“Hay cho tên Tôn Ngộ Không nhà ngươi!”
Ngưu Ma Vương nói: “Ngươi sỉ nhục ta cũng thôi đi, giờ còn kêu đồ nhi của ngươi tới khiêu khích ta, thật sự không coi lão Ngưu ra gì sao? Ngưu Đại Xuân kia, ngươi ăn một gậy của ta đây!”
Cùng với một tiếng gào giận dữ, trời đất đều rung chuyển.
Ngưu Ma Vương giơ gậy sắt, nhún người bay tới đỉnh đầu của Vương Viễn, rồi đập một gậy vào đầu hắn.
“?”
Thấy đột nhiên hắn ta ra tay làm khó, Vương Viễn kinh hãi, vội vàng kêu to: “Chạy mau!”
Mọi người nghe thấy, cuống quýt tản ra tứ phía mà không cần nghĩ ngợi.
Vương Viễn không kịp tránh, hai tay giơ Đấu Chiến, trực tiếp mở hộ thể thần quang.
“Ầm!” Một gậy của Ngưu Ma Vương giáng xuống, đập lên người Vương Viễn.
Dưới chân Vương Viễn lún xuống, thần quang trên người vỡ tan, mặt đất dưới thân cũng sụp đổ, tuy rằng có thần quang hộ thể nên không bị thương chút nào, nhưng cả người bị đập lún vào trong đất, lấy vị trí của hắn làm trung tâm, mặt đất trong phạm vi trăm trượng đều sụp xuống hết.
Một nhóm người Một Đám Ô Hợp bay cực nhanh, vì bọn họ cũng không có hộ thể thần quang.
“Vù…”
Thấy chỉ một đòn của Ngưu Ma Vương đã đập ra thanh thế như vậy, tất cả mọi người đều hít ngược một ngụm khí lạnh.
Đây mới chỉ là linh thức thôi mà một gậy đập xuống đã có thể long trời lở đất như vậy, vậy chân thân của cái thứ hàng này còn mạnh đến mức độ nào nữa.
“Được lắm, không hổ là đệ tử của con khỉ thối kia, lại cũng có thể đỡ được một gậy của bản vương, tiếp tục!” Ngưu Ma Vương thấy đập một gậy mà hắn vẫn chưa chết, đầu tiên khen một tiếng, sau đó lại vung một đòn nữa xuống.
Ngưu Ma Vương dùng thực lực để chứng minh thế nào mới gọi là đại yêu chân chính.
Sức của con trâu này cực mạnh, không biết còn vượt xa Vương Viễn bao nhiêu nữa, chỉ một gậy giáng xuống, đến thần quang hộ thể cũng vỡ vụn, không có thần quang hộ thể, phòng ngự siêu cấp của Vương Viễn cộng với Kim Cương Bất Hoại Chi Khu đỡ một đòn của Ngưu Ma Vương, cũng bị đánh cho đi luân hồi ngay tại trận.
“Ôi mẹ ơi!”
Vương Viễn thấy hắn ta lại vung một gậy nữa qua, kêu lên một tiếng kinh hãi, vội vàng sử dụng [Thuật Địa Hành] cắm đầu xuống đất trốn.
“Ầm!”
Lúc này, một gậy của Ngưu Ma Vương giáng xuống, đập lên mặt đất, Vương Viễn chỉ cảm giác được có một lực đạo mạnh mẽ truyền tới người dưới, sau đó hắn bị sức mạnh to lớn đó húc bay ra khỏi mặt đất, bay lên giữa không trung.
“Tạm biệt!”
Ngưu Ma Vương trở tay, ôm gậy sắt vung ngang tới, phá vỡ không khí, đập về phía sườn của Vương Viễn.
Mắt thấy Vương Viễn sắp bị đánh bay như quả bóng chày, đột nhiên một luồng huyết khí tản ra, quần áo trên người hắn bị huyết khí mạnh mẽ xé nát tươm, hoa sen và lá sen sau lưng càng lúc càng tươi đẹp dưới ánh hồng quang chiếu rọi.
“Kiến Long Tại Điền!” Vương Viễn hét lớn một tiếng, tay trái vung ngang, tay phải vẽ vòng tròn. Một bức tường khí dựng ngay trước mặt.
“Phụt!”
Ngưu Ma Vương đập cây hỗn thiết côn xuống, sức mạnh hủy thiên diệt địa bị tường khí hút vào, lập tức tan biến chẳng còn thấy đâu.
Nguyên lý vận hành của Kiến Long Tại Điền và Tiềm Long Vật Dụng chính là [tiếp] nạp công kích của đối thủ, [hóa] giải và hấp thu chưởng lực thành của mình, cuối cùng [phát] ra một đòn mạnh hơn.
Đòn tấn công của Ngưu Ma Vương thế nào, chỉ một gậy này giáng xuống, bức tường khí hấp thụ lực đạo của hắn ta cũng phát ra tia sáng trắng chói mắt, suýt chút nữa thì không chống đỡ được, sau đó tia sáng trắng bị Vương Viễn hút vào trong người, chuyển dời sang một tay khác.
Lực đạo mạnh mẽ khiến kinh mạch trong người Vương Viễn căng tràn, tuy rằng người chơi không thể cảm giác được đau đớn, nhưng lại giống như có mười nghìn con kiến đang gặm cắn và chạy khắp cơ thể, cảm giác đó cực kỳ khó chịu.
“Mở cho ta!” Vương Viễn quát to một tiếng, đẩy mạnh tay phải lên trước.
“Grào!”
Một tiếng rồng ngâm vang lên, lực đạo của Ngưu Ma Vương bị Vương Viễn chuyển hóa thành chưởng lực, vỗ một chưởng về phía hắn ta.
“Được lắm, có bản lĩnh!” Ngưu Ma Vương thấy thế, đầu tiên là bất ngờ, sau đó khen một câu, rồi vung cây gậy sắt trong tay tới.
“Bốp!” Chưởng lực của Vương Viễn bị một đòn này đánh tan.
“Cái… cái… cái…” Vương Viễn cũng sắp choáng váng mất…
Kỹ thuật ra đòn [Kiến Long Tại Điền] cộng với [Tiềm Long Vật Dụng] này vẫn luôn là sát chiêu mạnh nhất khi đối chiến với BOSS cao cấp của Vương Viễn, đặc biệt là sau khi có trạng thái [Thiên Ma Huyết Độn] này hỗ trợ, khiến chưởng lực đánh trả của Vương Viễn cũng đạt đến hai trăm bốn mươi phần trăm lực tấn công của bản thân BOSS.
Gấp hai phẩy bốn lần tấn công, BOSS càng mạnh, có khả năng bị ăn chưởng lực càng nặng.
Lý Nguyên Hóa và Tề Thục Minh là BOSS đỉnh cấp, đều đã từng chịu thiệt lớn vì một chiêu này của Vương Viễn.
Nhưng Ngưu Ma Vương chỉ tùy tiện vung một gậy đã hóa giải sạch đòn tấn công gấp hai phẩy bốn lần của mình, con mẹ nó thế này chưởng lực phải cỡ nào hả, đây chính là thể diện của thiên hạ đệ nhất yêu vương đi.
Dưới sự so sánh, vua của vạn yêu gì đó… quả thực rất là nực cười.
“Tuổi tác còn nhỏ mà đã có tu vi như vậy rồi, con khỉ đó nhân phẩm tầm thường, nhưng ngược lại ánh mắt cũng không tệ!” Ngưu Ma Vương dựng ngón cái với Vương Viễn: “Nếu như ngươi bỏ hắn làm đệ tử của ta, thì hôm nay sẽ có đường sống, bằng không, chính là đường chết!”
“Đệt mợ!”
Đám người Một Đám Ô Hợp nghe được lời này của hắn ta, trong đôi mắt ghen tỵ đều sắp bùng lên lửa giận. Đặc biệt là Mario, lại càng tràn đầy vẻ ngưỡng mộ, đố kỵ và ghen ghét trên mặt.
Dựa vào cái gì? Con lừa trọc này có chỗ nào tốt? Không chỉ Tôn Ngộ Không nhận hắn làm đồ đệ mà Ngưu Ma Vương cũng muốn nhận hắn làm đồ đệ luôn, lẽ nào lão tử không đẹp trai bằng hắn?
“Ha ha!”
Thế nhưng đối mặt với yêu cầu của Ngưu Ma Vương, Vương Viễn lại cười ha ha, đáp: “Cảm ơn Ngưu sư bá có ý tốt, một ngày làm thầy cả đời là thầy, tuy rằng Ngưu Đại Xuân không phải người tốt đẹp gì, nhưng làm người vẫn có nguyên tắc.”
Lời này của hắn quả thực không giả, lúc đầu bái Huyền Từ làm thầy, Đoàn Diên Khánh đã từng yêu cầu hắn làm đệ tử chân truyền của mình, nhưng Vương Viễn đã trực tiếp từ chối. Cho dù là thần tăng quét rác muốn nhận mình làm đồ đệ, nhưng Vương Viễn vẫn sẽ lo nghĩ cho Huyền Từ trước.