Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1832: Chương 1830: Biển Bắc Minh

“Không thể nào, làm sao Tôn Ngô Không lại vô sỉ thế được?”

“Đúng vậy, sao Tôn Ngộ Không lại lớn lên đê tiện như thế…” Những người khác cũng không thể chấp nhận nổi.

Thần tượng sụp đổ trong nháy mắt chính là một chuyện rất đáng sợ.

“Các ngươi cũng không cần như vậy…” Điều Tử an ủi mọi người: “Hình tượng hoàn mỹ của thần tượng chẳng qua là mộng tưởng từ một phía của đám dân thường bần cùng như các ngươi mà thôi, chưa từng gặp qua người thật, làm sao biết bọn họ thế nào? Các ngươi có dám tin tác giả của quyển sách này thực sự là một anh đẹp trai khiêm tốn, nho nhã chính trực và lương thiện không?”

“Có lý có lý có lý!”

Mọi người nhao nhao gật đầu, thần tượng cũng là người bình thường, cũng không thể gán hình tượng trong tưởng tượng của mình vào được.

Điều Tử nói như vậy, khiến trong lòng mọi người lại thoải mái hơn rất nhiều.

Sau khi ổn định tâm tình, Đinh Lão Tiên lại vẽ mở cửa truyền tống, mọi người đổi cảnh đến cảnh của trận thứ sáu, biển Bắc Minh.

Cùng là biển, nhưng cảnh vật ở biển Bắc Minh so với biển Hoàng Tuyền là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Biển Hoàng Tuyền đến đâu cũng là khí độc, mà môi trường ở biển Bắc Minh, nói tóm lại vẫn tốt hơn một chút, ngoại trừ không có bao nhiêu ánh nắng và khá lạnh ra, thì cũng chỉ toàn là nước mênh mông bát ngát.

Với loại môi trường này, cũng có rất ít người chơi đến đây, dù sao cũng chẳng có ai bay trên trời mãi được, hơn nữa nơi này tối như mực, khiến trong lòng người ta khó tránh khỏi sợ hãi.

Phi Vân Đạp Tuyết mở hiệu ứng trang bị lên mức lớn nhất, giống như một mặt trời nhỏ chiếu sáng một khu vực. Tố Niên Cẩn Thời cũng không cam lòng yếu thế, mở hiệu ứng đặc biệt của mấy thanh tiên kiếm trên trang bị lên, trông giống như đèn nê ông nhiều màu.

Chỉ nhìn thôi, mọi người đã muốn cướp trang bị của hai người bọn họ, sau đó ném bọn họ xuống biển cho chết đuối.

Hai người ở đây đua độ giàu có đến đỏ mặt tía tai, Độc Cô Tiểu Linh ở một bên thì thuận tay ném một cái, triệu hồi một con thuyền lớn xuất hiện dưới chân mọi người.

“Đậu má!” Tất cả mọi người nhìn thấy con thuyền lớn này, đều trợn tròn mắt há hốc mồm.

Ngay cả hai oan gia Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời đang đọ độ giàu có, cũng đều sững sờ…

Bay trên biển lớn mênh mông bị gió biển lạnh lẽo thổi qua, tuy rằng không chết đuối, nhưng cũng lẻ loi, khá khó chịu, mở hiệu ứng đặc biệt của trang bị lên cũng không có cảm giác ấm áp gì, mà chỉ có thể mang tới một tia sáng mà thôi, so với một con con thuyền lớn cấp bậc du thuyền, thì biểu tượng hội viên Tâm Duyệt cấp mười lăm trên đầu hai người có tiền đều trông có vẻ hơi thua kém.

Không ngờ Độc Cô Tiểu Linh mới là triệu phú ẩn.

“Được đó Linh Tử!”

Đinh Lão Tiên liên tục cảm thán: “Ta nhớ không phải con thuyền nát đó của ngươi chỉ cỡ bàn tay thôi sao, từ khi nào lại xa hoa thế này?”

“Đúng đó…” Bôi Mạc Đình cũng nói: “Lần trước khi ta thấy con thuyền nhỏ của ngươi, chỉ có thể ngồi năm, sáu người, còn thuyền này của ngươi phải cấp chiến lược ấy chứ.”

Con thuyền trước đây của Độc Cô Tiểu Linh chỉ dài hơn một trượng, còn cần người chèo thuyền nữa, nhưng con thuyền hiện tại này lại dài hơn mấy trăm mét, đầy đủ thiết bị, trên mạn thuyền còn phối pháo năng lượng linh thạch tiên tiến, quả thực chính là sự chênh lệch giữa xe đạp và đường sắt cao tốc.

“Thuyền nhỏ đó bị lão Ngưu ném đi rồi.” Độc Cô Tiểu Linh đáp.

“Ném rồi?” Mọi người đều liếc mắt nhìn Vương Viễn.

Độc Cô Tiểu Linh lại nói tiếp: “Con thuyền lớn này là hắn đền cho ta…”

“Ta…” Ánh mắt mọi người nhìn Vương Viễn như nhìn thấy thần sông.

Mario móc ra một thanh kiếm gỗ tồi tàn đưa cho Vương Viễn, nói: “Ngưu ca, đây là kiếm gỗ đào mà Trương Tam Phong từng chơi, ngươi cũng ném giúp ta đi, không cần lấy cho ta đồ tốt gì đâu, một thanh tiên kiếm bậc bốn là ổn rồi.”

“Ta cũng muốn, ta cũng muốn!” Bôi Mạc Đình móc một cây kim ra, bảo: “Đây là kim thêu mà Đông Phương Bất Bại từng dùng…”

“Cút…” Vương Viễn trừng mắt nhìn hai tên không biết xấu hổ này với vẻ dữ tợn.

“Chuyện từ khi nào?” Tống Dương nghiêm mặt hỏi Vương Viễn: “Sao ta lại không biết.”

“Rất lâu trước đây rồi!” Phi Vân Đạp Tuyết vội vàng bảo: “Con thuyền này là cướp của Hồng Hoa Hội trên đảo Băng Hỏa, lão Ngưu xem như là mượn hoa hiến phật thôi.”

Khi ấy Phi Vân Đạp Tuyết cũng có mặt ở đó, tận mắt nhìn thấy Vương Viễn đã biến thuyền của người khác thành của mình thế nào. Sau đó con thuyền này lại biến thành thuyền của Độc Cô Tiểu Linh.

“Hồng Hoa Hội… thật đáng thương… con thuyền này tốn không ít tiền đâu.” Mọi người bắt đầu đồng cảm với Hồng Hoa Hội.

Mà ấn tượng của Vương Viễn về Hồng Hoa Hội chỉ có mỗi dáng người hoàn hảo lồi trước vểnh sau đó của Mộ Dung Song. Khi người khác đều đang thông cảm với Hồng Hoa Hội thì hắn lại lộ ra nụ cười như thằng đần, cười hì hì, bảo: “Tuy rằng Hồng Hoa Hội là một đám thiểu năng, nhưng cô gái nhỏ Mộ Dung Song đó lớn lên chà chà…”

“Rất không tồi! Bọn ta thấy qua dáng người của rất nhiều người mẫu nhưng cũng không đẹp bằng cô ta.”

Phi Vân Đạp Tuyết nghe thấy Vương Viễn nói như vậy, cũng gật đầu đồng ý.

“Đúng đó… ngực đó, mông đó, chà…”

Mấy người Mario cũng đều lộ ra nụ cười hiểu ý.

Đàn ông vẫn luôn có rất hiểu ý nhau ở một vài phương diện, đặc biệt là trong hoàn cảnh buồn tẻ này.

“Hừ! Đồ đàn ông thối nát!” Các cô gái thấy thế, đồng loạt dựng ngón giữa khinh bỉ đám háo sắc này.

Độc Cô Tiểu Linh còn không quên móc mỉa Bôi Mạc Đình: “Bôi Tử này, ngươi cười cái khỉ gì thế! Người ta nghĩ tới phụ nữ cũng thôi đi, chứ ngươi dựa vào cái gì?”

“Bắt nạt ta thú vị lắm sao?” Bôi Mạc Đình sắp khóc luôn rồi.

“Ế, phía trước có ánh sáng!”

Ngay khi mọi người đang nghĩ về Mộ Dung Song, đột nhiên Điều Tử chỉ về phía trước, lớn tiếng nói.

“?”

Mọi người ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy xa xa phía trước con thuyền, có xây một ngọn hải đăng, thân tháp tản ra ánh sáng màu vàng.

“Là tháp trận!”

Mọi người nhìn thấy ánh sáng màu vàng đó, trong lòng đều vui vẻ, lớn tiếng kêu: “Linh Tử, mau lái thuyền về phía đó.”

Vương Viễn sờ cằm, lầm bầm: “Sao đột nhiên tòa tháp này lại xuất hiện.”

Biển Bắc Minh là một khu vực đêm vĩnh cửu, không có ánh mặt trời, cho nên ánh sáng trở nên vô cùng bắt mắt trong loại hoàn cảnh này, vừa rồi mọi người bay lâu như vậy cũng không nhìn thấy hải đăng, nhưng vừa mới lên thuyền đã nhìn thấy hải đăng rồi, thế này có hơi không hợp lý.

Nhưng nghĩ cẩn thận cũng không sai, trong trò chơi mà, nào có nhiều thứ hợp lý như vậy?

Độc Cô Tiểu Linh lái thuyền đi về phía hải đăng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!