Vương Viễn ở phía trước thu hút thù hận, dụ Ngưu Ma Vương chạy khắp nơi, rất nhanh hắn lại phát hiện ra một chuyện khiến người tuyệt vọng khác. Công pháp của Ngưu Ma Vương này cùng một đường với mình… tuy rằng không khoa trương như Kim Cương Bất Hoại Chi Khu, nhưng cường độ cơ thể lại không gì sánh bằng.
Trong một nhóm người Một Đám Ô Hợp cũng chỉ có ba người Mario, Bôi Mạc Đình và Đạo Khả Đạo dựa vào tiên thuật lôi pháp mới có thể miễn cưỡng gây sát thương chính, còn đòn tấn công của những người khác rơi lên người Ngưu Ma Vương, trên cơ bản có thể bỏ qua không tính, tốc độ hồi máu của người này còn nhanh hơn rớt máu.
Phải biết rằng, trong đám người Một Đám Ô Hợp, không chỉ có hai triệu phú như Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời, mà càng có loại cao thủ hàng đầu như Tống Dương, ngay cả lực sát thương của bọn họ còn không đủ, đổi lại là người khác chắc chắn cũng không làm nên trò trống gì.
“Sát thương của các ngươi không ổn, ai có thể dụ hắn? Để ta gây sát thương chính!” Vương Viễn thấy cứ thế này mãi cũng không phải cách, quyết định chuyển từ gánh đội sang trụ.
“Cái này…” Tất cả mọi người đều tỏ vẻ khó xử.
Đầu tiên, trong mắt Ngưu Ma Vương hoàn toàn không có người khác mà chỉ có một mình Vương Viễn, muốn kéo thù hận qua cũng không dễ dàng.
Thứ nữa, thân pháp của Ngưu Ma Vương không được, nhưng cũng không phải vô cùng chậm, chỉ bởi vì cơ thể quá lớn, không tránh được đòn công kích mà thôi, chứ tốc độ thì vẫn có.
Mọi người không da dày thịt béo, phán định không cao bằng Vương Viễn, nếu như trúng một đòn của Ngưu Ma Vương, trên cơ bản sẽ xong đời, ngoại trừ Vương Viễn ra, đổi lại là ai đi gánh đội cũng chỉ có một cơ hội trước ở mặt hắn ta, là loại mà Đinh Lão Tiên cũng không bơm nổi máu đó.
Trụ là trung tâm của đội ngũ, phải phụ trách nhiệm vụ lớn nhất, mọi người đều tự mình biết mình, thấy không có chút bản lĩnh đó nên không ai dám tự mình lên kiếm chửi.
“Để ta!”
“Để ta!”
Ngay đúng lúc mọi người đang do dự, thì đột nhiên có hai giọng nói trong trẻo đồng thời vang lên.
Chỉ thấy Độc Cô Tiểu Linh và Tống Dương giơ tay muốn thay vị trí của Vương Viễn.
“?”
Thấy có người giành của mình, hai người Độc Cô Tiểu Linh và Tống Dương đưa mắt nhìn nhau, hiện trường vô cùng lúng túng, mọi người cách từ xa vẫn có thể cảm giác được bầu không khí không đúng.
“Ừm…”
Vừa nhìn thấy là hai người này, tất cả mọi người đều không nói gì, chuyện này đã đủ loạn rồi, ai còn tiến lên chen một chân vào nữa? Bôi Mạc Đình vốn muốn xung phong nhận việc cũng ngậm miệng lại.
Mọi người đều nhìn Vương Viễn, xem hắn chọn thế nào.
Độc Cô Tiểu Linh xuất thân từ Thiên Cơ Các, thân pháp không chậm, hơn nữa có con rối cơ quan chắc chắn, kháng đòn là Đệ Nhị Xuân, quả thực là một sự lựa chọn tốt nhất thay Vương Viễn.
Nhưng dường như Vương Viễn cũng không nghĩ như vậy, thậm chí còn không hề nghĩ mà chỉ vào Tống Dương, nói: “Ngươi đi!”
“Ta…”
Độc Cô Tiểu Linh không được chọn mang vẻ mặt phức tạp, những người khác thấy cảnh này cũng không dám nói gì, có khả năng Độc Cô Tiểu Linh sẽ nghĩ rất nhiều, nhưng mọi người đều biết trong lòng lão thẳng nam Vương Viễn này chắc chắn không nghĩ quá nhiều.
Chọn Tống Dương, rõ ràng là vì cô có thể vững hơn một chút.
Tống Dương quả thực cũng không khiến Vương Viễn thất vọng, cô gái này vòng từ trước mặt Ngưu Ma Vương, chặn trước người Vương Viễn, rồi làm mặt quỷ với Ngưu Ma Vương.
Dụ thù hận của BOSS có trí tuệ nhân tạo cao, không cần đến sát thương quá cao, mà chỉ cần sỉ nhục hắn ta là xong, đây là kiến thức cơ bản.
Ngưu Ma Vương lạnh lùng nói: “Con nhãi nhà ngươi dám cả gan sỉ nhục ta, muốn chết…”
“Bốp!”
Ngưu Ma Vương còn chưa dứt lời, Tống Dương đã đá một cước vào háng hắn ta.
“Vô liêm sỉ!”
Được lắm, Ngưu Ma Vương lập tức nổi cơn tam bành, bị chọc tức đến kêu oai oái, vung gậy xoay người đi đánh Tống Dương, Vương Viễn nhân cơ hội thoát khỏi trận chiến, kéo dài khoảng cách với Ngưu Ma Vương.
Tống Dương có thân pháp của [Thất Đạp Tinh Canh], lại có tốc độ của [Đoàn Phong Vận Hải], thân hình lóe cái đã cách mấy trượng, tránh thoát đòn công kích của Ngưu Ma Vương, sau đó móc sỏi ra, ném một tràng vào mắt và mũi của hắn ta.
Sát thương không cao, nhưng tính sỉ nhục cực cao.
Dáng người của Tống Dương nhỏ xinh, ở trước mặt Ngưu Ma Vương giống như một con muỗi, tránh né cực giỏi, cô không thể đả thương Ngưu Ma Vương, mà Ngưu Ma Vương cũng không làm gì được cô, hai người vừa đánh vừa bay, Tống Dương đã thành công thay thế vị trí của Vương Viễn.
Hơn nữa so với hắn, dường như cô còn thành thạo hơn.
Dù sao với tốc độ và thân pháp của cô, đổi lại là Vương Viễn cũng rất khó bắt được cô, huống chi hiện tại Ngưu Ma Vương đã bị giảm thân pháp và tốc độ đi rất nhiều.
Sau khi Vương Viễn thoát khỏi trận chiến, hắn đáp xuống đất, nhìn xung quanh một vòng, rồi đọc pháp quyết, sử dụng [Di Sơn Chi Pháp] học được từ Sư Đà Vương.
“Tật!”
Một tiếng quát nhẹ vang lên, dưới thần thông của Vương Viễn, một ngọn núi nhỏ bị hắn khiêng từ đất lên, sau đó hắn giơ ngọn núi bay lên cao, sử dụng [Thích Già Trịch Tượng Công], quăng ngọn núi nhỏ trong tay về phía Ngưu Ma Vương.
Khác với công pháp ám khí bình thường, Thích Già Trịch Tượng Công là một bộ công pháp “đại xảo bất công” sở hữu độ chính xác, khả năng tàng hình, tỉ lệ bạo kích và hiệu quả phá khí đặc biệt. Những ám khí bình thường có lẽ chẳng có gì giống Thích Già Trịch Thượng Công, thứ mà môn công pháp ám khí này chú trọng chính là một chữ “lớn” !
Ám khí lớn, kết cấu lớn, sức sát thương lớn.
Tính chính xác chó má gì chứ! Đứng trước một chữ “lớn”, tàng hình, bạo kích và phá khí chẳng được tích sự gì.
Uy lực của nó chính do lực tay của người sử dụng và trọng lượng ám khí quyết định.
Dù cho một cây kim lông trâu của ngươi có hiểm độc và chính xác đến đâu, nó vẫn không bằng sức sát thương mạnh mẽ của một phát ám khí nghìn cân của ta. Nếu một nghìn cân vẫn không đủ? Vậy mười nghìn cân, một trăm nghìn cân! Đảm bảo sẽ để ngươi được chết thoải mái.
Một ngọn núi nặng bao nhiêu? Chắc chắn không thể dùng đơn vị cân để tính toán.
Với sức chống đỡ thể chất và sức mạnh tự nhiên của Vương Viễn hiện tại, hắn đương nhiên không thể đạt đến cảnh giới “cõng núi đuổi trăng”. Để “cõng núi đuổi trăng”, ít nhất là chuyện sau phi thăng. Ngọn núi này do Vương Viễn sử dụng phép thần thông để dời đến.