Mọi người cách hải đăng càng ngày càng gần.
“Thằng khốn nào sờ mông ta?” Nhưng đúng lúc này, đột nhiên Độc Cô Tiểu Linh quay đầu lại với vẻ hung dữ, nhìn xung quanh, nói: “Muốn mất hết thể diện sao?”
“? ’ Đám gia súc Một Đám Ô Hợp mang vẻ mặt ngơ ngác.
“Há há há!” Người có cái miệng tiện như Mario thậm chí còn châm biếm một cách vô tình: “Sờ mông ngươi á? Nghĩ nhiều rồi! Còn không bằng sờ lão Ngưu!”
“!”
Những người khác nghe thế đều sững sờ, liếc mắt nhìn Độc Cô Tiểu Linh, rồi lại liếc mắt nhìn Vương Viễn, nhao nhao phụ họa: “Lão Ma nói đúng đấy!”
“Cút mẹ các ngươi đi! Các ngươi còn dám nói lung tung nữa, ta sẽ ném các ngươi xuống biển cho cá ăn!” Bị so với Vương Viễn, Độc Cô Tiểu Linh có hơi tức tối.
“Úi! Ai sờ eo ta?”
Độc Cô Tiểu Linh ở bên này còn chưa hết giận, thì đột nhiên Nhất Mộng Như Thị cũng la toáng lên.
“Chị gái, bên cạnh ngươi có người sao? Tên háo sắc cũng có tự tôn nha.”
Mọi người quay đầu liếc mắt nhìn Nhất Mộng Như Thị, tỏ vẻ đừng tạo thêm kịch tính cho mình nữa.
“Đồ khốn! Ai sờ chân ta?” Nhưng Nhất Mộng Như Thị còn chưa kịp phản bác, Tố Niên Cẩn Thời lại ồn ào.
“Rốt cuộc là ai? Đừng làm loạn nữa!”
Cái này gọi là ba người thành hổ, một người nói mình bị sờ, có khả năng mọi người còn nghi ngờ, hai người nói còn có hơi dao động, nhưng lúc này xuất hiện người thứ ba bị hại, mọi người cũng lập tức ý thức được thật sự có người đang giở trò, hơn nữa còn không kén chọn.
Vương Viễn sải bước xông tới trước mặt Tống Dương, kéo cô ra sau cánh tay mình.
Điều Tử thì lại phản ứng khá nhanh, vội vàng nói: “Mau bảo vệ các cô gái.”
Mọi người nhanh chóng vây thành một vòng tròn, bốn cô gái được bảo vệ ở giữa, sau đó nhìn xung quanh, xem ai đang giở trò xấu.
“Đệt mợ, tên vô sỉ nào sờ ngực ta?”
Thế nhưng ngay đúng lúc này, Bôi Mạc Đình cũng ôm ngực, lớn tiếng kêu.
Mọi người: “…”
“Xem ra có kẻ địch, còn là một kẻ địch ẩn hình!” Điều Tử kết luận: “Mọi người cẩn thận!”
“Không thể nào!”
Vương Viễn thì lại phủ nhận: “Ta có pháp bảo phản ẩn hình, trong phạm vi trăm mét đơn vị ẩn hình không thể chạy thoát khỏi tầm mắt của ta.”
“Vậy tại sao chúng ta không nhìn thấy hắn?” Điều Tử hỏi với vẻ nghi ngờ.
“Chắc hẳn là tốc độ quá nhanh! Cho nên mắt thường khó nhìn thấy được!” Vương Viễn nghĩ ngợi rồi đáp.
“Ngươi đang nói vớ vẩn sao?”
Mọi người không nhịn được mà oán trách: “Nhanh đến không nhìn được mà vẫn có thể sờ mông người ta, cũng con mẹ nó thế này cũng quá vi diệu rồi, tốc độ phải thế nào hả?”
“Bốp!”
Ngay khi tất cả mọi người còn đang nghi ngờ Vương Viễn, đột nhiên Tống Dương giơ tay, phát ra một tiếng vang kỳ quái. Sau đó trong tay cô có thêm một chiếc lông vũ màu vàng, chỉ nghe thấy cô chửi: “Muốn sờ mặt ta à! Cũng may ngươi chạy nhanh đấy!”
“Đây là?”
Mọi người nhìn lông vũ trong tay cô, lần này cuối cùng cũng tin lời Vương Viễn.
Đúng như hắn đã suy đoán, quanh họ có một yêu ma có tốc độ vô cùng nhanh, thậm chí nhanh đến cảnh giới mắt thường khó có thể phát hiện ra được, lẽ nào đây chính là người thủ trận của Thiên Toàn trận?
“Khà khà khà, vậy mà lại có thể chạm vào ta, cô gái nhỏ có thân thủ không tệ đấy.”
Lúc này, trong không trung truyền tới một tiếng nói kỳ quái.
Mọi người nghe thấy tiếng đều ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy có một anh đẹp trai trung niên đang bay trên trời, người đó mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, sau lưng có một đôi cánh màu vàng, rộng chừng ba trượng. Tay cầm một cây phương thiên họa kích, ngược lại cũng được xem là uy phong lẫm liệt.
Người đẹp trai như vậy, thoạt nhìn giống như thiên thần trong thần thoại phương Tây, chỉ là ánh mắt có hơi khác, trông khá bỉ ổi.
Điểu nhân này tên là Bằng Ma Vương, danh hiệu là Hỗn Thiên Đại Thánh, hai cánh dưới sườn chính là thiên phú thần thông, có thể mượn gió nhờ biển, bay khắp trời nam đất bắc, hai cánh vỗ một cái đã bay xa chín mươi nghìn dặm.
Tuy rằng tu vi đã bị giảm xuống đến Phản Hư kỳ, nhưng vẫn nhanh đến mức người bình thường khó có thể phát hiện ra.
“Hóa ra là tên khốn nạn nhà ngươi!” Độc Cô Tiểu Linh nhìn thấy thủ phạm sờ mình, trực tiếp lôi hai khẩu súng Gatling ra, viên đạn trút xuống như cuồng phong bão tố.
Những người khác trong Một Đám Ô Hợp cũng ra tay theo, phát động tấn công với điểu nhân đó.
“Ha ha ha!”
Bằng Ma Vương cười ha ha, mặc cho mọi người tấn công, hắn ta vẫn đứng ở nơi đó bất động, cho dù là vậy, đòn tấn công của mọi người đều xuyên qua Bằng Ma Vương, bay đến chỗ xa.
“Mẹ nó...”
Rốt cuộc mọi người cũng nhìn ra được tốc độ của người này nhanh đến đâu, đối mặt với đòn tấn công kín không kẽ hở của bọn họ, người ta chỉ việc đứng ở nơi đó, tránh né bằng tốc độ mà tất cả mọi người không thể cảm giác được.
Đây là tốc độ thế nào?
Rõ ràng động tác của tất cả mọi người ở trong mắt hắn ta đều chậm không khác gì ốc sên, hoàn toàn là cảm giác của sinh vật ở vĩ độ cao.
“Khà khà khà!”
Sau khi chịu một đợt tấn công của mọi người, Bằng Ma Vương cười khà khà, vung phương thiên họa kích trong tay xuống.
“Ầm!”
Lập tức mặt biển bên dưới con thuyền bị xẻ làm hai, hai bên sóng biển cuồn cuộn dựng thẳng lên muốn nuốt chửng con thuyền của mọi người.
“Bay!”
Mọi người phản ứng cũng không chậm, trực kiếp cưỡi phi kiếm bay lên, Độc Cô Tiểu Linh thuận tay thu thuyền của mình lại.
Lúc này Bằng Ma Vương lại xuất hiện phía sau Độc Cô Tiểu Linh, duỗi tay sờ một cái vào ngực cô, khiến cô sợ hãi kêu oai oái.
Một nhóm người Một đám Ô Hợp lại rất khó hiểu, rốt cuộc Bằng Ma Vương này có sở thích chó má gì, bộ ngực đó của Độc Cô Tiểu Linh còn không đẫy đà bằng Vương Viễn, một vuốt đó sờ vào còn không phải sờ vào sân bay?
Cuộc sống của Tinh Quân ở Thiên giới cũng thật buồn chán.
“Khà khà!”
Thằng cha Bằng Ma Vương này háo sắc đê tiện, gom chung lại với Di Hầu Vương và Giao Ma Vương chính là mại dâm, đánh bạc, chơi thuốc tiêu chuẩn, chẳng qua người này lại không có ý đả thương mọi người.
Sau khi một đòn đắc thủ, Bằng Ma Vương cười bỉ ổi, lập tức bay đi, quay một vòng rồi lại rơi xuống bên cạnh Tố Niên Cẩn Thời.
“Bốp” một tiếng trong trẻo vang lên, trên mông Tố Niên Cẩn Thời có thêm một dấu móng vuốt.
Tố Niên Cẩn Thời tức giận, bắt đầu phóng loạn pháp thuật.