Bảy trận đã phá được năm trận, còn lại hai trận cuối cùng là Thiên Khu và Thiên Toàn. Dựa theo thứ tự phá trận, phá trận Thiên Toàn rồi mới xuất hiện vị trí của trận Thiên Khu cuối cùng, nhiệm vụ hoàn thành ở ngay trước mắt.
“Nhanh như vậy đã phá được năm trận rồi, xem ra nhiệm vụ này cũng không khó cho lắm.”
Vốn dĩ nghe Vương Viễn nói khó nhằn như vậy, còn cho rằng đại trận Thiên La Địa Võng này phải khó đối phó bao nhiêu, nhưng làm nhiệm vụ hết một ngày này, lại phát hiện ra nhiệm vụ được chém gió đến mức vô cùng thần kỳ này, cũng không khó như trong trưởng tượng.
Cũng chỉ có hai trận đầu hơi có chút độ khó, còn ba trận sau đó, rõ ràng độ khó thấp cũng không phải chỉ một chút thôi đâu, mấy BOSS này cũng không cần phí sức như trong tưởng tượng, ngược lại còn dễ dàng giải quyết hơn.
“Đúng vậy… có cảm giác ba trận sau chúng ta cũng không ra tay nhiều cho lắm, thế này cũng đơn giản quá rồi.”
“Đừng đắc ý.”
Ngược lại Điều Tử rất tỉnh táo, nói với mọi người: “Lẽ nào các ngươi không nhìn ra sao? BOSS thủ trận của ba trận này, người nào cũng có thực lực không tầm thường, nhưng cũng không có ý định đánh nhau với chúng ta… chứ không phải chúng ta mạnh bao nhiêu, hay là nhiệm vụ đơn giản thế nào.”
“Ý của ngươi là BOSS nhường sao?” Mọi người hỏi.
“Khó mà nói được!” Điều Tử đáp: “Dù sao ta cũng cảm thấy mấy cửa này đơn giản đến hơi quá đáng, như thể những người thủ trận này hoàn toàn chẳng muốn để ý tới chúng ta vậy.”
“Thật sao?” Mọi người bắt đầu nhớ lại.
Vương Viễn cũng bảo: “Không sai, ta cũng có cảm giác này… đặc biệt là Di Hầu Vương và Sư Đà Vương, hai người này hoàn toàn không có ý đối đầu với chúng ta, Giao Ma Vương thì mang đến cho người cảm giác xuống đây để hưởng thục cuộc sống hơn.”
“Thật kỳ lạ… tại sao lại như vậy?” Mọi người vô cùng khó hiểu.
“Không phải Di Hầu Vương đã nói rồi sao, hắn và Thạch Công là huynh đệ kết nghĩa đó.” Phi Vân Đạp Tuyết nói: “Chắc chắn bọn họ muốn nể mặt Thạch Công rồi.”
“Di Hầu Vương là huynh đệ kết nghĩa, ngược lại cũng có thể giải thích được, nhưng những người khác thì sao? Lẽ nào cũng là huynh đệ kết nghĩa chắc?” Vương Viễn lại đưa ra nghi vấn.
“Cái này…” Mọi người nhao nhao nhìn về phía Tống Dương.
Ở thời đại cải biên đủ các loại hình văn hóa này, rất nhiều văn học cổ đại đã sớm bị đủ loại tác phẩm chơi đến hoàn toàn thay đổi, lại thêm rất nhiều đọc giả không đọc nguyên tác, luôn thích dùng tác phẩm cải biên và các diễn giải về thuyết âm mưu, để thay thế các điểm chính trong tác phẩm, dẫn đến việc văn học cổ điển chân chính được truyền bá cực kỳ hữu hạn trong dân gian.
Loại người không thích đọc sách như Vương Viễn chỗ nào cũng có, đến những kiến thức về nhân vật chính trong thần thoại cũng đều là biết được từ trong miệng người khác và phim ảnh cải biên, còn về phần trong nguyên tác thế nào lại hoàn toàn không rõ.
Dù sao khoa học kỹ thuật cũng phát triển như vậy, các trò giải trí nhiều như thế, đã làm rất ít người có thể tĩnh tâm để đọc sách.
Cho nên rốt cuộc Di Hầu Vương ở trong chuyện xưa thần thoại nào, và rốt cuộc Thạch Công là cái thứ gì, thì mọi người hoàn toàn không có manh mối.
Cũng chỉ có Tống Dương, ngày thường thích đọc sách, nên chắc hẳn cô sẽ biết một chút.
“Hình như ta cũng có chút ấn tượng về Di Hầu Vương, còn Thạch Công gì đó, hình như trên lịch sử có Hoàng Thạch Công là sư phụ của Trương Lương… hai người này từng kết nghĩa sao? Đây là thiết lập ở quyển sách nào thì ta cũng không biết.” Tống Dương đọc sách cũng tạp, nhớ cũng không rõ ràng cho lắm, trong lúc nhất thời cũng không nghĩ đến Thạch Công và Di Hầu Vương có quan hệ gì.
“Có khả năng Thạch Công không phải tên thật!” Vương Viễn nói: “Di Hầu Vương thì ta đã từng nhìn thấy ở quyển sách nào đó rồi thì phải?”
“Tây Du Ký.” Tống Dương đáp: “Ngược lại trong đó có một Di Hầu Vương, còn có Lục Nhĩ Di Hầu, không biết có phải là một không…”
“Di Hầu Vương từng kết nghĩa sao?” Mọi người tiếp tục hỏi.
“Hình như có từng kết nghĩa.” Tống Dương nghĩ ngợi một chút rồi đáp: “Hơn nữa, cũng có Di Hầu Vương và Giao Ma Vương… Nhưng không có Chu Tử Chân và Viên Hồng…”
“Có Thạch Công không?”
“Không có.” Tống Dương khẳng định: “Nhưng lão thất mà bọn họ kết nghĩa là Tôn Ngộ Không.”
“?”
“!”
“Tôn Ngộ Không?” Nghe được ba chữ này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Thân là nam chính số một trong tứ đại danh tác và thần thoại cổ điển, cho dù có cải biên thế nào, là tác phẩm phái sinh ra sao, thì cái tên của Tôn Ngộ Không vẫn như sấm dậy bên tai, không ngờ vậy mà hắn cũng là huynh đệ kết nghĩa của Di Hầu Vương.
Nếu là như vậy, Thạch Công cũng là huynh đệ kết nghĩa của Tôn Ngộ Không, vậy đương nhiên Giao Ma Vương và Sư Dà Vương cũng là một trong mấy huynh đệ.
Chẳng trách lại nhường bọn họ, thế này cũng có thể giải thích được.
“Nhưng trong mấy huynh đệ, cũng không có Thạch Công.” Điều Tử tỉ mỉ nhất, trong bảy huynh đệ kết nghĩa người ta, cũng không nói còn có một lão bát nữa.
“Thạch Công… Thạch Công…” Vương Viễn thì lại nhíu mày, nói: “Có phải Tôn Ngộ Không nhảy ra từ trong đá không?”
“Đúng vậy, người Trái Đất đều biết.” Mọi người gật đầu phụ họa, nhưng nói đến đây, đột nhiên bọn họ đồng loạt dừng lại, sau đó ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên.
Người nhảy từ trong đá ra… Thạch Công… con mẹ nó chứ.
Lẽ nào? Chả có nhẽ?
“Thạch Công chính là Tôn Ngộ Không?” Tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt, vẻ mặt cực kỳ phức tạp.
Sau có thể thế được?
Trong ấn tượng của mọi người, Tôn Ngộ Không là anh hùng cái thế, vô địch thiên hạ, kiêu ngạo bất tuân, khí phách hiên ngang, coi thường chúng sinh tam giới, hoàn toàn là hình tượng anh hùng siêu chính diện.
Sao có thể là cùng một lão già có tướng mạo thấp bé đáng khinh, thái độ làm người gian trá vô sỉ, tính tình quái đản, ngang ngược ham hư vinh được? Cái này… con mẹ nó quá hủy hoại thần tượng rồi.
Lúc này, người có tâm trạng phức tạp nhất chẳng ai ngoài Vương Viễn.
Nói đến cùng, trong lòng hắn có hơi vui vẻ.
Tôn Ngộ Không có danh tiếng lớn cỡ nào, lại có xác suất chín phần là sư phụ của mình.
Nhưng phần lớn vẫn là khó chấp nhận nổi.
Dù sao trong lòng hắn, Tôn Ngộ Không cũng chính là thần tượng hoàn mỹ không tỳ vết, hoàn toàn không cùng một khái niệm với sư phụ không biết xấu hổ, thích chém gió trong mắt hắn đó. Lúc này đột nhiên nói hai cái thứ hàng cùng là một người, khiến tâm trạng của hắn phải nói là khó có thể hình dung ra được.