Người chơi có tiên môn bảo vệ, yêu ma quái vật mạnh mẽ có thể tự bảo vệ mình, hiển nhiên có thể chuyển đến một thế giới khác, về phần những sinh linh khác sẽ không còn tồn tại nữa, đó sẽ là một trận đại hủy diệt.
Nói đến đây, Thạch Công lại nói tiếp: “Nhưng ngươi cũng không cần sợ hãi, không có đại trận Thiên La Địa Võng, ít nhất Tiên Linh giới cũng được bảo vệ, và cũng chưa chắc Thái Nhất Môn đã không ngăn nổi cuộc chinh phạt của Thiên giới.”
“Nói đùa gì thế?” Vương Viễn bảo: “Đó là thiên đình! Người nào cũng là tiên nhân hết, những tu sĩ như chúng ta ở trong mắt bọn họ còn không phải như con kiến hay sao?”
“Nơi này là Tiên Linh giới!” Thạch Công đáp: “Biết tại sao người của thiên đinh còn phải bày đại trận Thiên La Địa Võng không?”
“Tại sao?” Vương Viễn hỏi.
Thạch Công giải thích: “Bởi vì sự giam cầm của thế giới này vốn vô cùng yếu ớt, một khi có người có tu vi vượt qua sự giam cầm của thế giới này tồn tại, thì thế giới này sẽ không thể chấp nhận được nữa, xảy ra thay đổi khác thường gì, đến khi đó, rất có khả năng sẽ hại đến Thiên giới, cho nên sau khi tu vi của tu sĩ Tiên Linh giới đạt đến cảnh giới tiên nhân, sẽ phải phi thăng lên thiên giới.”
“Vậy ngươi?” Đám người Vương Viễn liếc mắt nhìn Thạch Công với vẻ nghi ngờ.
Rõ ràng tu vi của người này cao đến không có giới hạn, không phải vẫn ở lại nơi này như thường sao?
“Ta khác.”
Thạch Công đáp: “Ta sinh ra từ tổ mạch của trời đất ở nơi này, khi hồng hoang chưa tách ra thì đã có ta rồi, ta và thế giới này vốn chính là một thể, cho nên thế giới này chính là ta, ta chính là thế giới này, thế giới này cũng sẽ không áp chế tu vi của ta, bằng không các ngươi cho rằng tại sao bọn họ lại muốn phá hủy một mặt thế giới này?”
“Còn nữa!” Thạch Công lại bảo: “Chỉ cần tiên nhân áp chế tu vi xuống dưới giới hạn thì sẽ không sao, Lý Tĩnh Hư của phái Thanh Thành đã sớm có tu vi tiên nhân rồi, nhưng không phải vẫn áp chế tu vi, tự do tự tại ở Tiên Linh giới hay sao?”
“Vậy ý của ngươi là, cho dù người của Thiên giới tới Tiên Linh giới, cũng sẽ bị giảm tu vi đến cảnh giới dưới tiên nhân?” Phi Vân Đạp Tuyết hỏi.
“Chỉ giảm tu vi cũng vô dụng.” Thạch Công nói: “Một khi khai chiến, sẽ không tự chủ được mà lộ rõ thực lực, cho nên dựa theo thói quen của thiên đình, các thần ở Thiên giới chắc hẳn sẽ tìm người truyền thừa để tới đây thay bọn họ hoàn thành nhiệm vụ.”
“Truyền thừa từ Thiên giới sao?” Mọi người nhao nhao tỏ vẻ đã hiểu.
Loại truyền thừa ẩn này, ngay khi người chơi vừa tiến vào Tiên Linh giới đã có rồi.
“Không sai!” Thạch Công đáp: “Thường thì các thần ở Thiên giới tới Tiên Linh giới làm việc, chẳng qua chỉ là làm việc nhỏ, thuận tiện nhận một đệ tử làm việc cho mình, nhưng bây giờ… phỏng chừng không thể làm việc nhỏ được nữa rồi, dù sao mục tiêu lần này cũng không cho phép bọn họ làm nhỏ.”
“Còn tự biên tự diễn như vậy nữa sao?” Mọi người đều bĩu môi, tuy rằng Thạch Công nói là sự thật, nhưng mọi người vẫn không nhịn được mà muốn oán trách.
Chẳng qua lúc này nghe lão nói như vậy, áp lực trong lòng mọi người cũng lập tức giảm đi.
Nếu thật sự chọc giận thiên đình và thiên đình phái binh tới đây thảo phạt, rõ ràng Thái Nhất Môn sẽ phải trực tiếp giải tán ngay tại trận, Vương Viễn có mạnh đến đâu cũng chỉ là tu sĩ bình thường, có thể đánh lại được mấy thiên tướng?
Cũng may hệ thống vẫn chưa vô sỉ đến mức độ này, mà là để người chơi tới làm đối thủ của Thái Nhất Môn, nếu là người chơi, vậy còn sợ cái con khỉ!
Mọi người đều đang ở vạch xuất phát, nhưng khởi điểm của một nhóm người Vương Viễn thậm chí còn cao hơn một chút, cho nên cũng không có áp lực gì quá lớn, chỉ là không biết những người chơi này khi nào sẽ tới, Thái Nhất Môn nên chuẩn bị sẵn sàng từ sớm thì hơn.
“Trong trò chơi này mới có mấy truyền thừa từ Thiên giới? Chỉ dựa vào bọn họ cũng muốn tấn công Thái Nhất Môn chúng ta sao?” Nghĩ đến đây, Bôi Mạc Đình tỏ vẻ khinh thường đối với lời gây ra chuyện lớn gì đó mà Thạch Công đã nói.
“Đừng đắc ý như vậy.” Điều Tử bảo: “Có khả năng đến khi đó, người của Thiên Quan Phủ chúng ta cũng phải tham gia vào.”
“Thiên Quan Phủ có mấy người?” Mario hỏi.
“Gồm cả ta thì có ba trăm sáu mươi lăm người.” Điều Tử báo một con số vô cùng cụ thể.
“Mới có hơn ba trăm người…” Mọi người cười ầm lên: “Thêm vài người chơi truyền thừa từ Thiên giới đó, có thể được bốn trăm người không?”
“Đừng cười, đây chính là bốn trăm cao thủ đấy.” Vương Viễn nói một cách nghiêm túc: “Thực lực đã rất mạnh rồi, bây giờ sợ là sợ đột nhiên có một đống người chơi truyền thừa từ thiên giới nhảy ra kia kìa.”
“Không thể nào…”
Phi Vân Đạp Tuyết nói: “Đây chính là nhiệm vụ gặp bất ngờ, có mấy người có vận may tốt như vậy được?”
“Lỡ như hệ thống trực tiếp làm ra một hoạt động truyền thừa thì sao?” Tống Dương ở một bên chen miệng vào: “Vậy chẳng phải sẽ có rất nhiều người hay sao?”
“Không phải chứ, còn đặc biệt làm hoạt động nữa á, đến mức đó sao?”
“Quá đến mức ấy chứ, các ngươi đừng quên Thạch Công là ai…” Tống Dương bình tĩnh bảo.
“…” Mọi người nghe được lời này của cô, đột nhiên im lặng.
Thật sự khỏi phải nói, vừa rồi mới nghe ý tứ trong lời nói của Thạch Công, thì thực lực và tần suất của thiên thần hạ phàm truyền thừa, có liên quan mật thiết với độ khó của nhiệm vụ thiên giới, độ khó nhiệm vụ càng cao, thần tướng hạ phàm cũng càng nhiều, thiên binh thiên tướng, hai mươi tám tinh túc gì đó, thậm chí còn có những người lợi hại ở Đẩu bộ và Lôi bộ nữa.
Với xếp hạng của Thạch Công, cũng không phải không thể đặc biệt làm ra một hoạt động như vậy.
Ngay khi mọi người đang im lặng, đột nhiên trên trời hiện ra thông báo của hệ thống.
[Hệ thống thông báo: Mắt trận thất tinh do thiên giới bày ở Tiên Linh giới đã bị người chơi cưỡng chế phá hủy, trò chơi sẽ tiến vào giai đoạn bảo trì cập nhật sau ba mươi phút, mời các vị thượng tiên hiệp khách nhanh chóng rời khỏi trò chơi trước khi cập nhật, nếu xuất hiện số liệu trò chơi bị sai do cố tình nán lại, công ty sẽ không chịu trách nhiệm, và quyền giải thích cuối cùng sẽ thuộc về công ty Long Đằng.]
[Hệ thống thông báo: …]
Thông báo phát liên tiếp ba lần, bay qua bầu trời của trò chơi.