Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1871: Chương 1869: Kẻ xướng người họa

“Hiểu rồi!”

Mọi người nhanh chóng chạy ra khỏi điểm sống lại, bày trận hình, hành động nhanh nhẹn như gió, nhanh đến mức Phương Đông Chưa Tỏ nhìn đến trố mắt.

Quả nhiên, đối với những người không nghe lời đó, tận tình khuyên bảo đều vô dụng, phải cho bọn họ biết đau mới được.

“Tốt lắm!”

Phương Đông Chưa Tỏ chỉ vào Thái Nhất Môn trên trời, nói: “Chúng ta tiếp tục nhiệm vụ!”

“Cái đó…” Mọi người nhìn theo hướng ngón tay hắn ta chỉ, chần chừ không chịu tiến lên…

“Sao thế? Không nghe lời chỉ huy của ta sao?” Phương Đông Chưa Tỏ hỏi với vẻ mặt tối tăm.

“Lão đại Phương Đông, không phải chúng ta không nghe lời chỉ huy của ngài…” Lúc này Điều Tử đứng ra, bảo: “Mấu chốt là chúng ta có đi cũng là chịu chết thôi.”

“Không sai, không sai!” Mọi người tới tấp phụ họa, tỏ vẻ Điều Tử đã nói ra tiếng lòng của bọn họ.

“Bằng không thì sao? Lẽ nào bây giờ chúng ta từ bỏ nhiệm vụ, trực tiếp về nhà?” Phương Đông Chưa Tỏ trừng mắt nhìn Điều Tử, kẻ xướng người họa.

“Ặc…” Đám người chơi thiên quan vừa mới tán thành với Điều Tử, đều cạn lời.

Sự lựa chọn chỉ đơn giản như vậy, hoặc là trở về, hoặc là tiến lên… bây giờ thoạt nhìn cho dù chọn thế nào, thì mọi người đều không có được lợi ích.

Thật đúng là một vấn đề tiến thoái lưỡng nan.

“Đương nhiên nhiệm vụ không thể bỏ được rồi.” Điều Tử nói: “Chúng ta phải nghĩ một cách vẹn toàn đôi đường mới được.”

“Cách vẹn toàn đôi đường ư?” Phương Đông Chưa Tỏ tiếp tục phối hợp diễn, bảo: “Ý của ngươi là.”

“Không sai!” Điều Tử nói: “Là cách vừa không đắc tội với Thái Nhất Môn, sau khi trở về cũng không bị trừng phạt.”

“Có cách như vậy sao?” Phương Đông Chưa Tỏ hỏi ngược lại.

“Cái này sao, phải để ta nghĩ đã…” Điều Tử giả bộ nghĩ ngợi rồi đáp: “Có, chúng ta có thể đánh bảy phái trong liên minh Thục Sơn!”

“?” Mọi người nghe được lời nói của hắn, đều mang vẻ mặt ngơ ngác.

“Anh bạn, ngươi vẫn chưa tỉnh ngủ sao? Đánh bảy đại môn phái làm gì? Người ta cũng có tạo phản đâu!” Mọi người đều nghi ngờ ý tưởng của Điều Tử.

“Ngươi không phải là nội ứng mà Thái Nhất Môn phái tới đấy chứ…?” Lại càng có người nghi ngờ thân phận của Điều Tử.

“Nội cái mẹ gì?”

Điều Tử đáp: “Bảy đại môn phái không tạo phản sao? Ta hỏi ngươi, trong hoạt động Thiên Thần Từ Trời Xuống, kẻ giết thần linh trên trời là ai?”

“Hả… cái này…”

Đối mặt với sự chất vấn của Điều Tử, mọi người lập tức không còn lời nào ứng đối.

Sau đó Điều Tử lại bảo: “Chúng ta phải thông qua thử thách, từng bước in dấu chân hoàn thành nhiệm vụ Thiên giới mới chứng minh được vị trí của mình, còn bọn họ thì sao? Đánh chết quan chủ khảo, không chỉ cướp truyền thừa, mà còn cướp luôn pháp bảo và trang bị, các ngươi cảm thấy chuyện này công bằng sao? Đám người đó dựa vào thủ đoạn không chính đáng lấy không truyền thừa, trang bị và pháp bảo cũng thôi đi, lại còn không cần tới nơi này chịu chết, thế này công bằng sao?”

Điều Tử không hổ là tên cáo già số một trong đám Một Đám Ô Hợp ngoài Vương Viễn ra, người này không nhắc đến bảy đại tiên môn tạo phản chỗ nào, mà là trực tiếp chỉ ra mâu thuẫn đối lập.

Thực ra người chơi Thiên Quan Phủ và những người chơi giết thần linh đều là những kẻ may mắn giống nhau, điều khác biệt là người chơi Thiên Quan Phủ chọn con đường chính quy lấy truyền thừa vào Thiên Quan Phủ, còn những người khác thì lại dùng con đường tà môn giống Vương Viễn để cướp truyền thừa.

Bởi vì cách có được truyền thừa khác nhau, nên thực ra đôi bên đều coi thường nhau.

Người chơi Thiên Quan Phủ khinh thường người chơi bảy phái không đi đường chính mà đầu cơ trục lợi, ghen tỵ bọn họ được tự do lại còn có thể cầm trang bị và pháp bảo. Còn người chơi bảy phái thì cười chê người chơi Thiên Quan Phủ phí sức mà không có lời, còn bị Thiên Quan Phủ ràng buộc làm tay sai.

Cảm giác đó giống như người nghiêm túc thi biên chế phải liều mạng ở tiền tuyến, mà những kẻ đầu cơ trục lợi thì lại dựa vào các loại thủ đoạn không đứng đắn để có được lợi ích, ngược lại còn được tự do tự tại hưởng phúc ở phía sau, mà không cần bị quản chế.

Con người mà, đều là không sợ chia ít mà chỉ sợ chia không đều.

Vốn dĩ đây không phải chuyện bắt mắt gì, nhưng lúc này bị Điều Tử nói như vậy, trong lòng tất cả mọi người lập tức không bình tĩnh được nữa, mọi người ở Thiên Quan Phủ và bảy đại môn phái trực tiếp biến thành đối lập giai cấp.

Cũng không biết Điều Tử đã trải qua đãi ngộ bất công thế nào, mà càng nói tâm trạng càng kích động, người chơi Thiên Quan Phủ thấy hắn ta như vậy, lòng hận thù sục sôi cũng hiện ra rất chân thật, tất cả đều lộ ra vẻ xúc động, thậm chí cảm động lây, bầu không khí lập tức bị dẫn dắt.

Bây giờ thái độ của người chơi Thiên Quan Phủ cuối cùng cũng đạt thành một sự thống nhất: Người chơi của bảy đại phái có phản hay không cũng có liên quan gì đến ta, ta chỉ cảm thấy không công bằng, trông thấy bọn họ thì không sảng khoái muốn đánh bọn họ đấy, nếu như giết bọn họ vừa có thể xả một cục tức, lại vừa có thể nhận thưởng, vậy không phải là một mũi tên trúng hai đích sao?

Là đi đối đầu với Thái Nhất Môn và chịu chết, hay là bóp nát quả hồng mềm để trút giận, nên thế nào thì đây cũng là một câu hỏi trắc nghiệm rất đơn giản.

Dưới sự kích động của Điều Tử, mọi người nhao nhao tỏ vẻ bằng lòng đi theo hắn tới đối phó với người chơi của bảy đại môn phái.

Sau khi Phương Đông Chưa Tỏ “do dự” một lúc, cũng “bị ép” đồng ý với suy nghĩ của mọi người, muốn đối phó với bảy đại môn phái.

“Ngươi không sao chứ!” Hắn ta nhìn thấy Điều Tử vẫn chưa bình tĩnh trở lại như cũ, mới nhỏ giọng hỏi.

“Không sao! Không sao! Chỉ là nghĩ tới chuyện không thoải mái mà thôi.” Điều Tử phất tay, tỏ vẻ bây giờ mình không sao.

“Vậy vấn đề đây chứ đâu? Lẽ nào chúng ta sẽ đi tới cửa tấn công bảy đại môn phái sao?”

Sau khi kích động qua đi, có người lại gần hỏi Phương Đông Chưa Tỏ: “Bảy đại môn phái có nền móng vững chắc, Thái Nhất Môn chỉ là một môn phái đã khó đối phó như vậy rồi, chẳng phải bảy đại môn phái càng khó hơn sao?”

“Không hoảng!”

Điều Tử đáp: “Bảy đại môn phái rất gian xảo, xảy ra động tĩnh lớn như vậy, bọn họ chắc chắn sẽ sáp tới chen một chân vào, đến khi đó chúng ta cứ nhân lúc bọn họ và Thái Nhất Môn đánh đến khó hòa giải, lại ở phía sau đâm bọn họ một đao là được, vừa an toàn vừa dễ dàng.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!