Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1841: Chương 1839: Lão Ngưu, ngươi còn sống sao?

Miễn Vương Viễn bất tử, nhiệm vụ dù có khó khăn đến đâu, trong trái tim họ vẫn sẽ le lói một tia hy vọng rằng dù sao Vương Viễn vẫn còn sống… không chừng đến một lúc nào đó họ sẽ có thể lật ngược tình thế.

Nhưng bây giờ, dưới cái nhìn trừng trừng của họ, Vương Viễn bị BOSS giẫm chết tươi.

Đây cũng là lần đầu tiên Vương Viễn chết kể từ khi họ quen biết.

Trụ cột trong trái tim nhóm Một Đám Ô Hợp cùng với việc Vương Viễn chết đi, tức khắc sụp đổ. Tâm trạng họ bỗng trở nên tuyệt vọng.

Ngay cả Vương Viễn cũng đã chết, Ngưu Ma vương này thật sự mạnh mẽ đến mức bất khả chiến bại hay sao?

Họ không dám tin vào mắt mình và trái tim lụi tựa tro tàn, đã chuẩn bị sẵn sàng để liều chết.

Dù sao đến Vương Viễn cũng không thể chống chịu được trước sự tấn công của Ngưu Ma vương, những người khác tất nhiên không cần phải nghĩ.

“Mẹ nhà nó, ta liều mạng với ngươi!”

Sau khi trông thấy Vương Viễn chết một cách thê thảm, Tống Dương đạp gió xông đến đỉnh đầu Ngưu Ma vương, đá vào mắt hắn.

Tính tổn thương không cao nhưng sẽ rất đau.

“Khốn nạn!”

Ngưu Ma vương tức giận mắng mỏ. Hắn lắc đầu dùng sừng đâm vào người Tống Dương. Tống Dương linh hoạt bay quanh Ngưu Ma vương như ruồi muỗi, không ngừng đấm đá.

“Mò…ò…!”

Ngưu Ma vương phiền không chịu được, thét lớn. Tống Dương bị chấn động đến mức mất ý thức. Ngưu Ma vương há mồm toan nuốt chửng Tống Dương.

“Ầm!”

Đúng lúc này, một quả đấm đấm mạnh vào mặt Ngưu Ma vương, thoáng ngăn cản động tác của Ngưu Ma vương.

Sau đó, một bóng đen lướt đến, tiếp được Tống Dương trên không trung và đặt qua một bên.

Ngưu Ma vương ngẩng đầu bèn trông thấy một người gỗ khổng lồ đứng trước mắt. Kẻ tiếp được Tống Dương chính là một cơ quan con rối.

Người gỗ này là pháp tướng của Phi Vân Đạp Tuyết, tên Ất Mộc Hỗn Nguyên – phép thần thông mà Vương Viễn sau khi lấy được từ Lý Vân về sau đã bán lại cho Phi Vân Đạp Tuyết.

Mà cơ quan con rối, dĩ nhiên là Độc Cô Tiểu Linh đã mở ra “Thiên nhân hợp nhất”.

Hai người tuy rằng không to lớn bằng nguyên hình của Ngưu Ma vương nhưng cũng không hề nhỏ bé, tạm thời cũng có thể giằng co với Ngưu Ma vương. Họ đánh mắt nhìn nhau, cùng đến chiến với hắn.

“Mọi người cùng nhau xông lên, đừng để lão Ngưu phải chết một cách vô ích!”

Nhưng người khác thấy cô nương, lão đại và ông chủ đều đã xông lên liều mạng với Ngưu Ma vương, trái tim bèn trào lên một nỗi hào khí nhao nhao gia nhập chiến đoàn.

Phi Vân Đạp Tuyết và Độc Cô Tiểu Linh đứng trước đối kháng với Ngưu Ma vương, những người khác tạo thành một vòng bao quanh Ngưu Ma vương tấn công, băng, lửa, độc, kiếm… Đủ loại pháp thuật bay lượn trên bầu trời.

Vương Viễn đã chết rồi, cơ bản nhiệm vụ này đã không có khả năng hoàn thành được nữa.

Nhiệm vụ đã không thể hoàn thành nên họ cũng không băn khoăn gì nhiều lắm. Dù sao chết sớm chết muộn kiểu gì cũng chết, họ tuyệt đối không thể chết một cách uất ức.

Vì vậy, khi Vương Viễn vừa chết, nhóm Một Đám Ô Hợp cũng tiếp bước liều mạng. Họ sử dụng lối đánh liều mạng không hề có sự phòng vệ. Những thuật pháp xuất chiêu, quấn chặt lấy Ngưu Ma vương với khí thế khiến hắn phải giật mình. Hắn nghĩ mãi vẫn không rõ tại sao Vương Viễn vừa chết, nhóm người này lại trở nên điên cuồng chán sống như vậy.

Ngưu Ma vương cố gắng hất văng lũ người này ra nhưng vẫn không thể thoát khỏi vòng vây của họ.

Việc họ có thể khiến Ngưu Ma vương bị thương dưới trạng thái toàn lực hay không tạm thời không bàn tới, riêng hiệu ứng đặc biệt của pháp thuật trông vô cùng đáng sợ.

Đặc biệt, hai “thủ lĩnh” Phi Vân Đạp Tuyết và Độc Cô Tiểu Linh đã mở ra cuộc vận lộn “Gundam” chấn động lòng người.

Kết hợp với pháp thuật của những người khác cũng được coi như là mạnh mẽ.

Họ đánh đến mức chim khó bay, cá không nhảy, quỷ khóc thần gào, thiên hôn địa ám.

“Hừ hừ!”

Dưới sự vây công của mọi người, Ngưu Ma vương không thể tránh thoát cũng cảm thấy vô cùng bực bội. Hắn cười lạnh, lắc mình chặn ngang Phi Vân Đạp Tuyết và xoay người, vẫy đuôi nện vào Độc Cô Tiểu Linh khiến cô vỡ tan thành một đống linh kiện. Hai người bị đánh bay ra ngoài và khôi phục trạng thái bản thể.

Sau đó, Ngưu Ma vương ngửa mặt, há miệng.

“Tránh ra nhanh! Hắn lại toan tấn công bằng sóng âm!” Phi Vân Đạp Tuyết thấy rõ bèn vội vàng nhắc nhở mọi người.

Họ cũng biết ngón pháp thuật này đã được Ngưu Ma vương chuẩn bị từ trước nên không nói hai lời, quay đầu bỏ chạy.

Đương lúc họ đang chen nhau tránh xa Ngưu Ma vương, đột nhiên trông thấy một bóng người màu đỏ cởi trần trông vô cùng quen thuộc xuất hiện trước mắt Ngưu Ma vương, xoay người vọt vào miệng hắn.

“Khụ khụ!”

Ngưu Ma vương đang toan thét tạo sóng âm đã bị gián đoạn, ho khan vài tiếng.

Nhóm Một Đám Ô Hợp lại vô cùng kinh ngạc.

“Ông chủ, ngươi lại sử dụng ngón pháp thuật đốt tiền gì mà gián đoạn được đại chiêu của Ngưu Ma vương vậy?” Ban nãy, họ đều vội vàng chạy trốn nên cũng không chú ý đến người nhảy vào miệng Ngưu Ma vương.

“Không phải ta mà…”

Phi Vân Đạp Tuyết buông tay và nói: “Ta chẳng làm gì cả, hình như đã có người nhảy vào miệng Ngưu Ma vương.”

“Ai to gan vậy?”

Nghe vậy, họ bèn vội vàng quan sát tứ phía nhưng vẫn không phát hiện có thiếu người nào trong đội.

“Ông chủ, ngươi bị Ngưu Ma vương đánh đến mức hoa mắt à?” Mario cười nhạo và nói.

“Ông chủ không hoa mắt!” Độc Cô Tiểu Linh cũng nói: “Ta cũng nhìn thấy có người bay vào miệng Ngưu Ma vương, phần trên cánh tay và sát bả vai còn để trần.”

“?”

“Phần trên cánh tay và sát bả vai để trần?”

Mọi người sửng sốt: “Chẳng lẽ lão Ngưu vẫn còn sống?”

Phần trên cánh tay và sát bả vai để trần, bay vào miệng BOSS. Người có thể có hình tượng và sự can đảm như thế này căn bản không thể tìm thấy kẻ thứ hai trong trò chơi.

“Là lão Ngưu! Ta đã nhìn thấy hình xăm của hắn.” Lúc nay, Tống Dương cũng vui mừng nói: “Hắn còn sống, thanh máu của hắn vẫn còn đầy.”

“Cái này…”

Sau khi nghe thấy những gì mà Tống Dương vừa nói, họ vội vàng kéo mở kênh chat tổ đội. Quả nhiên, cột máu Vương Viễn đã đầy… Nhưng thế cũng chẳng có ý nghĩa gì, miễn hắn vẫn còn tại trong đội, phục sinh trong thành thanh máu cũng đầy.

“Không thể nào… Ta tận mắt nhìn thấy lão Ngưu bị lão Ngưu giẫm nát đầu.” Phi Vân Đạp Tuyết líu lưỡi nói.

Điều Tử trực tiếp tag hỏi Vương Viễn trên kênh chat: “Lão Ngưu, ngươi còn sống sao?”

“Nói nhảm! Đương nhiên vẫn còn sống rồi, ta có thể chết được sao?” Rất nhanh sau đó, họ đã nhận được tin tức của Vương Viễn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!