Đương nhiên, nói một ngày làm thầy cả đời làm thầy gì đó, thực sự có hơi khoa trương, chủ yếu vẫn là cân nhắc lợi hại.
Ngưu Ma Vương chính là đối thủ của mình, lời hắn ta nói có mấy phần đáng tin? Vì một câu nói của nhân vật phản diện mà quay lưng bái địch làm thầy, ở trong thôn chúng ta gọi là thằng đần.
Còn nữa, một thân bản lĩnh này của Vương Viễn đều là Thạch Công truyền cho, Thái Nhất Môn là Thạch Công giúp tạo lập, nhiệm vụ cũng là nhiệm vụ môn phái của Thái Nhất Môn, nếu như Vương Viễn bái Ngưu Ma Vương làm thầy, vậy tương đương với phản lại môn phái…
Nhiệm vụ thất bại ngay tại trận, vậy chẳng phải những việc làm trước đó đều phí hoài hay sao? Lúc này Ngưu Ma Vương chỉ là một linh vận, có thể cho ngươi được bao nhiêu đồ tốt?
Chỉ cần không phải não tàn, đều sẽ trực tiếp từ chối.
“Hừ! rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Ngưu Ma Vương mắng: “Ngươi chắc chắn muốn đối địch với ta sao?”
“Ngưu gia! Ta bằng lòng làm đồ đệ của ngươi.” Mario sáp tới trước, cười hì hì bảo: “Ngươi đừng làm khó hắn nữa.”
Ngưu Ma Vương đảo trắng mắt nhìn Mario, bảo: “Ngươi muốn bái thì bái sao? Coi lão Ngưu ta là ai?”
“Ta…” Mario lại buồn bực.
Lúc này Ngưu Ma Vương lại nói với Vương Viễn: “Nếu ngươi đã ngu dốt bất trị, vậy đừng trách ta ra tay không nương tình!”
Nói xong, Ngưu Ma Vương lại giơ gậy sắt lên đập tới.
Vương Viễn cắn răng, trực tiếp mở pháp tướng ba đầu sáu tay ra, giơ ba cây Đấu Chiến lên chiến đấu với Ngưu Ma Vương.
Ngưu Ma Vương có tu vi mạnh mẽ, võ nghệ cao siêu, chắc chắn có thể nói là thiên hạ vô song, nhất định thân thủ của hắn ta cũng thiết lập ở mức mạnh nhất, là loại có trình độ đầu vào cao nhất.
Ngày thường Vương Viễn có thể tung hoành khắp nơi, dựa vào tu vi mạnh mẽ và thân thủ cấp bậc tông sư, cùng thần lực có một không hai, không chỉ có thể lấy một địch trăm, mà còn có thể vượt cấp khiêu chiến BOSS.
Nhưng hiện giờ cho dù là tu vi, pháp lực, lực đạo hay là kỹ xảo, Ngưu Ma Vương đều áp chế Vương Viễn ở mọi phương diện.
Cho dù Vương Viễn có mở Pháp Tướng Ba Đầu Sáu Tay, lại thêm Thiên Ma Huyết Độn có cộng thêm tu vi gấp tám mươi lần, nhưng ở trước mặt Ngưu Ma Vương vẫn không thể làm nên được trò trống gì như cũ.
Một người một yêu, gậy sắt giao nhau, phát ra tiếng vang kinh thiên động địa.
Vương Viễn may mắn có Kim Cương Bất Hoại Chi Khu, mới có thể miễn cưỡng chống đỡ được, tạm thời có thể quấn lấy Ngưu Ma Vương một lúc, nhưng thất bại chẳng qua cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Dù sao Ngưu Ma Vương này cũng quá mạnh mẽ, Vương Viễn chỉ có sức đón đỡ, hơn nữa Pháp Tướng Ba Đầu Sáu Tay của hắn chỉ có thời gian một trăm hai mươi giây… không còn cộng thêm của pháp tướng nữa, làm sao là hắn đối thủ của Ngưu Ma Vương được?
Dù sao Ngưu Ma Vương cũng là chương trình máy tính, tính kiên nhẫn và độ chính xác rất mạnh, mỗi một chiêu thức đều được máy tính tính toán chính xác, không hề có sai sót.
Vương Viễn thân là người thật, đương nhiên chiêu thức nào cũng có sự sai sót, lúc này đối mặt với kẻ địch mạnh khiến áp lực của hắn rất lớn, tâm lý lại hơi hấp tấp trong trận giao tranh, hai người đánh nhau cũng đã mười hiệp, Vương Viễn lại không cẩn thận lỡ mất một chiêu.
Ngưu Ma Vương nắm được sơ hở, dùng một gậy tách ba gậy của Vương Viễn, đánh hắn ngửa người về sau, sau đó nhấc một chân đạp vào mặt hắn.
Cao thủ đối chiến giống như Ngưu Ma Vương có tỷ suất dung sai cực thấp, dù Vương Viễn có Kim Cương Bất Hoại Chi Khu hộ thể, nhưng ăn một cước mạnh mẽ này không chết thì cũng bị thương.
Ngay khi Vương Viễn sắp bị một cước của Ngưu Ma Vương đá trúng mặt, đột nhiên một bóng người với tốc độ cực nhanh bay tới sau lưng Ngưu Ma Vương, hai ngón tay chập lại, ấn vào sau ót của hắn ta.
Thân hình của Ngưu Ma Vương hơi né đi, đòn tấn công bị cắt ngang.
Vương Viễn nhân cơ hội ổn định thân hình, ngẩng đầu nhìn, lại chỉ thấy Tống Dương đứng sau lưng Ngưu Ma Vương, tung quyền cước nhắm vào lưng hắn ta như cạo gió.
“Muốn chết!” Ngưu Ma Vương vung móng vuốt, vồ về phía Tống Dương.
Thân pháp của Tống Dương cực nhanh, cô lùi về sau một bước, tránh được một vuốt của hắn ta.
“Mẹ nó, ngươi chết cho ta!”
Cùng lúc đó, tay trái của Mario giơ Chân Viêm đan, tay phải bấm quyết, một đường thiên lôi màu đỏ thẫm từ trời giáng xuống, rơi thẳng vào đỉnh đầu của Ngưu Ma Vương.
Không ăn được thì đạp đổ chính là châm ngôn sống của Đạo Nhân Thất Đức - Mario, một đường lôi này cũng là ôm hận mà đánh.
“Ầm!”
Thiên lôi giáng xuống, Ngưu Ma Vương không hề tránh né, mà đỡ một đường lôi của Mario.
“Ế…” Vương Viễn thấy thế lại hơi nhíu mày, dường như nhận ra điều gì đó.
Lúc này Bôi Mạc Đình cũng ngự kiếm bay tới, mười nghìn đường kiếm quang điên cuồng tỉa lông cho Ngưu Ma Vương.
Lực sát thương của Bôi Mạc Đình cũng không thấp, một bộ pháp thuật này giáng xuống, Ngưu Ma Vương cũng không có ý né tránh, mà vẫn đón đỡ như cũ…
“Hiểu rồi!” Đột nhiên Vương Viễn phản ứng lại.
Mẹ nó, vừa rồi mình sơ suất quá, vậy mà lại muốn cứng đối cứng với Ngưu Ma Vương… không ngờ thiên hạ đệ nhất yêu vương này có tu vi thông thiên, lại vì cơ thể to lớn cho nên tốc độ di chuyển khá chậm, nói một cách thông tục một chút thì là không tránh.
Đây không phải là bia ngắm sao?
Tuy rằng thịt của bia ngắm sống này hơi dày, nhưng chỉ cần gắng sức, chưa chắc đã không có phần thắng.
“Ngưu Ma Vương không tránh! Mọi người cùng nhau tấn công! Chú ý di chuyển, đừng để bị hắn đụng vào!”
Sau khi nhận ra điểm này, Vương Viễn lập tức ra chỉ thị chiến đấu cho Một Đám Ô Hợp.
Mọi người trên dưới trái phải, vây quanh Ngưu Ma Vương, dùng đủ loại tấn công pháp thuật chào hỏi hắn ta.
Quả nhiên, giống như Vương Viễn đã nghĩ, không biết thực lực của Ngưu Ma Vương chân chính thế nào, nhưng linh vận phân thân của Ngưu Ma Vương hiện tại thực sự quá cồng kềnh, đối mặt với đòn tấn công của người chơi, hoàn toàn không thể tránh né, mà toàn dựa vào phòng thủ để đón đỡ.
Người này nhận ra chỉ có Vương Viễn mới là sự uy hiếp đối với hắn ta, nên dứt khoát không để ý đến những người khác, giống như BOSS cấp thấp bị kéo thù hận, giơ gậy đuổi theo Vương Viễn lên trời xuống đất, mọi người cũng chỉ đành vừa bay theo hai người vừa gây sát thương chính.