chơi chỉ có một trăm điểm thôi.

“Đổi người tiếp tục!”

Tống Dương liên tiếp thua mười mấy ván, bị đánh đến mất tinh thần, Vương Viễn lại kéo Phi Vân Đạp Tuyết lên.

“Đừng lãng phí thời gian nữa, cùng nhau lên đi!” Di Hầu Vương không coi mọi người ra gì.

Điều Tử cũng nhìn ra được manh mối trong chuyện này, mới lên tiếng khuyên ngăn: “Đừng lãng phí thời gian nữa! Không thắng được đâu, các ngươi cũng không thèm đọc thiên phú và giới thiệu của người ta!”

“Thiên phú? Giới thiệu?” Vương Viễn lại ném thuật thăm dò qua đó, sau đó trợn tròn mắt.

Được rồi.

Linh thông có ý tứ gì thì hắn cũng không dám khẳng định, nhưng phần giới thiệu bên dưới của Di Hầu Vương có viết: Giỏi nghe âm thanh, có thể quan sát chi tiết, biết trước sau, hiểu rõ muôn vật.

Con mẹ nó ý gì còn cần giải thích sao?

Người này chính là một hack đánh bạc hình người biết đi, cược với lão ta, còn không phải là đụng vô họng súng?

“Ta đã nói đừng cược rồi.” Di Hầu Vương bảo: “Mà các ngươi lại không nghe… tới đi, chúng ta vẫn nên ra tay đi, nói một cách tương đối thì vẫn đơn giản hơn một chút.”

“Không!”

Vương Viễn nói chắc như đinh đóng cột: “Ta thích giành phần thắng ở điểm mạnh của người khác! Chúng ta cược một ván cuối cùng đi!”

“Ế? Thật sự còn muốn cược sao?”

Di Hầu Vương nói: “Ta sẽ cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu như lần này ngươi vẫn không thể thắng được ta, vậy ta sẽ trực tiếp tính các ngươi thua, lúc đó đừng nói ta bắt nạt ngươi.”

“Ngươi sợ chứ gì?” Vương Viễn khiêu khích.

“Chết đến nơi còn dám mạnh mồm!” Di Hầu Vương rất khinh thường phép khích tướng của Vương Viễn, cười lạnh rồi hỏi: “Nói đi, ngươi muốn cược cái gì?”

“Lần này chúng ta cược lớn.” Vương Viễn đáp: “Cược mạng, có dám chơi không?”

“Cách cược thế nào?” Di Hầu Vương vừa nghe là cược lớn, cũng nổi lên hứng thú.

“Dễ thôi!”

Vương Viễn nói: “Không phải ngươi biết biến thân sao? Lát nữa ngươi tùy tiện biến thành một người trong chúng ta, sau đó những người khác sẽ ra tay tấn công, là đánh chết ngươi hay là đánh chết đồng đội của chúng ta, tất cả đều do số trời. Nếu như đánh chết ngươi, hoặc là ngươi tự mình bại lộ, vậy ngươi phải cho chúng ta qua cửa. Còn nếu đánh phải đồng đội của chúng ta, ngươi sẽ tiếp tục biến thành một người khác, thẳng đến khi chúng ta tự giết lẫn nhau, tất cả chết hết thì mới dừng lại?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!