Tốc độ bay của những người khác đều là tính theo tiếng trên kilomet, còn Tống Dương lại tính bằng giây.
Bây giờ thần thông chỉ mới ở tầng một, mà tốc độ đã đạt đến mức độ giây trên một kilomet rồi, quy đổi thành vận tốc trên giờ chính là ba nghìn sáu trăm kilomet, còn mạnh hơn Vương Viễn một chút.
Nếu như đợi Tống Dương tu luyện viên mãn, đạt đến tốc độ chín mươi nghìn dặm trên một giây trong truyền thuyết… vậy đó mới có thể chân chính gọi là bay khắp trời nam đất bắc, trừ phi Vương Viễn có thể học được thuật cân đẩu vân một giây bay xa vạn dặm từ chỗ Thạch Công, bằng không cả đời này cũng đừng hòng so tốc độ với cô.
“Cuối cùng cũng đến trận cuối rồi!”
Thi thể của Bằng Ma Vương biến mất, mọi người đã phá được sáu trong bảy trận, thắng lợi nằm trong tầm tay, tâm trạng thật vui sướng.
Sau khi Đinh Lão Tiên xác nhận được tọa độ trận nằm ở Thùy Vân sơn từ chỗ Vương Viễn, ngay lập tức định mở cửa truyền tống Phá Toái Hư Không ra, thì đột nhiên trên bầu trời vốn đen mù phóng ra một đường lửa.
Những đám mây lửa chói mắt bao phủ tận phía chân trời, chiếu mặt biển nơi mọi người đang đứng thành một màu đỏ rực.
Cùng lúc đó, trên trời truyền tới một tiếng cười to: “Ha ha ha ha, không ngờ mấy người các ngươi lại mạnh như vậy, liên tiếp phá được sáu trận, nhưng một trận này của ta, các ngươi có nói gì cũng không qua được đâu.”
Hiện tượng lạ xảy ra bất ngờ, khiến mọi người đều sững sờ.
Sau khi nghe thấy tiếng kỳ quái đó, mọi người như gặp phải đại địch, nhao nhao móc binh đao pháp bảo ra chắn ở trước ngực.
Nhưng đúng lúc này, bầu trời bị xé ra, một đôi bàn tay to từ trời giáng xuống, tóm toàn bộ đám người Một Đám Ô Hợp trong tay, sau đó cảnh trước mắt mọi người thay đổi, biến thành một màu đỏ thẫm.
Nơi này cực kỳ khô nóng, trong không khí tràn ngập mùi lửa cháy.
“Hừ hừ hừ!”
Không đợi mọi người kịp phản ứng lại đã xảy ra chuyện gì, lại nghe phía trước truyền tới một tiếng cười lạnh, mọi người nhìn qua, cũng chỉ thấy một người đàn ông có dáng người cao lớn và cường tráng đứng ở phía trước, trong tay cầm một cây hỗn thiết côn, trên đầu mọc hai cái sừng trâu, đang trợn trừng mắt đầy tức giận, hỏi mọi người: “Các ngươi có nhận ra ta không?”
“Ngươi là ai…?”
Nhìn thấy người nửa người nửa trâu ở trước mặt đó, mọi người đều tỏ vẻ chưa từng gặp, cũng chưa từng nghe nói tới, chịu không nhận ra.
Người đàn ông đó đáp: “Hừ! Tiểu bối ngu dốt, ta chính là Đại Lực Vương Bồ Tát của phương Tây, Bình Thiên Đại Thánh, Ngưu Ma Vương.”
“Ngưu… Ngưu Ma Vương!”
Đám người Vương Viễn nghe được ba chữ Ngưu Ma Vương này, đều cảm thấy sợ hãi.
Ngưu Ma Vương hoàn toàn khác với mấy người kia, tuy rằng đều là bảy huynh đệ kết nghĩa vào năm đó, nhưng năm người khác chỉ là người qua đường, là vai phụ, chỉ kể qua loa, mà không nói thêm nửa chữ nào khác.
Còn Ngưu Ma Vương lại chính là hàng thật giá thật, là đại yêu có một không hai xuất hiện trong mấy kiếp nạn trên đường tới tây thiên.
Trận chiến Hỏa Diệm sơn kinh thiên động địa, hai đại yêu vương một chính một tà đánh nhau, trận đại chiến hai ngày một đêm không phân thắng bại, thậm chí còn ép Tôn Ngộ Không phải mở đại chiêu Pháp Thiên Tượng Địa, kinh động đến các thần ở Thiên giới, mới hợp lực bắt được Ngưu Ma Vương.
Nếu xếp danh sách trên đường tới tây phương, Ngưu Ma Vương chắc chắn có thể xưng là thiên hạ đệ nhất yêu.
Cho nên cho dù các tác phẩm điện ảnh và truyền hình của đời sau có cải biên thế nào, thì cao thủ đỉnh cấp ngang tài ngang sức với Tôn Ngộ Không như Ngưu Ma Vương này, cũng sẽ không biến thành người qua đường, thậm chí trong phần lớn tác phẩm truyền hình, còn là BOSS cuối cùng xuất hiện.
Cho nên cho dù mấy người Vương Viễn không đọc nhiều sách cho lắm, cũng đều nghe nói tới tên của Ngưu Ma Vương.
Con mẹ nó đây chính là một người lợi hại chân chính.
So với những tên mại dâm, đánh bạc, và chơi thuốc trước đó, không biết còn mạnh đến đâu nữa, bây giờ mọi người bị hắn ta bắt lại, nếu đánh nhau chính diện, trên cơ bản là không có phần thắng.
Dù sao thực lực của bản thân người ta cũng lù lù ra đó, tu vi cảnh giới chẳng qua cũng chỉ là một ký hiệu mang tính giới hạn mà thôi, cho dù loại cao thủ cấp bậc như Thạch Công chỉ là Trúc Cơ kỳ, cũng có ai dám coi thường lão chắc?
Huống chi lúc này thực lực của Ngưu Ma Vương lại là Phản Hư kỳ, vượt xa đám người Một Đám Ô Hợp.
“Biết rồi! Biết rồi! Ngưu Ma Vương nổi tiếng thiên hạ không người nào không biết, không người nào không hay.” Suy cho cùng khả năng ứng biến của Vương Viễn vẫn cực mạnh, biết trên cơ bản đánh nhau sẽ không có phần thắng, vì thế vội vàng lôi kéo làm quen, nói lời nịnh nọt: “Ta chính là người hâm mộ nam trung thành của ngươi đây.”
“Hửm?”
Ngưu Ma Vương liếc mắt nhìn Vương Viễn: “Hừ hừ, miệng lưỡi trơn tru, có bằng chứng không?”
“Đương nhiên có!”
Vương Viễn dáp: “Ta tên là Ngưu Đại Xuân, chính là Ngưu trong Ngưu Ma Vương, là cùng họ với lão gia ngài, chúng ta chính là người thân.” Vương Viễn bật sáng tên lên.
“Trong thiên hạ có nhiều người họ Ngưu, đều là người thân của ta chắc?” Ngưu Ma Vương không cho là đúng.
“Chúng ta thật sự là người thân mà!” Vương Viễn nói tiếp: “Sư phụ ta và ngươi chính là huynh đệ kết nghĩa.”
“Huynh đệ kết nghĩa?”
Đột nhiên Ngư Ma Vương nhẹ nhàng hơn không ít, gật đầu đáp:” Ừm, sư phụ ngươi là người nào?”
“Hắn chính là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không!” Tuy rằng Vương Viễn vẫn chưa xác định được Thạch Công chính là Tôn Ngộ Không, nhưng loại tình huống hiện tại cũng không theo hắn được, cho dù có liên quan hay không cũng phải kéo lão vào để lôi kéo làm quen.
“Tôn Ngộ Không?” Ngưu Ma Vương nghe được ba chữ Tôn Ngộ Không, đôi mắt lập tức trừng to.
“Không sai, không sai!” Vương Viễn vội vàng móc Đấu Chiến ra, bảo: “Đây là ân sư truyền thụ cho ta, không tin ngươi nhìn cây gậy này của ta có thể dài có thể ngắn, có thể lớn có thể nhỏ, có phải rất quen không.”
“Phi!” Mario nói với vẻ khinh bỉ: “Khoe khoang cái gì, nói như thể không ai có ấy.”
“Đừng nói leo, đây chính là binh khí của ta!” Vương Viễn dựng ngón giữa với Mario.
“Chúng ta cũng không phải đồ trang trí…” Mario bĩu môi, đảo trắng mắt.
Thế nhưng ngay khi đám người Vương Viễn đều cho rằng Ngưu Ma Vương sắp nể mặt Tôn Ngộ Không, hơn nữa còn quan tâm chăm sóc sư điệt của mình và các huynh đệ của sư điệt, thậm chí còn tặng một đống pháp bảo tới để thể hiện thân phận yêu vương có một không hai của hắn ta, thì ai ngờ sắc mặt của lão Ngưu này lập tức thay đổi.