Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1864: Chương 1862: Ngư ông đắc lợi

“Nói vậy cũng không đúng…” Phương Đông Chưa Tỏ đáp: “Nhưng Thái Nhất Môn cũng không phải chỉ đắc tội với mỗi Thiên Quan Phủ thôi đâu, lúc này Thiên Quan Phủ ra binh, chưa chắc bảy đại môn phái đã khoanh tay đứng nhìn, nếu như ngươi thua ta, chúng ta là anh em một nhà, tất cả đều dễ thương lượng, còn nếu thực sự không được, thì làm ra kế sách vẹn toàn đôi bên, gạt chuyện này sang bên là được, nhưng nếu bảy đại môn phái tham gia vào, chắc chắn sẽ ra tay tàn nhẫn với các ngươi.”

“Ồ…” Vương Viễn nhìn thấy tin nhắn của Phương Đông Chưa Tỏ, hơi im lặng một chút.

Trước đây hắn vẫn luôn nghĩ phải ngăn cản trận thảo phạt từ thiên đình thế nào, mà suýt thì quên mất chuyện bên phía bảy đại môn phái.

Thái Nhất Môn và thiên đình cũng không có hiềm khích trực tiếp, chẳng qua là quấy rối bố cục của thiên đình một cách gián tiếp mà thôi, Thái Nhất Môn hoàn toàn là vật hy sinh gánh tội cho Thạch Công, trong mắt của máy thiên đình, chẳng qua chỉ là một tên phản đồ không quan trọng, thuận tay vả một cái là giải quyết xong, cũng không đáng phải nghiêm túc coi trọng.

Nhưng bảy đại môn phái và Thái Nhất Môn mới là coi nhau như kẻ thù chân chính.

Vương Viễn khai tông lập phái ngay trên đầu bảy phái, vốn đã khiến bảy phái bất mãn trong lòng. Khi nhận đồ đệ lại còn thu nhận đệ tử phán môn của bảy phái ngày trước, bị bảy phái coi thành lời khiêu khích.

Sau này bảy đại phái đến cửa xin chỉ dạy, không chỉ không thể tìm lại được thể diện, mà còn bị ấn trên đất đánh một trận, đứa con vận mệnh của thiên hạ, phái Nga Mi thậm chí còn tổn thất mất hai cao thủ đỉnh cấp…

Bảy phái trong liên minh Thục Sơn thoạt nhìn ngoài mặt rất giống huynh đệ, nhưng khi đối mặt với cùng một kẻ địch, thân nhau như ruột thịt cũng không phải nói chơi đâu, bởi vì Thạch Công ở đây, bảy đại môn phái sợ vẻ hung dữ của lão, mới không dám ra tay với Thái Nhất Môn.

Bây giờ Thái Nhất Môn bị thiên đình thảo phạt, hiển nhiên bảy đại môn phái cũng như có thêm một viện trợ từ bên ngoài mạnh mẽ.

Thiên đình là ai? Là cơ cấu cao nhất trên trời dưới đất, là tổ chức cao nhất trong tam giới lục đạo, là đại diện cho quy tắc của thế giới này, có quyền lên tiếng tuyệt đối.

Thái Nhất Môn bị thiên đình thảo phạt, chẳng khác nào đắc tội với toàn bộ quy tắc.

Trong mắt bảy đại môn phái, Thạch Công rất lợi hại, nhưng lợi hại cũng có thể lợi hại hơn thiên đình được chắc?

Thiên đình cũng đã ra ngoài giẫm Thái Nhất Môn rồi, chắc chắn bảy đại môn phái không có lý do khoanh tay đứng nhìn.

Kẻ địch của kẻ địch chính là bạn!

Ném đá xuống giếng với Thái Nhất Môn vừa có thể nhận được hảo cảm từ quy tắc mạnh nhất như thiên đình này, lại vừa có thể báo thù và chèn ép đối thủ của mình, quả đúng là một mũi tên trúng hai đích, phần thắng đến tay rồi.

“Nếu không có ngươi nhắc thì ta cũng suýt quên mất chuyện này!” Sau khi nghĩ ngợi một lúc, Vương Viễn đáp.

“Cho nên Ngưu ca, nếu như chúng ta có thể giải quyết đơn giản một chút, hà tất phải để bảy đại môn phái chiếm lời?” Phương Đông Chưa Tỏ lại bảo: “Ngươi trực tiếp theo ta trở về phục mệnh, ngược lại cũng bớt cho mọi người đánh qua đánh lại.”

“Không có khả năng!” Vương Viễn từ chối: “Thái Nhất Môn không thể thua.”

Trong mắt Phương Đông Chưa Tỏ, chỉ cần Vương Viễn nhận sai thì chuyện này sẽ xong. Nhưng Vương Viễn lại biết tình cảnh hiện tại của mình thế nào, một khi nhận sai, chắc chắn không phải là chuyện một câu nói thôi đâu, mà có khả năng toàn bộ môn phái Thái Nhất Môn này đều sẽ dính vào.

Đây chính là lý do tại sao hắn không thích làm chưởng môn.

Hắn là người theo chủ nghĩa tự do, chỉ một mình mình, một người ăn no cả nhà không đói, giết người chẳng qua là đầu rớt xuống đất, nhưng bây giờ thân là chưởng môn một phái, hắn phải gánh lấy trách nhiệm này, trong môn có hơn nghìn huynh đệ đang nhìn ngươi, chắc chắn không thể giải tán môn phái được, đây là vì tố chất cơ bản nhất của con người.

Trách nhiệm, có thể chọn trốn tránh, nhưng một khi đã gánh thì phải phụ trách đến cùng.

“Vậy ngươi cứ trơ mắt để bảy đại môn phái chiếm lời sao?” Phương Đông Chưa Tỏ hỏi.

“Muốn chiếm lời sao?” Vương Viễn cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ: “Bảy đại môn phái sạch sẽ sao?”

“Thiên Quan Phủ các ngươi cứ việc tới là được!” Nghĩ đến đây, hắn trực tiếp nói với Phương Đông Chưa Tỏ: “Mọi người dốc toàn sức ứng phó, dựa vào bản lĩnh của mình, cho dù bảy đại môn phái có trà trộn vào hay không, thì đó cũng là chuyện của bọn họ, Thái Nhất Môn ta chưa bao giờ sợ, chỉ cần bọn họ dám tới, chúng ta sẽ cho bọn họ có tới mà không có về.”

“Không hổ là Ngưu ca!” Phương Đông Chưa Tỏ nói: “Vẫn hoàn toàn khí phách như trước đây! Nếu không phải không có cách, thì huynh đệ ta thật sự không muốn đối mặt với một đối thủ như ngươi.”

Hắn ta liên tục nhắn mạnh không muốn làm kẻ địch của Vương Viễn.

“Không phải ngươi là quan chỉ huy lần này đấy chứ?” Vương Viễn thấy hắn ta nhấn mạnh nhiều lần, dường như cũng nhận ra điều gì đó.

“Không sai!”

Phương Đông Chưa Tỏ đáp: “Khi ở Phàm Gian giới ta chính là mật thám dưới tay hoàng đế, sau khi phi thăng hoàng đế truy phong cho ta thành thần và lập miếu, cho nên ta có chức vị rất cao ở Thiên Quan Phủ, là người có chức quan cao nhất trong các người chơi.”

“Chẳng trách!” Vương Viễn hiểu ra.

Hắn nhớ trước đây Điều Tử từng nói, người chơi Thiên Quan Phủ có một thuộc tính đặc thù gọi là điểm tín ngưỡng, danh vọng trong lòng dân chúng càng cao, thì điểm tín ngưỡng càng cao, tu vi cũng càng mạnh, chức quan trong Thiên Quan Phủ cũng càng cao.

Điều Tử thăng lên từ Lục Phiến Môn chân chính, không có con đường thăng chức đặc biệt gì, cho dù năng lực không yếu nhưng cũng chỉ đảm nhận chức quan bình thường ở Thiên Quan Phủ.

Phương Đông Chưa Tỏ là mật thám cận thân của hoàng đế, bối cảnh của người này thuộc tốp trâu bò, sau khi phi thăng trực tiếp được hoàng đế nhân loại phong thần, lại còn lập miếu cho, trên cơ bản tương đương với nửa tiên quan dự bị, là loại không cần thử thách mà vẫn có thể có được bí tịch thần tiên đó, có thể nói là đại diện điển hình của học giỏi toán lý hóa cũng không bằng có bối cảnh tốt.

Chẳng trách hắn ta cố tình tới tìm Vương Viễn để thảo luận chuyện này, xem ra người này cũng khá khó xử đây, vừa không muốn mất bát cơm, vừa không muốn có hiềm khích với bạn bè.

“Huynh đệ tốt! Ta hiểu nỗi băn khoăn của ngươi!” Vương Viễn nói: “Ngươi không cần quá mức kiêng dè đâu, chúng ta chỉ chơi trò chơi, không tổn hại tình cảm, hơn nữa nói không chừng lần này còn có thể hợp tác một phen.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!