Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1834: Chương 1832: Cô gái nhỏ thật lẳng lơ

Sau đó chính là Nhất Mộng Như Thị và Bôi Mạc Đình cũng thê thảm dưới thủ đoạn của Bằng Ma Vương. Cuối cùng khi sờ đến Tống Dương, thân thủ của cô gái này cực nhanh, không đợi hắn ta bay đến, đã đột nhiên nghiêng người, dường như dự đoán trước điểm tấn công của hắn ta, khiến vuốt của Bằng Ma Vương vồ hụt.

Rất nhanh, Tống Dương đã quay người, xoay chân trái, đá chân phải về phía Bằng Ma Vương.

Bằng Ma Vương thì lại mở hai cánh, đột nhiên tăng tốc, lướt qua mặt biển với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, rồi bay vút lên trời chẳng còn thấy đâu.

Đám người Một Đám Ô Hợp lại chỉnh lại trận hình, nhanh chóng bảo vệ các cô gái ở giữa.

“Các ngươi không sao chứ?” Vương Viễn hỏi trong kênh.

“Ngươi cảm thấy thế nào?” Độc Cô Tiểu Linh trừng mắt nhìn Vương Viễn với vẻ dữ tợn, nói: “Dù sao cũng không phải sờ ngươi...”

“Đúng đó! Lão Ngưu, tên tiện nhân nhà ngươi còn không biết xấu hổ mà hỏi, ngươi cũng không bị hắn sờ đến hai lần.” Bôi Mạc Đình tức giận bảo.

Mọi người nghe được lời của y, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Các cô gái bị sờ cũng thôi đi, đến người này cũng bị sờ nốt, quả nhiên trong các cô gái của Một Đám Ô Hợp, vẫn là Tiểu Đình Đình tuấn tú nhất.

“Tên quái đó có thân thủ rất bình thường, chỉ là hơi nhanh thôi!” Chỉ có Tống Dương là nghiêm túc phân tích, bảo: “Khả năng cảm nhận của ta không đủ, bằng không cũng bắt được hắn.”

“Ế? Thân thủ bình thường? Chẳng trách không dám giao chiến chính diện với chúng ta.” Vương Viễn có hơi đăm chiêu.

Điều Tử cũng nói: “Toàn bộ điểm thiên phú là điểm tốc độ, thì thân thủ có thể tốt được đến đâu, nhưng nói đi cũng phải nói lại, chỉ riêng tốc độ này thôi, thân thủ có bình thường thế nào, cũng có thể biến xấu thành tốt, trừ phi khiến hắn không bay được nữa.”

“Không bay được nữa sao... cái này khó đấy!” Phi Vân Đạp Tuyết bảo: “Kỹ năng khống chế của ta hoàn toàn không theo kịp tốc độ của hắn.”

“Ta cũng không theo kịp...” Điều Tử lắc đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Nếu như có thể bắt được hắn thì tốt rồi.” Tống Dương nói: “Đáng tiếc, khả năng cảm nhận của ta hơi kém một chút, vừa rồi nếu người hắn sờ là lão Ngưu, vậy phỏng chừng đã bị bắt rồi!”

“Không phải ngươi đang nói vớ vẩn sao?” Bôi Mạc Đình bảo: “Lão Ngưu trông thế kia, ai mà ra tay cho nổi?”

“Tắt đèn đều như nhau thôi, ở đây tối như vậy.” Ngược lại cảnh giới của Mario rất cao.

“Đó là đối với người bình thường mà nói, ngươi có biết thị lực của mắt ưng tốt cỡ nào không?” Bậc thầy nghiên cứu động vật Trường Tình Tử hỏi ngược lại.

Mọi người ngươi một câu, ta một câu, Vương Viễn thì lại suy nghĩ một chút, nói: “Nếu các ngươi nói như vậy, vậy cũng không phải không thể để hắn sờ ta...”

“Hắn phải đói bụng vơ quàng cỡ nào mới sờ...”

Bôi Mạc Đình vừa định tiếp tục chế giễu, thì lại thấy thân hình của Vương Viễn vặn vẹo, biến thành bộ dáng của Mộ Dung Song.

“Ặc...” Lời nói phía sau của Bôi Mạc Đình bị chặn ngược về miệng.

“Cái đệt! Suýt chút nữa thì quên mất.” Những người khác vô cùng vui sướng.

“Lão Ngưu, cho huynh đệ sảng khoái tí đi.” Mario huýt sáo ồn ào.

Vương Viễn cũng không nhỏ mọn, hai tay nâng ngực, kéo hai bên vai áo xuống, lộ ra bờ vai trắng như tuyết.

“Huynh đệ tốt, rất nghĩa khí!”

Đám háo sắc kích động đến nói năng lộn xộn.

Còn sắc mặt của các cô gái thì lại tối tăm.

Tố Niên Cẩn Thời như nghĩ đến chuyện gì đó, hỏi: “Có phải ngươi cũng từng biến thành bộ dáng của chúng ta không đấy?”

“...” Hiện trường lặng ngắt như tờ.

“Ha ha! Đừng để ý những tiểu tiết này.” Vương Viễn phất tay, cười một tiếng đầy ngại ngùng.

Sắc mặt của các cô gái càng u ám hơn.

Cùng lúc đó, Bằng Ma Vương cũng từ trên trời lại bay về.

“Các ngươi mau trốn kỹ!” Vương Viễn nhanh chóng nói sang chuyện khác, kêu các cô gái trốn trong đám người, sau đó sử dụng thuật mê hoặc.

Mộ Dung Song vốn lớn lên rất xinh đẹp, dáng người lại tốt, lại thêm động tác lẳng lơ của Vương Viễn, kèm thêm sử dụng thêm thuật mê hoặc, dưới ánh sáng từ hiệu ứng trang bị của Phi Vân Đạp Tuyết lại trông có hơi mê người.

Đến ngay cả đám người Một Đám Ô Hợp biết rõ bảo vật trước mặt là Vương Viễn cũng suýt chút nữa không nhịn được.

“Ặc... cô gái nhỏ thật lẳng lơ!”

Bằng Ma Vương nhìn thấy Vương Viễn, lập tức lộ ra vẻ mặt dâm đãng, hai cánh vỗ một cái, trong nháy mắt đã bay tới trước mặt hắn, vồ hai móng vuốt về phía hắn.

Cho dù là tu vi trong trò chơi hay là thân thủ trong hiện thực, Vương Viễn đều mạnh hơn Tống Dương không ít, khả năng cảm nhận cũng cao hơn cô rất nhiều.

Còn chưa đợi Bằng Ma Vương lại gần, hắn đã cảm giác được cách hơn mười trượng từ xa có người đang nhìn chằm chằm vào mình, vì thế không nói hai lời trực tiếp chập hai tay lại, mở [Thần Quang Hộ Thể].

[Thần Quang Hộ Thể] này chính là [Kim Cương Bái Tháp] bản tăng cường. Trong thời gian vô địch còn có thể cưỡng chế đối thủ coi mình thành mục tiêu tấn công.

Phải nói tốc độ của Bằng Ma Vương thực sự rất nhanh, Vương Viễn vừa mới mở thần quang thôi, mà móng vuốt của Bằng Ma Vương đã duỗi đến ngực hắn.

Thế nhưng bay càng nhanh, tốc độ trúng chiêu cũng càng nhanh.

Sờ được Vương Viễn một cái, Bằng Ma Vương định nhanh chóng bay đi, nhưng hắn ta hoàn toàn không ngờ, Vương Viễn còn lợi hại hơn Tống Dương có thể túm được một cọng lông vũ của mình một chút.

Dưới tác dụng của Thần Quang Hộ Thể, Bằng Ma Vương không tự chủ được mà trở tay, vung phương thiên họa kích đập lên đầu hắn.

Vùa dừng lại, Bằng Ma Vương đã lập tức bại lộ, tay phải của Vương Viễn duỗi tới sử dụng một chiêu [Hồ Giảo Man Triền].

“Keng!”

Phương thiên họa kích của Bằng Ma Vương rơi vào mặt Vương Viễn, đập ra những đốm lửa văng tứ tung, Vương Viễn lại đón đỡ một chiêu của hắn ta, tay phải nắm chuôi phương thiên họa kích, tiến lên một bước, tay trái bắt lên cổ tay của hắn ta, sau đó giật mạnh về sau.

Toàn bộ bản lĩnh của Bằng Ma Vương đều nằm ở tốc độ, nói một cách tương đối thì sức lực bình thường, lúc này linh thức hạ phàm, tu vi chỉ ở Phản Hư kỳ, về phương diện sức lực và phán định mà nói, đương nhiên không phải đối thủ của Vương Viễn mang Cửu Chuyển Huyền Công bên người, chuyên tu thể thuật rồi.

Vương Viễn kéo giật về sau như vậy, Bằng Ma Vương lập tức bị hắn ôm trong lòng, Bằng Ma Vương vừa bất cẩn một cái, đầu đã cắm vào ngực Vương Viễn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!