Vương Viễn nhìn thuộc tính của [Vô Lượng Biến Hóa], sững sờ mất chừng năm giây.
Thân Ngoại Hóa Thân chồng thêm ba đầu sáu tay, gần bốn mươi phân thân ba đầu sáu tay đối địch, chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy khủng khiếp rồi.
Chẳng trách người tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công người nào cũng đánh đâu thắng đó… chỉ riêng thuộc tính của môn thần thông này, cho dù là người chơi có gà cỡ nào, chỉ cần tu luyện môn công pháp này cũng có thể thiên hạ vô địch.
Chồng chất cũng có thể chồng chết người.
“Có phải cảm thấy mình thiên hạ vô địch rồi không?” Thạch Công thấy vẻ mặt này của hắn, hỏi với giọng của người từng trải.
“Ừm!” Vương Viễn gật mạnh đầu.
Hắn cũng muốn khiêm tốn một chút, nhưng thực lực đã không cho phép hắn khiêm tốn nữa rồi.
“Vậy thì tốt!”
Thạch Công thản nhiên bảo: “Ngươi có biết, các ngươi phá đại trận Thiên La Địa Võng đã đắc tội với ai không?”
“Hả?”
Thạch Công hỏi như vậy khiến mọi người có hơi mơ hồ.
Đắc tội với ai… câu hỏi này có hơi đột ngột.
“Lẽ nào là Thiên đình?” Phi Vân Đạp Tuyết ở một bên hỏi.
Đại trận Thiên La Địa Võng là trận pháp mà thiên đình bày ra, Một Đám Ô Hợp phá đại trận Thiên La Địa Võng, chắc chắn sẽ không đắc tội với ai khác.
“Không sai!”
Thạch Công cười xấu xa, đáp: “Các ngươi đã gây ra chuyện lớn rồi.”
“Cái gì mà các ngươi, không phải nên là chúng ta sao?” Mọi người nghe được lời này của Thạch Công, đều mang vẻ mặt mơ hồ.
Mẹ nó, Thạch Công này cũng quá không ra gì rồi, cái sọt là lão đâm, nhiệm vụ là lão sắp xếp, kết quả làm xong chuyện rồi lại trực tiếp gạt mình ra ngoài, đổ tội cho người khác, người này thật sự không làm một chút việc người nên làm nào cả.
“Theo lý mà nói thì là chúng ta, ta là tổ sư của các ngươi, ta cũng khó trốn tránh khỏi lỗi sai của mình.” Thạch Công nói với vẻ ý vị sâu xa: “Nhưng có vài chuyện không nói lý.”
“Có ý gì?” Mọi người có hơi khó hiểu.
“Khà khà.” Thạch Công cười khà khà, bảo: “Các ngươi phá đại trận Thiên La Địa Võng, có phải thiên đình sẽ truy cứu đúng không?”
“Không sai!” Vương Viễn gật đầu.
Thạch Công lại nói: “Tam Thanh Tứ Ngự là bạn của ta, Ngũ Nhạc Tứ Độc là vãn bối của ta, Cửu Diệu Tinh Quân là cháu trai của ta, Châu Thiên Tinh Đấu coi ta là tổ tông, trên trời dưới đất có người nào không sợ ta, tam giới ngũ ti mười phương chư thần đều quen mặt, thân thiết với ta, ngươi cảm thấy bọn họ sẽ chọc ta sao?”
“Hả… cái này…”
Đổi lại là trước đây, mọi người chắc chắn sẽ cảm thấy Thạch Công đang chém gió, nhưng bây giờ bọn họ đã biết thân phận của thằng nhãi này rồi, lời này từ miệng lão nói ra, chắc chắn sẽ không giả dối chút nào.
Thần tiên trên trời dưới đất, có người nào không nể mặt lão sao? Cũng có thần tướng nào không phải bị lão đánh cho sợ?
Nếu như thiên đình thật sự trách tội xuống, trong những thần tướng lại có mấy người dám tới động vào lão?
Đều là thần tiên sống mấy nghìn, mấy vạn năm, chứ không phải thanh niên choai choai vừa mới ra đời, chỉ sợ Thạch Công có đi qua trước mặt bọn họ một cách nghênh ngang, thì bọn họ cũng sẽ giả bộ như chẳng nhìn thấy gì hết.
“Sư phụ, nếu ngươi đã lợi hại như vậy, chúng ta còn sợ cái đếch gì nữa?” Vương Viễn cáo mượn oai hùm.
“Ngươi hiểu cái gì?” Thạch Công đáp: “Tóm lại chuyện này vẫn phải tìm một người chịu trách nhiệm, bằng không làm sao ăn nói với bên trên, bất cứ chuyện gì cũng đều có cái giá nó của nó.”
“Ý của ngươi chúng ta chính là cái giá?” Trái tim của Vương Viễn lạnh đi một nửa.
Lời nói này của Thạch Công cũng không sai chút nào, xảy ra chuyện lớn như vậy, Thiên giới cũng không thể mở một mắt nhắm một mắt, có thế nào cũng phải có một lời giải thích, người ta không dám chọc Thạch Công, nhưng lẽ nào còn không dám chọc mấy tu sĩ Tiên Linh giới không ra hồn hay sao?
Trước đây khi Vương Viễn làm nhiệm vụ, cũng phải không tiếc bất cứ giá nào để hoàn thành nhiệm vụ, nhưng ai ngờ đến cuối cùng mới biết, hóa ra mình cũng là một phần của cái giá đó.
“Ngược lại cũng không phải.” Thạch Công phất tay, hơi dừng một chút, rồi nói tiếp: “Toàn bộ Thái Nhất Môn đều là cái giá.”
“Ta…”
Vương Viễn suýt chút nữa thì bùng nổ, tức giận bảo: “Ngay từ đầu ngươi đã biết sẽ xảy ra chuyện gì, tại sao còn hại chúng ta?”
“Đây chính là mệnh của ta! Cũng là mệnh của ngươi!”
Thạch Công nói: “Nếu như các ngươi không phá trận, nghìn vạn sinh linh ở Tiên Linh giới đều sẽ vì vậy mà bị hủy diệt, phá trận rồi, Thái Nhất Môn sẽ bị Thiên giới chinh phạt, một bên là sinh linh thiên hạ, một bên là tu sĩ một phái, ngươi cảm thấy ta nên chọn cái nào?”
“Liên quan quái gì đến chúng ta?”
Vương Viễn bảo: “Chuyện mà ngươi gây ra, lẽ nào đổ lên đầu chúng ta và sinh linh thiên hạ?”
Thạch Công đáp: “Vẫn là câu nói đó, cho dù ta có chọc ra chuyện lớn tày trời, thì cũng không có người nào không nể mặt ta, nhưng phía trên lại không thể không có lời giải thích, cho nên cho dù là các ngươi, hay là sinh linh thiên hạ, đều là một phần của cái giá.”
“Ngươi không thể không gây chuyện được sao?” Vương Viễn hỏi.
Hắn xem như đã nghe ra được ý tứ trong lời nói của Thạch Công rồi.
Tu vi của người này thông thiên, không có người nào dám chọc lão, cho nên cho dù lão có không làm việc dựa theo yêu cầu của thiên đình, thì trên cơ bản cũng sẽ không có người nào quản lão, nhưng thiên đình nhất định phải tìm người chịu trách nhiệm.
Thạch Công tới Tiên Linh giới, Tiên Linh giới phải chịu trách nhiệm, đại trận Thiên La Địa Võng vừa mở, toàn bộ Tiên Linh giới đều sẽ tan thành mây khói, đến khi đó cho dù có bắt được Thạch Công hay không, suy cho cùng bên trên vẫn có một lời giải thích.
Nếu đã như thế, cứ ngoan ngoãn ở yên không được sao?
“Vậy dựa vào cái gì ta không thể làm chuyện mà mình muốn?” Thạch Công hỏi ngược lại: “Để mình chịu thiệt vì người khác sao?”
“Ta…” Vương Viễn không còn lời gì để chống đỡ.
Đúng vậy, Thạch Công cũng không có nghĩa vụ giam cầm mình vì người khác, bởi vì xét đến cùng, lỗi sai không phải ở sinh linh thiên hạ, lại càng không phải Thạch Công.
Hơn nữa, lão cũng đã cố hết sức mình để cứu vãn, nếu như lão không quan tâm đến chuyện gì cả, và chuyện cũng chẳng liên quan gì đến lão, vậy chỉ sợ không đến bao lâu nữa, Tiên Linh giới sẽ tan thành mây khói như Arad đại lục dưới đại trận Thiên La Địa Võng.