Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1862: Chương 1860: Đi mượn núi

“Vì sao không ăn một nghìn quả táo?” Mario hỏi.

“Bởi vì đĩa chỉ có thể chứa năm quả, đúng không Ngưu ca?” Điều Tử quay đầu hỏi Vương Viễn.

“Không sai!”

Vương Viễn nói: “Các ngươi phải học hỏi Điều Tử một chút… Ta cũng thích trò chuyện với người thông minh, căn bản không cần ngươi phải giải thích nhiều.”

Khoảnh đất trống trước cổng Thái Nhất Môn lớn vô cùng. Vì vậy, trước khi bố trí chiến thuật, Vương Viễn đã từng tính toán số lượng thương vong tối đa mà họ có gây ra cho đối phương. Dù lượng người đến có nhiều hơn nữa, họ cũng không chắc có thể vượt quá giới hạn này.

Hơn nữa, càng nhiều người càng hỗn loạn, lượng người tham chiến ít trái lại sẽ giảm thiểu những thương vong không cần thiết cho bên mình.

Vả lại nếu thua, bí mật sẽ càng khó giữ kín nếu nhiều người cùng biết.

Một nghìn người là một nghìn cái miệng, ai dám đảm bảo tất cả đều là người một nhà? Để nhiều người ngồi đợi mai phục trên bãi đất trống, mục tiêu rõ ràng là một chuyện, chí mạng nhất chính là người trong nhà bại lộ.

Chuyện mà mười người đã có thể giải quyết không cần để quá nhiều người tham gia.

Thay vì để họ khiến cho mọi thứ rối tung lên, chi bằng để họ chuyên tâm bảo vệ môn phái.

“Thương vong do mười người và một nghìn người tạo thành không khác nhau sao? Thế này sao ta tin được? Làm thế nào?” Trường Tình Tử nghi ngờ nói: “Ngưu ca, ngươi không khỏi bất cẩn quá.”

“Tất nhiên sẽ không!”

Vương Viễn nói: “Chiêu này được gọi là “gậy ông đập lưng ông” ! Đến lúc đó, chúng ta chỉ cần tuân theo sự sắp xếp của ta, như vậy như vậy như vậy là được!”

“Hít…”

Sau khi nghe xong những chiến thuật mà Vương Viễn đã bố trí, tất cả mọi người không khỏi hít khí lạnh.

Hay cho một chiêu “gậy ông đập lưng ông”, kế sách của Vương Viễn quả nhiên lộ tuyệt hậu ở khắp nơi.

Sau khi đã hoàn thành việc bố trí chiến thuật, họ bèn giải tán tại chỗ và đi chuẩn bị.

Hậu Thổ Kỳ là một tay đào đất chuyên nghiệp. Bảy ngày trước, Vương Viễn đã để Phàn Nhất Ông truyền đạt mệnh lệnh xây dựng công trình.

Lúc này, ở hai bên vách núi Tuyệt Tình cốc, những ô đất vuông đã được khoét vào, trên dưới trái phải, một trượng một ô, lít nha lít nhít trông như tổ ong.

Sau khi Độc Cô Tiểu Linh về nhà kho lấy Tháp Pháo, cô bèn hoàn thành việc sắp xếp băng, hoả, phong, lôi theo thứ tự.

Tại những ô đất vuông trên vách núi, những lỗ pháo đen ngòm nhô lên trông giống hệt một pháo đài quân sự. Một khi chúng được mở ra, toàn sơn cốc sẽ bị hoả lực đan xen bao trùm.

Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời đã đặc biệt đến Cẩm thành một chuyến nhằm quét sạch phù chú trong thành.

Nhất Mộng Như Thị và Trường Tình Tử cũng đi chợ mua sắm nguyên liệu chế độc dưới sự hướng dẫn của Đinh Lão Tiên.

Đương lúc mọi người đang chuẩn bị phần nhiệm vụ của mình, Vương Viễn lại nhàn nhã đến chỗ của Thạch Công.

Bấy giờ, Thạch Công vẫn đang nhìn chằm chặp vào đám cỏ nát trong ao Hoá Sinh và ngẩn người.

“Ngươi không lo suy nghĩ biện pháp để bảo vệ sơn môn mà còn có tâm trạng đi dạo?” Thấy Vương Viễn bước đến bên, Thạch Công không ngẩng đầu hỏi.

“Khà khà!”

Vương Viễn cười khà và nói: “Đương nhiên, ta đã nhìn thấu chút thủ đoạn của Thiên đình từ lâu rồi!”

“Ha ha!”

Thạch Công cười và nói: “Không thể không nói, lần này Thiên đình đã sử dụng ngón gì mà Thiên Thần Từ Trời Xuống để lôi kéo tu sĩ Tiên Linh giới, biến họ trở thành tay sai cho bọn chúng. Tuy nhiên, sau đó chúng lại bị ngươi đi một nước chiếu tướng quá ngoạn mục. Chẳng qua, lần này ngươi toan xử lý thế nào? Nói trước, ta sẽ không giúp ngươi một tay đâu.”

“Đệ tử Thái Nhất Môn có ngăn cản được cuộc thảo phạt này hay không không quan trọng.” Vương Viễn nói: “Bởi vì ta vốn không trông cậy vào họ.”

“Ồ?”

Thạch Công nói: “Nhãi con, khẩu khí không nhỏ nhỉ, có phong phạm của ta năm đó, nhưng rốt cuộc ngươi cũng không phải là ta…”

“Xét về thủ đoạn thần thông, tất nhiên ta kém xa ngài tít tắp.” Vương Viễn nói: “Tuy nhiên ở những chuyện như thế này, mấu chốt phải động não.”

“Thằng nhãi ranh, ngươi dám bảo vi sư không có đầu óc! ?” Thạch Công xông lên, nhe răng nhìn Vương Viễn.

“Khà khà!”

Vương Viễn cười và nói: “Với thủ đoạn của người, nếu còn sử dụng đầu óc nữa… người ta phải sống thế nào?”

“Ừ, ngươi nói phải! Khi đó vi sư còn trẻ tuổi, những chuyện có thể tự mình giải quyết cũng lười động não nhờ quan hệ.” Thạch Công gật đầu một cách hài lòng, Vương Viễn vỗ mông ngựa Thạch Công khá thoải mái mà không để lại dấu vết.

Đương nhiên, kỳ thật Vương Viễn cũng vô cùng hâm mộ lão.

Nếu hắn sở hữu một đội quân một trăm nghìn người vô địch trên Cửu Trùng Thiên để thể hiện bản lĩnh oai phong thì hắn còn phải lươn lẹo như vậy làm gì? Đánh một thanh sắt lên trời, chẳng phải sẽ càng đơn giản, thô bạo và hiệu quả hơn sao?

“Ngươi đến tìm ta không phải để đặc biệt khoe khoang đầu óc của ngươi chứ?” Thạch Công lại hỏi.

“Cũng không phải!”

Vương Viễn cười hì hì và nói: “Ta muốn mượn người một ít đồ.”

“Mượn đồ? Mượn cái gì?” Thạch Công có phần bất ngờ hỏi.

“Mượn một ngọn núi để sử dụng.” Vương Viễn chỉ vào năm ngọn Linh Sơn lơ lửng trên tiên đảo Bắc Cực và nói: “Ngẫu nhiên ngọn nào trong số chúng cũng được! Sư phụ, đến chút chuyện nhỏ này, người cũng sẽ không phải không giúp ta chứ.”

Ngũ Hành Linh Phong là sơn phong bảo vệ tiên đảo Bắc Cực, tương đương với mối quan hệ giữa mặt trăng và Trái Đất, chịu sự sai phái của tổ sư môn phái nên là vật đã có chủ. Có thể nói chúng là một trong những “pháp bảo” của Thạch Công.

Vương Viễn tuy có phép thần thông dời núi nhưng sơn phong đã nhận chủ, nếu Thạch Công không gật đầu thì Vương Viễn không thể điều khiển được.

“Ha ha ha!”

Thạch Công cười ha hả và nói: “Thằng nhãi con này, ngươi lại gây phiền toái cho ta. Ta đã từng nói cả trăm lần rồi rằng thần tướng Thiên giới không bắt ta đã nể mặt ta lắm rồi. Ta không thể lén giúp ngươi được, nó trái với quy củ…”

“A, cái này…”

Vương Viễn có phần sửng sốt nói: “Nhưng ta là đồ đệ duy nhất của ngươi.”

“Thế cũng không dùng được…”

Thạch Công lắc đầu: “Ta là người có nguyên tắc! Bây giờ đừng nói nữa!”

Vương Viễn: “…”

Hắn chưa bao giờ ngờ tới rằng Thạch Công lại vô tình đến thế, chẳng hề bận bịu chút nào.

“Vậy đồ nhi xin cáo lui!” Vương Viễn cũng không dám cưỡng cầu Thạch Công bèn thở dài, tìm cách khác. Chẳng qua, nếu hắn mang một ngọn núi trên tiên đảo Bắc Cực đến thì quả thật có phần rêu rao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!