Nói cách khác, Vương Viễn đã sử dụng phép thần thông Dời Núi kết hợp với “Thích Già Trịch Tượng công” làm một, uy lực của việc lấy núi làm bệ bắn ám khí ít nhất tương đương với một nhát của Vương Viễn sau cảnh giới Phi Thăng.
Uy lực nó đem lại tất nhiên có thể tưởng tượng được.
Dù cho Ngưu Ma vương là Đại thánh Yêu giới và Đại Lực vương Bồ Tát phương Tây nhưng một luồng linh vận bây giờ chẳng qua chỉ là tu vi Phản Hư, sao có thể chống lại một nhát của Vương Viễn.
“Ầm!”
Sau một tiếng nổ vang rung trời, một hòn núi nhỏ từ trên trời giáng xuống, đè nghiền xuống đầu Ngưu Ma vương.
Ngưu Ma vương đang bị bao vây nên không kịp để né tránh, bị Ngưu mang côn ép thẳng từ trên trời xuống đất.
“Ám khí” rơi xuống đất, đất rung núi chuyển.
Một Đám Ô Hợp xung quanh Ngưu Ma vương chỉ cảm thấy một bóng đen khổng lồ từ trên trời rơi xuống. Sau đó, họ bị sóng khí tạo ra do hòn núi áp xuống thổi đến mức thất linh bát lạc, bay ra xa vài chục trượng
Sau khi phản ứng trở lại, vị trí mà ban nãy Ngưu Ma vương đang đứng đã tại một hòn núi nhỏ cao mười trượng.
“Cái quái gì vậy? Đó là thứ gì?”
Nhóm Một Đám Ô Hợp hoảng sợ.
Dù họ đã từng nhiều lần được chứng kiến sự “biến thái” của Vương Viễn nhưng việc một ngọn núi từ trên trời rơi xuống khiến họ không khỏi kinh ngạc, khuôn mặt ngơ ngác.
Cmn, thế này cũng kinh khủng quá! May thay đã tránh xa ngọn núi này, bằng không có khi nó sẽ đè cả họ luôn.
“Đừng sợ, đây là ám khí của ta!”
Vương Viễn thở hổn hển và nói: “Thế nào? Lợi hại không? Đáng tiếc, thanh pháp lực của ta hiện giờ chỉ có thể sử dụng một lần…”
“Ám khí? Mẹ nó, ngươi gọi cái này là ám khí?”
Tất cả mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối.
Dùng một ngọn núi làm ám khí, chuyện này mẹ nó con người làm ra được à?
“Đừng để ý đến những chi tiết này…”
Vương Viễn khoát tay chuyển web và nói: “Có lẽ lần này, Ngưu Ma vương sẽ không thể sống sót.”
Dưới hòn núi nhỏ là một sự yên tĩnh tĩnh mịch. Dù Ngưu Ma vương có là một Đại yêu nhưng trước sức nện của ngọn núi trước mắt cũng phải biến thành một chiếc bánh thịt trâu.
“Nói nhảm! Đây chính là một ngọn núi đấy!”
Họ rối rít nói: “Ai có thể sống sót sau khi bị một ngọn núi đập vào chứ…”
“Vậy vì sao nhiệm vụ vẫn chưa có thông báo hoàn thành?” Vương Viễn buồn bực nói.
“Cái này…” Họ đột nhiên sững sờ.
“Ầm ầm!”
Đúng lúc này, mặt đất dưới chân họ lại chấn động.
Hòn núi mà Vương Viễn vừa thả xuống đột nhiên ầm vang sụp đổ. Sau đó, họ bèn nghe thấy một tiếng gào “Mò…ò…! !”, một con trâu lớn lật ngược ngọn núi vọt ra ngoài.
“Mẹ nó!”
Sao khi nhìn thấy rõ con trâu ấy, tất cả mọi người tức thì sợ đến mức hồn phi phách tán.
Con trâu ấy dài khoảng mười mấy trượng, cao tám, chín trượng… thân mình màu trắng.
Một con trâu cao hơn ba mươi mét, dài hơn năm mươi mét là gì? Một toà nhà mười tầng chẳng qua chỉ mới cao ba mươi mét mà thôi. Cảm giác áp bách do Cự Ngưu ào ào ập tới. Dưới sức ép mạnh mẽ, Một Đám Ô Hợp toan chạy trốn nhưng không tài nào sử dụng Ngự Kiếm thuật.
“Mò…ò!”
Sau khi lật nhào hòn núi, Ngưu Ma vương lại gầm lên giận dữ.
Tiếng gầm chấn nhiếp tứ phương.
“Phụt!”
Dù Vương Viễn đã có Cửu Chuyển Huyền công hộ thể nhưng cũng gặp phải chấn động đến mức tâm thần tan rã, hộc máu.
Những người khác thì ôm đầu, lâm vào trạng thái hỗn loạn. Họ quay cuồng trên mặt đất không rõ phương hướng.
“Hồng hộc! Hồng hộc!”
Ngưu Ma vương nhìn chằm chằm vào Vương Viễn bằng một đôi mắt to lớn. Móng trước hắn cào đất, mũi phì hơi trắng và đầu cúi gườm, thúc mạnh về phía Vương Viễn.
Không khó để nhận ra rằng đòn tấn công vừa rồi của Vương Viễn đã đánh mạnh vào Ngưu Ma vương nên việc đầu tiên tên này làm sau khi hiện nguyên hình chính là giết Vương Viễn.
Đừng nhìn hình thể lão Ngưu cao lớn mà lầm tưởng, thân pháp hắn không hề chậm chạp, tốc độ cũng nhanh đến đáng sợ. Hắn sải bước lao đến trước mắt Vương Viễn, đôi sừng to lớn như một toà tháp nhắm thằng vào Vương Viễn.
“Moá!”
Vương Viễn giật nảy mình. Hắn cũng không dám chậm trễ triển khai toàn bộ trạng thái, bật Thiên Ma Huyết Độn và Ba Đầu Sáu Tay, vung ba Đấu Chiến sử dụng trạng thái toàn lực của “Thiên Hạ Vô Song”, nện xuống đầu Ngưu Ma vương.
Vương Viễn cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thiên Ma Huyết Độn là hồng quang hộ thể, mở ra trạng thái này trước mắt một con trâu chẳng khác gì đang khiêu khích.
Ngưu Ma vương trông thấy hồng quang trên người Vương Viễn bèn giận dữ, sức đánh trên đầu nặng hơn hai phần.
“Ầm!”
Ba thanh sắt đạt đến cực hạn đánh vào đầu Ngưu Ma vương ba trăm sáu mươi lăm lần.
Thân hình của con trâu trắng khổng lồ sau khi bị đánh tới tấp thoắt dừng bước.
Mặt khác, Vương Viễn bay ra ngoài trước lực húc mạnh mẽ xa vài chục trượng. Thiên Ma Huyết Độn và pháp tướng Ba Đầu Sáu Tay biến mất, thanh máu biến thành màu đỏ.
“Thằng nhãi này ương ngạnh quá. Ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi có muốn bái ta làm thầy hay không?”
Dưới tình huống này mà Vương Viễn vẫn có thể chống chịu phản kháng, việc này bỗng dấy lên tấm lòng mến tài trong Ngưu Ma vương.
“Bái…” Vương Viễn vừa toan thoả hiệp với Ngưu Ma vương, hảo hán nào ngại thiệt thòi trước mắt nhưng lúc này, một búng máu bỗng trào lên cuống họng.
“Oa, hộc!” Vương Viễn không khỏi phun ra một ngụm máu bọt vào bên cạnh.
“Nhãi được, có cốt khí! Hôm nay, lão Ngưu sẽ để ngươi được sung sướng!”
Ngưu Ma vương thét lớn, sải bước vài chục trượng bước đến đỉnh đầu Vương Viễn.
“Này này này…” Vương Viễn hoảng sợ, khoát tay nói lớn.
Ngưu Ma vương chẳng hề quan tâm. Hắn nhấc đôi chân rắn chắc, lớn bằng một ngôi nhà lên và sử dụng chiếc móng guốc đạp lên đầu Vương Viễn.
Ngưu Ma vương trong trạng thái nguyên hình Bạch Ngưu không biết phải mạnh hơn bao nhiêu lần so với hình người. Trước sức mạnh của một nhát giẫm trước mắt, đừng nói Vương Viễn tàn huyết, dù Vương Viễn có đang đầy máu cũng phải chết tại chỗ.
Chỉ sau một nhát giẫm, đầu của Vương Viễn đã bị giẫm nát phải sử dụng chế độ làm mờ, thanh máu tức khắc về không.
“Trời má, lão Ngưu chết rồi!”
Nhóm Một Đám Ô Hợp thấy Vương Viễn bị giết bèn lập tức hoảng loạn.
Họ đã cùng nhau chơi game một thời gian dài, Vương Viễn luôn được biết đến với cái danh tiểu cường bất tử. Dù đối thủ có là một cao thủ xuất sắc đến cỡ nào, dựa vào một thân cương gân thiết cốt, tên này vẫn có thể sừng sững không ngã.
Hắn quả thật chính là sự tồn tại cấp bậc trụ cột trong tâm trí họ.