“Vậy tại sao ngươi lại cứu ta?” Ngưu Ma Vương cực kỳ khó hiểu.
“Vớ vẩn, thiên kiếp giết ngươi rồi sẽ không tính kinh nghiệm của ta nữa, mà kinh nghiệm của BOSS ở cấp bậc như ngươi lại không thấp…” Vương Viễn đáp.
“Ngươi! Ngươi!”
Ngưu Ma Vương còn cho rằng Vương Viễn nổi lòng tốt, muốn hòa giải với mình, kết quả nghe được lý do của hắn, suýt chút nữa thì tức chết ngay tại trận.
“Ha ha! Nói đùa thôi!”
Hắn cười ha ha, bảo: “Oan gia nên giải không nên kết, khi ta tu hành ở phàm gian, sư phụ Phật pháp đã nói với ta, thù oán trên đời chính là không có hồi kết, có một bên buông, thì bên còn lại mới có thể buông, cho dù giữa ngươi và sư phụ ta đã xảy ra chuyện không vui vẻ gì, nhưng hy vọng từ nay về sau, có thể không dây dưa làm khổ nhau nữa.”
“Ngươi đang dạy ta làm việc sao?” Ngưu Ma Vương trừng mắt nhìn Vương Viễn, nói: “Ngươi không trải qua đau khổ của ta, làm sao khuyên ta buông được?”
“Ta cũng không chọc ngươi ghẹo ngươi, chẳng phải ngươi cũng đuổi đánh ta sao?” Vương Viễn bảo.
“Vậy cùng lắm sau này ta không làm khó ngươi là được chứ gì!” Ngưu Ma Vương hừ lạnh, đáp.
“Ừm!” Vương Viễn gật đầu, nói: “Đây cũng không hẳn không phải một loại nhượng bộ!” Đồng thời thầm nói: “Chà! Kế hoạch trót lọt rồi!”
Câu nói thù hận nên buông chó má gì đó, Vương Viễn cũng không tin, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, thực ra chính là để Ngưu Ma Vương không quanh co ghi thù mình nữa.
Người hành tẩu trong giang hồ, bất cứ chuyện gì cũng không nên làm đến không còn đường lui.
Phải biết rằng, Ngưu Ma Vương ở đây chỉ là một linh vận nguyên thần mà thôi, còn bản thể chính là siêu cao thủ cùng một cấp bậc với Thạch Công, trên trời dưới đất, người có thể lợi hại hơn hắn ta chỉ đếm đủ trên một bàn tay, hoàn toàn không cùng một cấp với sáu người trước đó.
Vốn dĩ thân là đệ tử của Thạch Công, Ngưu Ma Vương có thù hận trời sinh đối với Vương Viễn, nếu hiện giờ hắn còn dùng kế độc ác như vậy hại chết hắn ta, vậy thù này cũng kết rồi.
Nói không chừng lão Ngưu này cũng sẽ lén lút chuồn từ Thiên giới xuống báo thù như Thạch Công, đến lúc đó chỉ sợ Vương Viễn cũng không biết mình chết thế nào nữa.
Đối với loại siêu cao thủ này, nếu không phải không có cách, hiển nhiên không thể đắc tội, không đánh lại được thì biến hắn ta thành người của mình mới đúng.
Tại sao cho dù Vương Viễn làm xằng làm bậy ở Phàm Gian giới hay là ở Tiên Linh giới, cuối cùng vẫn không có người thu phục hắn? Chính là vì hắn thấu hiểu sâu sắc một đạo lý: Phải bắt nạt kẻ mà mình chọc được, và kết giao với người mà mình không chọc nổi. Và rõ ràng Ngưu Ma Vương chính là người mà hắn không chọc vào được.
“Ngưu vương, chúng ta có cần tiếp tục đánh nữa không?” Vương Viễn hỏi ngược lại.
Đây mới là chuyện quan trọng nhất hiện tại.
“Ôi… bỏ đi bỏ đi!”
Ngưu Ma Vương khôi phục lại hình người, phất tay, đáp: “Bây giờ ta đã bị thiên lôi đánh cho gân mạch cả người vỡ hết, tu vi mất sạch, còn đánh nữa cũng không có kết quả tốt, cho ngươi thắng.”
Nói đến đây, hắn ta lại bổ sung: “Ta đã thắng rồi, chứ không phải chịu thua ngươi, cũng không phải chịu thua con khỉ đó, ngươi rõ chưa?”
“Rõ! Đương nhiên rõ rồi!” Vương Viễn gật đầu.
“Rõ thì tốt!” Ngưu Ma Vương nói: “Ân oán của hai chúng ta cũng xóa sạch từ đây, có duyên sẽ gặp lại!”
Nói xong, cơ thể của Ngưu Ma Vương tan biến, mất hút ngay trước mặt Vương Viễn.
Cùng lúc đó, nhóm người Một Đám Ô Hợp đồng loạt nhận được nhắc nhở đã hoàn thành nhiệm vụ.
“Ngưu Ma Vương thật sự bị thiên kiếp đánh chết rồi sao?”
“Cái đệt, thế này cũng được hả?”
Trong kênh đội, mọi người đang reo hò.
Vương Viễn lau mồ hôi: “Các ngươi thật chẳng hiểu gì hết, ta đã cứu các ngươi một mạng rồi đấy.”
“Chuyện khi nào?”
Mọi người mơ hồ, không biết ý tứ trong lời nói của hắn.
“Chuyện đã qua rồi không nói nữa!” Vương Viễn bảo: “Lão Tiên Nhi đâu rồi, mau đưa ta về, ta vừa mới độ kiếp, phải nhanh chóng bế quan lĩnh ngộ cảnh giới.”
“Đây đến đây, đến đây!” Đinh Lão Tiên đáp một tiếng, mọi người quay đầu trở về.
Rất nhanh, mấy người Đinh Lão Tiên đã bay về.
Một chuyến đi làm nhiệm vụ này thật sự không dễ gì, đặc biệt là một cửa ải Ngưu Ma Vương này khiến tâm trạng của mọi người lúc lên lúc xuống, thậm chí còn chuẩn bị tâm lý nhiệm vụ thất bại, nhưng không ngờ cuối cùng vẫn qua được cửa này.
Lúc này tâm trạng của mọi người khá tốt đẹp, một đường vừa nói vừa cười.
Sau khi tập trung lại bên cạnh Vương Viễn, Đinh Lão Tiên vẽ mở cửa truyền tống, mọi người lần lượt truyền tống về Thái Nhất Môn, ngay khi Vương Viễn sắp bước vào cửa truyền tống, đột nhiên từ khóe mắt liếc thấy một vật phẩm màu đen sì.
“Đây là cái gì?” Hắn tò mò đi qua xem, chỉ nhìn thấy có một cây gậy sắt màu đen nằm nghiêm chỉnh trên đất.
Cây gậy sắt này trông khá quen, chính là cây trong tay Ngưu Ma Vương đó. Chắc hẳn vừa rồi khi hắn ta biến thành bản tướng đã ném gậy ở đây.
Vương Viễn thuận tay nắm gậy sắt trong tay, thông tin của gậy sắt xuất hiện trước mắt hắn.
[Hỗn Thiết Côn] (Giả)
Phân loại: Pháp bảo binh khí.
Phẩm giai: Tiên binh.
Ngoại công: ?
Nội công: ?
Độ bền: Không.
Nhu cầu sử dụng: Không.
[Tốc độ bay: ?]
Trạng thái: Chưa luyện hóa.
Người sở hữu: Không.
Bối cảnh vật phẩm: Vũ khí mà phân thân của Bình Thiên Địa Thánh Ngưu Ma Vương cầm, được rèn dựa theo khuôn mẫu tiên binh [Hỗn Thiết Côn] bên người hắn ta, tuy rằng không phải là bản thật, nhưng hàm chứa thần lực tối cao, người bình thường khó có thể khống chế được.
“Tiên binh…”
Vương Viễn nhìn thấy phẩm giai của cây hỗn thiết côn này, đầu tiên là kích động một chút, nhưng sau khi nhìn thấy thuộc tích, lại lập tức bĩu môi.
Cái thứ rác rưởi gì đâu, thuộc tính toàn là dấu hỏi chấm cũng thôi đi, lại còn ở trạng thái chưa luyện hóa, mình hoàn toàn không dùng làm trang bị được.
Nhưng tiên binh rác rưởi vẫn là tiên binh, con ruồi có bé đến đâu vẫn là thịt.
Vương Viễn thuận tay nhét hỗn thiết côn vào trong lòng, sau đó quay người bước vào cửa truyền tống.
Vương Viễn về đến Thái Nhất Môn cũng không vội tới chỗ Thạch Công giao nhiệm vụ, mà trực tiếp chui vào phòng ngủ của chưởng môn.
Trước Nguyên Anh, người chơi có thể tự do thay đổi hệ thống công pháp, các pháp thuật không dễ chơi, có thể đổi thành kiếm thuật môn phái… mà cũng có thể chơi độc, chơi khống chế, cảm giác cái nào thích hợp thì mình chơi cái đó.
Dù sao các công pháp cơ bản của môn phái đều có thể nhận được miễn là làm nhiệm vụ.