“Cái này nghe qua cũng rất thú vị đấy.” Di Hầu Vương sờ cằm, hơi có hứng thú.
“Đương nhiên!” Vương Viễn nói: “Đây chính là cò quay Nga, một cách cược của nước Nga, còn ở đây gọi là cò quay Thái Nhất Môn, sống chết có số, thành bại tại trời, đàn ông chân chính thì phải lấy mạng để cược.”
“Ha ha ha.” Di Hầu Vương cười ha ha, đáp: “Ngươi nói không sai, ta sẽ chơi trò này.”
Nói xong, Di Hầu Vương tùy tiện vung tay, một tia sáng xanh đã bao phủ tất cả mọi người bên trong.
“Đây là kết giới Phong Ngữ!” Di Hầu Vương giới thiệu: “Ở trong kết giới này, sẽ làm nhiễu việc trao đổi của các ngươi, tuyệt đối đừng mơ mộng hão huyền có thể nói chuyện riêng để chơi xỏ, lão phu vô cùng tinh thông hiểu rõ vạn vật, đừng nói là mấy tiểu quỷ các ngươi, cho dù là một cánh tay trong trời đất là thật hay giả ta cũng đoán ra được, tới đi!”
Nói xong, một luồng khói bụi dâng lên trong kết giới Phong Ngữ, một lúc sau khi khói bụi tản đi, trong đám người Một Đám Ô Hợp có thêm một Đinh Lão Tiên.
Hai Đinh Lão Tiên đứng chung với nhau, giơ tay nhấc chân, toàn bộ hành động đều đồng nhất, đến diện mạo khí chất cũng giống như đúc.
Mọi người và Đinh Lão Tiên quen biết lâu như vậy, nhưng lúc này Di Hầu Vương biến thành bộ dáng của Đinh Lão Tiên, vậy mà bọn họ hoàn toàn không nhìn ra được chút sơ hở nào.
“Lão Tiên, bên đó là ngươi sao?” Bôi Mạc Đình không tin tà ma, gửi tin nhắn hỏi trong kênh đội.
Nhưng tin nhắn của y gửi vào màn hình chung, lại là: “Gâu gâu gâu, ta là chó.”
“…”
Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, có hơi mơ hồ, thầm nghĩ Bôi Mạc Đình đã chịu phải đả kích gì.
Ngay sau khi mọi người đều thử gửi tin nhắn hỏi nhau, lại phát hiện ra không phải Bôi Mạc Đình bị kích thích dẫn đến nói năng lung tung, mà là trong kết giới, mọi người nói chuyện riêng đều sẽ thành nói lung tung.
Đinh Lão Tiên vốn cũng nghĩ như thế, nhưng khi nhìn thấy lời nói của mọi người ở trong kênh đội giống như đang đùa giỡn lão Ma là chó, lão Ngưu là heo, lập tức cũng hiểu ra là chuyện gì.
Gã còn định dùng ánh mắt trao đổi, lại phát hiện ra vẻ mặt của Di Hầu Vương ở bên cạnh cũng đồng nhất với mình…
“Làm sao đây, làm sao đây?”
Mọi người từ bỏ hành động vớ vẩn như nói chuyện riêng đó, quay đầu hỏi Vương Viễn xem chọn ai.
Vương Viễn to mồm thì mọi người vẫn hiểu được, người này trông có vẻ không đáng tin, nhưng thực ra sẽ không làm việc gì không chắc chắn, ý tưởng là hắn đưa ra, nên chắc chắn người này có cách giải quyết, bằng không chẳng phải thật sự khiến Đinh Lão Tiên chết uổng sao.
Không thể không nói Di Hầu Vương này cũng thật nham hiểm, lão ta biết Đinh Lão Tiên là người có tác dụng rất lớn trong đội ngũ.
Người khác chết thì chết, cùng lắm là bớt một lực chiến đấu mà thôi, tuy rằng Đinh Lão Tiên không có sức chiến đấu gì, nhưng người này lại có Phá Toái Hư Không, không chỉ ảo trận vô dụng với gã, mà còn có thể chạy trốn bất cứ lúc nào, giải quyết gã trước, tương đương với chặt đứt đường lui của nhóm người Một Đám Ô Hợp.
“Ha ha!”
Thế nhưng ngay đúng lúc này, Vương Viễn lại hơi mỉm cười, chỉ vào hai Đinh Lão Tiên, nói: “Lão Tiên Nhi, xin lỗi nhé!”
Sau đó hắn nói với mọi người: “Giết cả hai người bọn họ đi!”
“?”
Mọi người nghe được chỉ thị của hắn, đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức hiểu ra ý của hắn.
Được rồi, hóa ra ngay từ đầu con lừa trọc này đã không muốn cược nghiêm túc với Di Hầu Vương rồi… vừa rồi hắn nói thế nào, Di Hầu Vương biến thân để những người khác tấn công, chỉ cần đánh chết Di Hầu Vương hoặc là bản thân Di Hầu Vương tự bại lộ, vậy sẽ xem như lão ta thua.
Đúng, là tấn công, chứ không có nói là tấn công một người trong đó, mấy thứ như cò quay Nga, cò quay Thái Nhất Môn chó má gì đó đều là đánh lừa dư luận mà thôi.
Con mẹ nó, Di Hầu Vương còn làm ra một kết giới để nhiễu loạn việc trao đổi tin riêng của mọi người, nhưng lại không biết ngay khi lão ta đồng ý ván cược này, đã giẫm một chân vào hố của Vương Viễn rồi.
“Lên!”
Hai tay của Phi Vân Đạp Tuyết chập lại, dây leo phá đất chui ra quấn chặt hai Đinh Lão Tiên lại, những người khác đều móc vũ khí pháp bảo ra, bắt đầu đọc kỹ năng và tích lực, Vương Viễn cũng mở pháp tướng ba đầu sáu tay, vung ba cây gậy sắt lên.
“Được rồi! Ta chịu thua!”
Ngay khi Vương Viễn sắp vung một gậy qua, đột nhiên cơ thể của Đinh Lão Tiên ở bên trái lóe lên, biến thành bộ dạng của Di Hầu Vương, lớn tiếng ồn ào.
“Ha ha ha!”
Vương Viễn cười ha ha, ngừng tay lại, hỏi: “Sư thúc, ngươi chịu phục rồi sao?”
“Đồ gian trá nhà ngươi! Thật đúng là bỉ ổi! Mệt ta còn tin ngươi, cho rằng ngươi thật sự muốn cược, nhưng hóa ra ngươi đang lừa ta!” Di Hầu Vương dở khóc dở cười.
“Khà khà! Có sao học vậy thôi!” Vương Viễn cười hì hì, bảo: “Sư thúc, không phải ông cụ nhà ngươi cũng cơ trí hơn người sao?”
“Ha ha!”
Một lời nịnh bợ của Vương Viễn khiến Di Hầu Vương vô cùng hưởng thụ, lắc đầu, đáp: “Quanh năm đánh nhạn, lại bị nhạn mổ mắt! Cái khác không nói nhưng lão phu rất giỏi đánh cược. Một ván này lão phu dám cược dám nhận thua, là các ngươi thắng, đúng là trường giang sóng sau đổ sóng trước, một trận này xem như các ngươi đã qua.”
Nói đến đây, Di Hầu Vương vung tay, tháp xanh cách đó không xa biến mất không thấy nữa.
[Hệ thống nhắc nhở: Đội ngũ của bạn… nâng cao khả năng cảm nhận…]
“Thế này là qua cửa rồi sao?”
Nhận được nhắc nhở của hệ thống, một nhóm người Môt Đám Ô Hợp có hơi ngạc nhiên.
So với vẻ chấn động lòng người ở hai cửa ải trước, thì một cửa này thực sự có kinh hãi nhưng không nguy hiểm, chẳng qua chỉ là đoán mấy ván, cược vài bận, cuối cùng lại nhẹ nhàng qua cửa… nhẹ nhàng đến mức có hơi kỳ quái.
“Hừ!”
Di Hầu Vương hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Vương Viễn, nói:” Nếu không phải tiểu tử này giở trò, cả đời các ngươi cũng đừng hòng qua được cửa của ta, thay ta chào hỏi sư phụ của các ngươi.”
Lão ta xua tay, cơ thể tan rã, biến thành một làn khói xanh.
Phá liền ba trận, mọi người cũng dần tìm được một vài quy luật.
Nếu là xông vào, những Tinh Quân chỉ có tu vi Phản Hư kỳ này, cũng có sức chiến đấu mạnh hơn các chưởng môn là Đại Thừa kỳ của các phái. Nhưng Tinh Quân thủ trận là trí tuệ nhân tạo cao cấp có thể trao đổi, hơn nữa bọn họ đều có tính cách của riêng mình.
Viên Hồng thích rượu, Chu Tử Chân tham ăn, Di Hầu Vương thích cược, tính cách của bọn họ, vừa vặn chính là điểm mấu chốt để phá trận. Chỉ cần có thể nắm chắc tính cách của bọn họ rồi đón hùa theo sở thích, là có thể tìm được cách phá trận chân chính.