Nhưng vào lúc này, Thạch Công lại kéo tay Vương Viễn và nói: “Đừng đi, ta phải nói rõ với ngươi một số chuyện.”
“Hả? Chuyện gì?”
Vương Viễn bực bội nói.
Thạch Công nói một cách trịnh trọng: “Ngươi nay cũng đã trưởng thành và trở thành một chưởng môn có đầu óc. Vi sư vô cùng vui mừng nên có một vài chuyện ta phải xác nhận cùng ngươi một chút, tiên đảo Bắc Cực này là địa bàn của Thái Nhất Môn đúng không?”
“Tất nhiên!”
Vương Viễn gật đầu.
“Ngươi là chưởng môn Thái Nhất Môn đúng không?” Thạch Công lại hỏi.
“Đúng vậy…” Vương Viễn không dám phủ nhận.
“Khà khà!” Thạch Công cười tủm tỉm và nói: “Nếu ngươi đã là chưởng môn thì tất cả mọi thứ trong Thái Nhất Môn đều là của ngươi. Nói cách khác, tất cả những thứ bên trên tiên đảo Bắc Cực cũng thuộc quyền sở hữu của ngươi, không có gì sai cả.”
“Ặc… không có gì sai cả!” Vương Viễn nghe vậy bỗng thầm vui vẻ, đã đến gần với suy nghĩ của Thạch Công.
Quả nhiên, Thạch Công duỗi lưng và nói: “Năm ngọn Linh Phong là đồ vật tại bên trên tiên đảo Bắc Cực và cũng thuộc về Thái Nhất Môn. Những thứ thuộc về ngươi thì liên quan gì đến ta? Ngươi không mượn ta được…”
“Có lý! Dựa vào đâu ta lại mượn ngươi nhỉ?” Vương Viễn bừng tỉnh.
“Trẻ nhỏ dễ dạy!” Thạch Công hài lòng khoát tay, nói: “Đi đi! Đừng đến làm phiền ta nữa, mắc công ta lại phải phá vỡ quy củ vì ngươi và tự rước lấy phiền phức.”
“Đệ tử hiểu rồi ạ. Đệ tử sẽ không đến làm phiền ngươi nữa.” Vương Viễn nói rồi bèn vội vàng quay người rời đi.
Vừa rời khỏi ao Hoá Sinh, Vương Viễn bỗng nhận được nhắc nhở của hệ thống: [Bạn đã thu hoạch được pháp bảo môn phái: “Ngũ Hành Linh Phong”.]
[Phật Chưởng Ngũ Phương Ấn]
Thuộc tính: Kim Mộc Thuỷ Hoả Thổ
Thể loại: Pháp bảo
Phẩm giai: Tiên Khí
Tốc độ tu luyện công pháp Ngũ Hành tăng 200%.
Trạng thái hiện tại: Đã luyện hoá
Khoá pháp bảo: Chưởng môn Thái Nhất Môn
Đặc tính pháp bảo môn phái: Chỉ có khả năng trấn áp khí vận, người chơi không thể trang bị.
Lai lịch của pháp bảo: Để trấn áp Ma vương tại đây, Phật Tổ đã ngưng tụ pháp lực Ngũ Hành đoạn tay hoá thành Ngũ Hành Linh Phong. Chúng chính là cận thân Phật thể, sở hữu pháp lực Ngũ Hành bản nguyên có thể trấn ma quy tâm, phụ trợ tu hành. Chúng chính là pháp bảo vô thượng chí cao thiên địa, sau bị luyện hoá thành Ngũ Hành Linh Phong trấn phái Thái Nhất Môn, chỉ có chưởng môn Thái Nhất Môn mới có thể sử dụng một cách tuỳ ý.
“Khà khà!” Vương Viễn nhìn thấy thuộc tính của Phật Thủ Ngũ Phương Ấn này, hơi mỉm cười.
Dù sao Thạch Công cũng là một người có trí tuệ. Quả thực, lão không giúp gì Vương Viễn, mà chỉ mở quyền hạn chưởng môn Thái Nhất Môn cho hắn mà thôi.
Pháp bảo của môn phái, không có cách nào trang bị cho cá nhân, tác dụng của nó chính là đặt ở môn phái để trấn áp khí vận, nhưng Vương Viễn cũng không trông mong có thể chiếm Phật Thủ Ngũ Phương Ấn này làm của riêng, mà chỉ cần không bị giới hạn là được.
Nhóm người Một Đám Ô Hợp vì ngăn cản trận thảo phạt lần này mà không dám có chút chậm trễ nào, dưới sự sắp xếp của Vương Viễn, mọi người đều có nhiệm vụ của mình, chuẩn bị sẵn sàng bày thế trận chờ quân địch, sắp xếp cảnh có lợi cho mình một cách ổn thỏa.
Sau ba ngày, Điều Tử gửi tin nhắn tới. Quả nhiên phía bên Thiên Quan Phủ đã nhận được nhiệm vụ môn phái, phụng lệnh từ thiên đình, tập trung toàn bộ binh lực ở Thiên Quan Phủ vây công Thái Nhất Môn.
Cùng lúc đó, Vương Viễn cũng nhận được tin nhắn riêng của Phương Đông Chưa Tỏ: “Ngưu ca, đã có chuyện gì xảy ra với Thái Nhất Môn của ngươi vậy? Sao lại dính tới thiên đình?”
Phương Đông Chưa Tỏ cũng là bạn cũ của Vương Viễn, tuy rằng không gia nhập vào Một Đám Ô Hợp, nhưng mọi người đã từng hợp tác, có quan hệ khá tốt.
Phương Đông Chưa Tỏ cũng không biết chuyện Vương Viễn phá đại trận Thiên La Địa Võng ngày trước, thiên đình muốn làm việc, loại nhân viên công chức cấp thấp như hắn ta cũng không có được tin tức.
Hiện tại đột nhiên bên trên phái bọn họ tới diệt Thái Nhân Môn của Vương Viễn, khiến Phương Đông Chưa Tỏ vô cùng nghi ngờ, hoàn toàn không hiểu được ý tứ.
Hệ thống bị úng não rồi sao, sao vô duyên vô cớ kêu Thiên Quan Phủ diệt Thái Nhất Môn?
Tuy rằng là nhiệm vụ hai chiều, người chơi tự giết lẫn nhau, dựa vào bản lĩnh của riêng mình, nhưng giữa bạn bè có thế nào cũng phải hỏi cho rõ ràng.
Huống chi Vương Viễn cũng không chỉ có quan hệ tốt với hai người Điều Tử và Phương Đông Chưa Tỏ, mà ở Thiên Quan Phủ cũng có vài người bạn khác, nhiệm vụ hai chiều tự giết lẫn nhau này, chắc chắn sẽ có một bên tổn thất cực lớn.
Mọi người đều là người quen cũ chứ không phải không quen biết nhau, trước đó nói chuyện cho rõ ràng, sau này cho dù kết quả thế nào thì đó cũng sẽ là đấu giao hữu giữa những người bạn, biết rõ sự thật tránh để mai này trong lòng khó xử, bớt cho khó làm bạn bè được nữa.
“Thiên đình muốn hủy diệt Tiên Linh giới, sắp xếp lại đất, nước, lửa gió, nhưng bị ta quấy rối.” Vương Viễn kể đơn giản một loạt chuyện ghê tởm sau khi hắn thành lập Thái Nhất Môn cho Phương Đông Chưa Tỏ nghe.
Từ bảy đại phái vây công sơn môn, từ Thạch Công ra tay trấn nhiếp chúng tiên, rồi lại đến mắt trận thất tinh của Thiên La Địa Võng.
Lúc này mới làm rõ ân oán giữa Thái Nhất Môn và thiên đình.
“Quá khó xử rồi!”
Phương Đông Chưa Tỏ nói: “Bây giờ Thiên Quan Phủ khởi binh đi thảo phạt Thái Nhất Môn, đây là nhiệm vụ hai chiều, Ngưu ca, ngươi hiểu mà.”
“Ta hiểu!”
Vương Viễn đáp: “Đều là ngươi chơi lão làng, ta cũng hiểu đạo lý này.”
“Vậy thì tốt!” Phương Đông Chưa Tỏ nói tiếp: “Có câu này ta không biết có nên nói hay không?”
“Hửm? Câu nào?” Vương Viễn hỏi.
Phương Đông Chưa Tỏ đáp: “Tuy rằng có ngươi ở đây… nhưng ta cảm thấy Thái Nhất Môn các ngươi vẫn nên nhân lúc còn sớm đầu hàng thì tốt hơn, bớt cho chúng ta giao chiến với nhau, tổn hại hòa khí.”
“Đầu hàng, tại sao?”
Vương Viễn vô cùng khó hiểu: “Thiên Quan Phủ các ngươi có đến mấy trăm thiên binh sao?”
Vương Viễn cũng biết về tình hình thực lực ở hai bên, tính đâu ra đấy thì Thiên Quan Phủ cũng chỉ có một nghìn năm trăm lính tinh nhuệ.
Phía bên Thái Nhất Môn hơn nghìn người chơi, tuy rằng thực lực không bì kịp Thiên Quan Phủ, nhưng quý ở chỗ có ưu thế địa hình, còn có đám cao thủ tinh anh Một Đám Ô Hợp nữa, nhưng nghe giọng điệu của Phương Đông Chưa Tỏ cứ như thể ưu thế của mình rất lớn vậy.