“Lỡ như bọn họ không tới thì sao?” Người chơi đó lại hỏi.
Không đợi Điều Tử tiếp tục đáp lời, đột nhiên trên trời truyền tới tiếng thông báo của hệ thống: [Thái Nhất Môn đại nghịch bất đạo, công khai tạo phản, bảy đại môn phái của liên minh Thục Sơn coi chính nghĩa là nhiệm vụ của mình, thay trời hành đạo trừ gian diệt ác, bảy đại môn phái của liên minh Thục Sơn phái tu sĩ Nguyên Anh kỳ tới phát động tấn công với Thái Nhất Môn.]
Thông báo của hệ thống hàng thật giá thật đã trực tiếp đánh bay sự nghi ngờ của tất cả mọi người.
Điều Tử bảo: “Nhìn thấy chưa? Đây chính là liên minh Thục Sơn, lúc nào mà bọn họ chẳng muốn đầu cơ trục lợi, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, nếu bây giờ chúng ta xông lên quyết sống mái với Thái Nhất Môn, rất có khả năng sẽ là làm lời cho người khác.”
“Đệt! Cái đám khốn khiếp này, thật con mẹ nó không ra gì cả! Giết chết bọn chúng!”
“Giết chết bọn chúng!”
Mọi người nghe thế, càng nghĩ càng thấy tức hơn, tâm trạng lại bị Điều Tử kích động.
Nhìn thấy mọi người thành công bị lừa như vậy, Phương Đông Chưa Tỏ gửi tin nhắn cho Vương Viễn: “Cũng may có Điều ca, xong rồi!”
Vương Viễn thản nhiên bảo: “Vây giờ đợi người chơi của bảy đại môn phái tự mình chui đầu vào lưới thôi.”
Cùng lúc nói chuyện, người chơi của các môn phái khác cũng nhận được thông báo của hệ thống, toàn bộ người chơi từ Nguyên Anh kỳ trở lên đều nhận được nhiệm vụ môn phái tới hỗ trợ Thiên Quan Phủ tấn công Thái Nhất Môn.
Sau khi nhận được nhiệm vụ môn phái, người chơi của bảy phái đều tự tổ đội bay về phía Thái Nhất Môn, xem có thể nhân lúc hỗn loạn mà kiếm chút điểm cống hiến gì đó không.
Người chơi ở Tiên Linh giới có một nửa thuộc về bảy đại môn phái, cơ số người chơi cực lớn…
Cho dù người chơi ở giai đoạn hiện tại có tu luyện đến Nguyên Anh kỳ thì cũng là trong một nghìn người không có lấy một cao thủ, nhưng với cơ số lớn như vậy ở đây, tính ra cũng phải đến mấy chục nghìn người chơi.
Tại sao Vương Viễn muốn mượn sức của người chơi Thiên Quan Phủ?
Ngoại trừ không muốn tổn hại hòa khí với Phương Đông Chưa Tỏ ra, cùng với tẩy trắng cho Thái Nhất Môn của mình, thì mục đích chủ yếu chính là để đối phó với bảy đại môn phái tới đây kiếm lời.
Cái đám người lợi ích là trên hết này còn khó đối phó hơn Thiên Quan Phủ.
Đương nhiên, người chơi bảy phái khác với Thiên Quan Phủ đặc biệt phái quan tổng chỉ huy tới. Bọn họ tới từ bảy đại môn phái, hơn nữa đại đa phần đều không quen biết nhau, hoàn toàn là có tổ chức nhưng vô kỷ luật, là một đám năm bè bảy mảng điển hình.
Tuy rằng mấy chục nghìn người đồng loạt bay về Thái Nhất Môn, che lấp cả bầu trời lẫn mặt trời, thoạt nhìn thanh thế to lớn, cực kỳ hoành tráng, nhưng lại không có chút lực liên kết nào đáng nói.
Mấy chục nghìn người ngươi không phục ta, ta không phục ngươi, sợ người khác giành điểm cống hiến mà đều tự mình cắm đầu chen lấn nhau chui vào trong Tuyệt Tình Cốc, trong nháy mắt đã nhét đầy toàn bộ Tuyệt Tình Cốc.
Đạo Khả Đạo giở trò cũ, cho một mồi Tam Muội Chân Hỏa rửa đất, dọa cho đám người chơi bảy phái trong cốc nhao nhao bay lên.
Độc Cô Tiểu Linh ở trên trời tiếp chiêu, mở hàng chục nghìn khẩu pháo cùng bắn một lúc.
Người chơi bảy phái giống như người chơi Thiên Quan Phủ trước kia, bị đánh cho chạy chối chết, lập tức bay về phía trước.
Đám người Vương Viễn canh chừng ở cửa Thái Nhất Môn cũng quen việc dễ làm, Đinh Lão Tiên mở cửa truyền tống chặn cửa lớn, Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời dùng phù chú vẽ vòng tròn vây lại, Trường Tình Tử và Nhất Mộng Như Thị thì phóng độc… còn Bôi Mạc Đình và Tống Dương chặn ở cửa cốc, vô cùng dũng mãnh.
Cuối cùng Vương Viễn ở giữa không trung chuyển một ngọn núi tới ném từ trên trời xuống.
Ầm một tiếng, thế giới lại yên tĩnh…
Song, yếu điểm của người chơi bảy phái là bọn họ không đủ liên kết, mà ưu thế cũng là bọn họ năm bè bảy mảng.
Nếu như trên dưới một lòng, người chơi của bảy đại phái chắc chắn cho dù có làm gì cũng đề phải có trật tự, có dấu hiệu để nhìn ra, thì Vương Viễn có thể tính ra bước tiếp theo bọn họ sẽ làm thế nào.
Nhưng mười nghìn người bọn họ có mười nghìn suy nghĩ, chẳng ai đoán ra được bọn họ muốn làm gì.
“Cái đệt…”
Thấy đột nhiên một ngọn núi từ trời giáng xuống, toàn bộ người chơi ở cửa Thái Nhất Môn đồng loạt bị đập chết, người chơi của bảy đại phái may mắn còn sống sót giống như người chơi Thiên Quan Phủ, cũng đều sợ hết hồn.
Một đại chiêu này của Vương Viễn ném xuống, Thiên Quan Phủ chỉ có hơn nghìn người đã đi sạch trong một lần, ngoại trừ ngạc nhiên ra, hoàn toàn không có năng lực phản kháng.
Hiển nhiên bảy đại môn phái cũng thương vong không nhỏ, nhưng đó cũng chỉ khoảng một phần mười nhỏ nhoi, còn phần lớn người chơi vẫn còn sống.
Kinh ngạc vẫn hoàn kinh ngạc, người phía sau bị lửa đốt đến đít vẫn không tự chủ được mà xông về phía trước.
Một đợt xông pha này, người chơi của bảy phái đã phát hiện ra nhược điểm của đám người Một Đám Ô Hợp.
Đầu tiên, số người quá ít! Chỉ vẻn vẹn tám người đối mặt với đợt tiến công người trước ngã xuống người sau tiến lên, không có quy luật này, có chặn cửa thế nào thì vẫn sẽ có lúc đột phá thôi.
Thứ nữa, đại pháp chuyển núi của Vương Viễn có thời gian làm lạnh quá dài, trong khoảng thời gian nhất định chỉ có thể đánh ra một đợt gây sát thương chính siêu cấp, mà người chơi của bảy phái lại người đông thế lớn, chỉ cần người phía sau chịu đựng thì việc đột phá hàng phòng thủ chẳng qua cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.
“Lão Ngưu, không ổn! Không chặn được!” Dưới sự tấn công điên cuồng từ người chơi bảy phái, Bôi Mạc Đình chặn ở cửa cốc bị người vung loạn kiếm chém chết, Tống Dương ỷ vào tốc độ nhanh, sau khi chui vào trong đám người giết mười mấy người, lại phi thân chạy trốn.
Trường Tình Tử và Nhất Mộng Như Thị thì chìm trong biển người không rõ sống chết, chỉ có Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời vẫn còn đang ra sức ném phù chú và phóng pháp thuật, vất vả chống đỡ.
Đinh Lão Tiên vừa bổ sung pháp lực cho Vương Viễn, vừa nôn nóng nhắc nhở hắn.
Vương Viễn liếc mắt nhìn điểm pháp lực, sau đó đáp với vẻ mặt thản nhiên: “Đến cửa hoang mang cũng không muộn.”
“Đến cửa rồi!”
Một lúc sau, phòng tuyến của Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời bị đột phá, Đinh Lão Tiên lớn tiếng kêu lên, đồng thời vẽ mở hư không, lại che kín Thái Nhất Môn.
Lúc này người chơi môn phái cũng đã xông đến trước mắt Vương Viễn.