“Quả nhiên là ngươi.” Họ vui mừng nói: “Ngươi vẫn chưa chết sao?”
“Ta không chết các ngươi thất vọng vậy à?” Vương Viễn đáp.
“Ha ha! Có chút.” Họ sẽ không nói cho hắn biết ban nãy họ đã tuyệt vọng đến mức nào.
“Khà khà!” Vương Viễn cười khà và nói: “Ông đây có Xá Lợi Tử Linh Lung đan nên mạng dai lắm. Theo lý thuyết, ta có thể phục sinh vô hạn. Hiện tại, ta đang chơi đùa trong bụng Ngưu Ma vương.”
Ban nãy, Vương Viễn quả thật đã bị giẫm chết nhưng Xá Lợi Tử Linh Lung đan hắn mang theo bên người đã phục sinh Vương Viễn một lần nữa. Nhân lúc Ngưu Ma vương há miệng thi triển pháp thuật, hắn đã sử dụng “Rút Đất Thành Tấc” chui vào miệng Ngưu Ma vương.
“Lại là chiêu này sao?”
Sau khi nghe Vương Viễn bảo rằng hắn đã chui vào bụng Ngưu Ma vương, họ không khỏi nghĩ đến thảm trạng của Chu Tử Chân.
Nhưng đâu ai ngờ rằng Ngưu Ma vương lại cười ha hả và nói: “Nhãi con, ngươi tưởng rằng ngươi là sư phụ ngươi ư? Nếu hắn tới đây có khi ta còn sợ, chứ chúng ta một mạch đồng tu, tu vi ta cao hơn người rất nhiều mà ngươi còn toan sử dụng chiêu này để khiến ta bị thương?”
“?”
Vương Viễn không tin tà, quyền đấm cước đá trong bụng Ngưu Ma vương.
Có điều, Ngưu Ma vương lại chẳng sợ sệt chút nào, tâm can dạ dày đều cứng tựa cơ thể kim cương… Mặc cho Vương Viễn có làm yêu như thế nào, Ngưu Ma vương vẫn không có phản ứng.
“Cái này…”
Vương Viễn có phần bối rối.
Chui vào bụng người ta chính là tuyệt kỹ tấn công bất ngờ chưa bao giờ thất thủ của hắn. Vậy mà lúc này, nó lại chẳng có tác dụng gì với Ngưu Ma vương. Cao thủ chính là cao thủ, quả nhiên những Boss khác không thể nào so sánh.
“Mau cút ra đây đi. Không phải lão phu chê cười ngươi mà ngươi sẽ biến thành phân cho chó ăn đấy. Với chút đạo hạnh tầm thường này của ngươi, ngươi chắc chắn sẽ không thể đả thương được ta.”
“Ha ha ha!”
Vương Viễn đột nhiên cười và nói: “Ngưu Ma vương, ta chịu phục trước sự thần thông quảng đại của ngươi. Ta thừa nhận ta không thể làm ngươi bị thương nhưng ngươi cũng đừng phách lối. Ta không đả thương được ngươi nhưng ý trời thì có thể.”
“?”
Ngưu Ma vương đầu đầy chấm hỏi.
Cho nhờ, bây giờ ông đây mới chính là ý trời một phương. Một mình ngươi đi ngược chống lại trời đất mà lại bảo để trời thu bắt ta? Trò đùa này đùa hơi quá trớn đấy.
Đương lúc Ngưu Ma vương đang đầy đầu chấm hỏi, Vương Viễn đã nhắn tin cho nhóm Một Đám Ô Hợp: “Chạy! Cách Ngưu Ma vương càng xa càng tốt!”
Tuy rằng họ không biết Vương Viễn lại đang toan làm gì nhưng dám chắc hắn sẽ lại làm chuyện xấu nên cũng không hỏi han gì, quay người co cẳng chạy tứ tán.
Vương Viễn bấy giờ đang trong bụng Ngưu Ma vương biết họ đã chạy xa bèn nở một nụ cười xấu xa, sau đó bấm mở bảng nhân vật.
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã đạt đến điều kiện độ kiếp, có mở độ kiếp không?]
“Mở!” Vương Viễn nhấn vào xác nhận mà không hề nghĩ ngợi.
Cùng lúc hắn chọn mở thiên kiếp, trong phút chốc bầu trời vốn màu đỏ thẫm, như có sóng lửa cuồn cuộn đột nhiên tồi sầm lại. Kiếp vân màu đen từ khắp bốn phương tám hướng tập trung lại, đám mây nặng nề, như thể trời sắp sụp xuống.
Ban ngày lập tức biến thành đêm tối, giơ tay không thấy năm ngón.
Mây đen cuồn cuộn, trong tầng mây có tia điện lập lòe, phát ra tiếng vang rẹt rẹt rẹt, nhờ lôi quang lập lòe này, mới có thể miễn cưỡng nhìn rõ con đường phía trước.
“Lão Ngưu! Đã xảy ra chuyện gì thế?”
Mọi người thấy đột nhiên trời đất thay đổi lạ thường như thể sắp tận thế đến nơi, trong lòng đều vô cùng sợ hãi, còn cho rằng nhiệm vụ thất bại, đã khởi động đại trận Thiên La Địa Võng.
“Đừng sợ! Đây là do ta làm ra đấy!” Vương Viễn ý bảo mọi người đừng hoang mang.
“Ngươi? Ngươi lại có thần thông gì nữa?” Đột nhiên mọi người cảm thấy mình thực sự thiếu hiểu biết về hắn.
Người này có thể đánh có thể kháng, các loại thần thông nhiều vô số kể, pháp tướng ba đầu sáu tay, cải tử hoàn sinh, dùng núi làm ám khí đánh người, chỉ thế này thôi đã đủ khiến người ta kinh ngạc rớt cằm rồi, mà lúc này còn trực tiếp làm ra loại thanh thế như vậy nữa, con mẹ nó còn có gì mà hắn không làm được không?
Trong trò chơi, cấp bậc kỹ năng pháp thuật thần thông càng cao, thì uy lực càng mạnh, hiệu ứng đặc biệt cũng càng lợi hại.
Cho tới nay, thần thông kinh thiên động địa nhất mà mọi người từng thấy qua, chính là một chiêu thần thông Càn Khôn Nhất Trịch, dùng tiền đập người của Phi Vân Đạp Tuyết, thật sự chói mắt giống như mặt trời, vô cùng có thể diện.
Nhưng so với động tĩnh mà Vương Viễn làm ra lúc này, quả thực chính là trên trời dưới đất, khác nhau một trời một vực.
Có trời mới biết đại chiêu vô địch mà hắn đang dùng bây giờ là cấp bậc gì.
“Khà khà!”
Đối mặt với sự nghi ngờ của mọi người, Vương Viễn nói với vẻ ngại ngùng: “Cũng không có gì, chính là độ kiếp trong bụng Ngưu Ma Vương mà thôi…”
“Độ… độ kiếp…” Tất cả mọi người đều hơi sững sờ khi nhìn thấy tin nhắn của Vương Viễn.
Hóa ra động tĩnh lớn như vậy chính là độ kiếp sao?
Nhảy vào bụng người khác để độ kiếp, là hành động gì? Cũng chỉ có mình Vương Viễn mới có thể làm ra loại chuyện thiếu đạo đức như vậy.
Sau khi nhóm người Một Đám Ô Hợp biết được Vương Viễn đang độ kiếp, mới lén lau mồ hôi, được lắm, suýt chút nữa còn cho rằng hắn lại móc ra thần thông hủy thiên diệt địa gì đó, mọi người cũng đã chuẩn bị tinh thần cùng nhau đi vào chỗ chết rồi.
Ngưu Ma Vương thấy đột nhiên trời đất thay đổi lạ thường, trong lòng cũng không khỏi sợ hãi.
Dù sao mới vừa rồi hắn ta cũng đã chịu thiệt trong tay Vương Viễn, bị một ám khí của hắn đập ra bản tướng, lúc này động tĩnh lớn như vậy, khiến Ngưu Ma Vương khó tránh khỏi sợ hãi trong lòng, vì thế lớn tiếng hỏi: “Rốt cuộc tiểu quỷ nhà ngươi đang giở trò gì?”
“Đương nhiên là giết ngươi rồi!”
Vương Viễn đáp: “Bây giờ ngươi nhận thua vẫn còn kịp!”
“Nhận thua? Ta sẽ nhận thua với ngươi sao?” Ngưu Ma Vương nói với vẻ căm tức: “Chết thì chết thôi, kêu ta nhận thua với ngươi sao, không đời nào.”
“Vậy thì xin lỗi nhé!” Vương Viễn nói: “Ngươi nhìn trên đỉnh đầu ngươi đi!”
“?” Ngưu Ma Vương ngửa đầu lên nhìn.
Chỉ thấy không biết từ khi nào mây đen trên đỉnh đầu đã tập trung thành một cơn lốc xoáy màu đen to lớn, ở trung tâm lốc xoáy lóe lên lôi quang, nghe theo lệnh trời.