Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1843: Chương 1841: Tai vạ không tránh được

Những đường thiên lôi cuồn cuộn ẩn chứa uy lực của trời đất, như thể muốn xé rách toàn bộ thế giới.

“Vậy mà ngươi lại độ kiếp trong bụng ta sao?” Ngưu Ma Vương cũng là hạng người thấy nhiều hiểu rộng, đương nhiên cũng biết đây là dự báo của thiên kiếp giáng xuống, lập tức sợ hãi.

“Vất vả cho Ngưu Vương phải làm hộ pháp cho tại hạ rồi!” Vương Viễn cười hì hì, đáp.

Dưới thiên kiếp, người người đều bình đẳng.

Thiên kiếp là uy lực của thiên địa đại đạo, thuộc về quy tắc thế gian, tuyệt đối không thiên vị bất cứ một ai, cũng sẽ không vì Vương Viễn có tu vi thấp, mà thiên kiếp sẽ yếu đi.

Thêm một người hộ pháp, uy lực của thiên kiếp cũng theo đó mà tăng lên, thực lực của người hộ pháp càng mạnh thì uy lực của thiên kiếp cũng càng mạnh.

Cho nên đừng nói là phân thân linh vận của Ngưu Ma Vương, cho dù là chân thân của Đại Lực Vương Bồ Tát có đến đây, uy lực của thiên kiếp này cũng sẽ tăng mạnh đến trình độ tương ứng.

Ngưu Ma Vương cửu chuyển thành thánh, mới có được tu vi như hiện tại, hiển nhiên cũng biết sự khủng khiếp của thiên kiếp này, thấy Vương Viễn dụ thiên kiếp bổ lên người mình, trong lòng hắn ta vừa sợ vừa giận.

Sợ là vậy mà Vương Viễn lại mượn đao giết người, còn giận là vì mình vẫn không có cách nào cả.

Đổi lại là bình thường, Ngưu Ma Vương có quyền chọn làm hộ pháp cho Vương Viễn hay không, nếu bản thân mình không muốn, nhìn thấy thiên kiếp ngưng tụ, cứ trực tiếp chạy trốn là xong…

Nhưng với loại tình huống như bây giờ, Ngưu Ma Vương cũng không có cách nào chạy trốn, Vương Viễn ở ngay trong bụng hắn ta, hắn ta chạy đến đâu thì kiếp lôi sẽ chạy đến nơi đó. Ngưu Ma Vương rất muốn chạy, nhưng lại không chạy được, bây giờ Vương Viễn chính là sự dày vò đau khổ nhất của hắn ta.

“Đồ khốn! Ngươi mau ra đây!” Kiếp vân trên đỉnh đầu đã ngưng tụ được tám phần, Ngưu Ma Vương lớn tiếng chửi Vương Viễn trong bụng mình.

Vương Viễn nằm nguyên tại chỗ, đáp một cách khốn nạn: “Ngươi lớn tiếng như vậy làm gì, ngươi hung dữ như thế, ta không dám ra ngoài đâu.”

“Ngươi…”

Ngưu Ma Vương tức giận, biết bây giờ không thể đắc tội với hắn, vì thế lại nói: “Rốt cuộc phải thế nào ngươi mới chịu ra ngoài?”

“Ngươi nhận thua đi!” Câu trả lời của Vương Viễn rất dứt khoát.

Bày ra thế trận lớn như vậy, cũng bận rộn lâu như vậy, không phải chính vì một bước cuối cùng này hay sao?

Nếu như Ngưu Ma Vương nhận thua, hiển nhiên cái gì cũng dễ nói hết, còn nếu như hắn ta không nhận thua, vậy Vương Viễn chỉ có thể giảm tổn thất xuống mức thấp nhất.

Dụ thiên kiếp dội bom vào Ngưu Ma Vương, hiện tại Ngưu Ma Vương đã cạn máu, cho dù có thể chống đỡ được thiên kiếp, nhưng vẫn sẽ bị đánh đến gần chết, để cho Vương Viễn kiếm lời, mà cho dù hắn không kiếm được lời, thì ít nhất vẫn có thể độ kiếp an toàn, vụ này có tính thế nào cũng không thiệt, dù sao vẫn là một chữ “thắng.”

“Không thể nào!”

Ngưu Ma Vương tức giận nói: “Ta sẽ không nhận thua!”

Hắn ta cũng là người có thể diện, với loại tình huống hiện tại đã không có cách giải quyết nữa, cho dù có chết trận, cũng không thể cúi đầu trước tiểu bối được.

“Vậy chúng ta không còn gì để nói nữa!” Vương Viễn nói: “Chia tay sảng khoái đi.”

Cùng với Vương Viễn vừa dứt lời, kiếp lôi trên trời đã ngưng tụ xong.

“Ầm!”

Một tiếng sấm vang lên, trong lốc xoáy kiếp vân bắn ra một tia sáng chói mắt, một đường thiên lôi dài hơn hai trượng, giáng thẳng từ trời xuống, đập lên lưng của Ngưu Ma Vương.

Nếu tự Vương Viễn độ kiếp, uy lực của thiên kiếp chắc chắn sẽ không mạnh như vậy. Nhưng khó ngăn nổi Ngưu Ma Vương có tu vi cao, là đại tu Phản Hư kỳ, chính là không tầm thường.

“A!”

Ngưu Ma Vương kêu thảm thiết một tiếng, bị kiếp lôi đánh cho tứ chi quỳ rạp trên đất ngay tại trận, không đứng dậy nổi, cả người từ trên xuống dưới đều bị thiên lôi đốt cho cháy đen, vốn dĩ là một con trâu trắng to lại biến thành một con trâu đen.

Thực ra nếu như là bản thể của Ngưu Ma Vương giúp Vương Viễn làm hộ pháp độ kiếp, cũng không phải là chuyện khó khăn gì quá lớn, nhưng phân thân linh vận của Ngưu Ma Vương ở đây, cũng không có cơ thể mạnh mẽ của bản thể.

Linh vận không có cơ thể sợ thiên lôi nhất, chỉ một đường lôi đã khiến Ngưu Ma Vương vốn đã tàn huyết đại thương nguyên khí, ngoài cháy trong mềm.

“Ầm!”

Không đợi Ngưu Ma Vương lấy lại bình tĩnh, thì đường lôi kiếp thứ hai đã rơi xuống, lại đánh trúng hắn ta.

“Phụt…” Ngưu Ma Vương phun ra một ngụm máu đen, nguyên thần tan rã.

Hắn ta điên cuồng vận chuyển pháp lực, muốn ngưng tụ chân nguyên trong cơ thể để ngăn cản.

Mà lúc này, đường thiên lôi thứ ba cũng đã giáng xuống.

“Coong!”

Thiên lôi giáng xuống đã đánh tan pháp lực mà Ngưu Ma Vương vừa vừa mới ngưng tụ ra, ngoại thương từ thiên lôi lại thêm pháp lực phản phệ khiến Ngưu Ma Vương đứt hết gân mạch ngay tại trận, thanh máu trên đầu chỉ còn một chút ít, chỉ cần động ngón tay, cũng có thể lấy mạng hắn ta.

“Trời muốn diệt ta!”

Anh hùng đi đến bước đường cùng, Ngưu Ma Vương ngửa mặt lên trời thét dài, rồi nhắm mắt chờ chết.

“Ầm!”

Một đường thiên lôi cuối cùng bổ xuống cùng với tiếng hét của Ngưu Ma Vương.

Ngay khi hắn ta cho rằng mình sắp bị một đường thiên lôi cuối cùng này chém cho chết cả xác lẫn hồn, nghiền xương thành tro, nhưng ai ngờ sau đó lại không có động tĩnh.

“?”

Ngưu Ma Vương hơi sững sờ, mở mắt ra nhìn, chỉ thấy Vương Viễn đang lơ lửng phía trên mình, thần quang hộ thể trên người bị thiên lôi chém vỡ, hóa thành những đốm sáng nhỏ.

Bốn đường kiếp lôi đã đánh xong, độ kiếp hoàn thành, kiếp vân trên trời lập tức tan biến đi. Trời lại sáng trở lại, ánh sáng chiếu lên người Vương Viễn khiến những đốm sáng xung quanh hắn cũng lấp lánh.

Vương Viễn thì lại từ trên cao nhìn xuống, được hiệu ứng ánh sáng bao quanh giống như thần linh, cái đầu trọc tỏa sáng, trông giống như thiên phật giáng thế vô cùng thần thánh, Ngưu Ma Vương nhìn đến ngu người.

“Ngươi… con lừa nhà ngươi… hòa thượng, rốt cuộc ngươi có ý gì?” Ngưu Ma Vương giận dữ nói: “Tại sao muốn chặn một đường thiên lôi cuối cùng, cứ để ta chết là được, tại sao lại muốn cứu ta? Là muốn sỉ nhục ta hay là muốn ta chịu ơn cứu mạng của ngươi?”

“A di đà phật!”

Vương Viễn niệm một tiếng Phật hiệu, đáp: “Ông trời có đức hiếu sinh, thiên kiếp này vốn là do tại hạ dụ tới, ngươi đã chặn ba đường giúp tại hạ, làm sao tại hạ dám để ngươi chịu ơn của ta?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!