Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1882: Chương 1880: Đứa trẻ này thật đáng yêu

Cho dù phái Thanh Thành đã đứt truyền thừa, thì đó cũng là gia nghiệp của Lý Tĩnh Hư, người ta không có truyền nhân thì liên quan quái gì đến Nga Mi ngươi, ngươi phái một đệ tử qua đây chim cưu chiếm tổ chim khách, thật đúng là có hơi quá đáng.

“Quá tốt rồi! Xem ra Lý Tĩnh Hư và Trường Mi chắc hẳn có thâm thù đại hận!” Mario hưng phấn bảo: “Lão Ngưu, ngươi đi tìm Lý Tĩnh Hư đi, có khả năng lão sẽ vội vàng giúp ngươi đối phó với phái Nga Mi đấy.”

“Không đơn giản như vậy, có vấn đề!” Vương Viễn nói với vẻ khó hiểu.

“Vấn đề gì?” Mario hỏi ngược lại.

“Nếu thật sự như vậy, tại sao Lý Tĩnh Hư có thể nhẫn nhịn toàn bộ hành vi của Trường Mi?” Vương Viễn hỏi.

Xảy ra loại chuyện này, đừng nói là cao thủ có tu vi Kim Tiên, cho dù là tu sĩ cấp thấp cũng không thể nuốt giận được, lẽ nào Lý Tĩnh Hư thật sự đã đạt đến cảnh giới xóa sạch tạp niệm tư lợi, không tha thiết gì nữa rồi sao?

“Nghe nói Lý Tĩnh Hư và Trường Mi lão tổ cùng nhau tu hành từ nhỏ… là bạn tốt.” Đạo Khả Đạo bảo.

“Ồ, như vậy à…” Vương Viễn hơi đăm chiêu.

“Đệt, lão Đạo, ngươi nói như vậy có khác gì với không nói không?” Những người khác nhao nhao khinh bỉ Đạo Khả Đạo.

Còn tưởng Lý Tĩnh Hư và Trường Mi có thù, thì Vương Viễn vừa vặn nhân cơ hội liên thủ với Lý Tĩnh Hư một phen, kết quả người ta không những không thù, mà còn là huynh đệ tốt, đây không phải là rảnh rỗi sinh nông nổi sao?

“Khác chứ!”

Vương Viễn lại thản nhiên nói: “Tuy đều là Thanh Thành, nhưng người có hiềm khích với chúng ta là Chu Mai, chứ không có thù gì với Lý Tĩnh Hư cả, tìm lão vẫn được.”

“Không phải lão là huynh đệ của Trường Mi sao?” Tống Dương hỏi.

“Chuyện này sao…” Vương Viễn bảo: “Ba năm không tới nhà có thân cũng thành không thân, Trường Mi lão tổ làm ra chuyện này vốn đã rất nhỏ nhen rồi, nhiều năm như vậy qua đi, mắt thấy Chu Mai của phái Nga Mi làm ăn lên như diều gặp gió ở phái Thanh Thành, chắc hẳn chút tình cảm đó của hai người bọn họ đã gần như hao mòn hết rồi.”

“Huynh đệ ngoài mặt vẫn là huynh đệ, không đến mức giúp ngươi đâu.” Mario nói.

“Ồ…” Vương Viễn trầm ngâm một chút, hỏi Đạo Khả Đạo: “Năm đó người tham gia ép chết đệ tử của Lý Tĩnh Hư có phái Nga Mi không?”

“Chính Trường Mi lão tổ tự tay bắt…” Đạo Khả Đạo đáp.

“Nhìn xem… thế này không phải được rồi sao?” Vương Viễn cười hì hì, bảo: “Ta đi rồi, hai người muốn làm bọn họ huynh đệ ngoài mặt cũng không làm được.”

“?” Mọi người nghe được lời này của hắn, đều sững sờ, dường như dự cảm được hắn lại sắp làm ra chuyện gì đó.

Nếu đã là tới cửa hỏi thăm, hiển nhiên không cần thanh thế quá lớn, Vương Viễn chỉ dẫn một mình Tống Dương tới phái Thanh Thành.

Đến cửa phái Thanh Thành, hắn trực tiếp nói: “Chưởng môn Thái Nhất Môn tới bái sơn!”

Vương Viễn không được người chào đón cỡ nào, thì tốt xấu gì cũng là chưởng môn một phái, đích thân tới thăm hỏi phái Thanh Thành, hiển nhiên đệ tử của phái Thanh Thành không dám chặn ở ngoài cửa.

Rất nhanh, Chu Mai đã dẫn một đám trưởng lão của phái Thanh Thành tới cửa đón tiếp.

“Ngưu chưởng môn của Thái Nhất tới bái sơn, Chu mỗ không thể đón tiếp từ xa, vẫn mong được bỏ qua cho…” Chu lùn là một con hổ biết cười điển hình, lễ nghi cũng rất chu đáo.

“Nào có nào có!”

Vương Viễn không để tâm, cũng không vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề nói ý đồ tới đây của mình: “Lần này Ngưu mỗ tới đây không phải để hỏi thăm Chu chưởng môn.”

“Hửm? Vậy ngươi có ý gì?” Chu Mai còn tưởng hắn tới không mang theo ý tốt, sắc mặt u ám, các đại trưởng lão phía sau cũng bày trận hình.

“Ta tới để thăm Lý Tĩnh Hư tổ sư.” Vương Viễn đáp.

“Hóa ra là vậy…”

Chu Mai thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Đạo trường của Lý sư phụ ở núi Thanh Phong, Chu mỗ vào đó nhiều cũng không tiện, Ngưu đạo hữu có thể tự mình đi.”

Nói đến đây, Chu Mai chỉ vào một ngọn núi khác ở bên cạnh phái Thanh Thành, bảo: “Nơi đó chính là núi Thanh Thành.”

“Cảm ơn Chu đạo huynh đã chỉ đường!”

Sau khi tạm biệt Chu Mai, Vương Viễn và Tống Dương ngự gió mà đi, bay về phía núi Thanh Phong bên cạnh.

Chu Mai nhìn bóng lưng rời đi của hai người, cười lạnh rồi bảo: “Hừ hừ, Ngưu Đại Xuân này tìm Lý Tĩnh Hư cũng không biết để làm gì, cứ để hắn tự mình đi, chắc chắn sẽ đắc tội với lão già đó.”

Một lát sau, hai người đã tới đến núi Thanh Phong.

Xung quanh núi Thanh Phong đầy kỳ hoa dị thảo và chim quý thú lạ, quả nhiên là một động phủ tiên gia.

Lên đến đỉnh núi, một cái sân nhỏ tinh tế lọt vào mắt người. Trong sân bày một cái ghế mây, có một đứa trẻ chừng bảy, tám tuổi đang ngồi trên ghế đọc sách, cửa sân để mở.

Hai người Vương Viễn đáp xuống từ giữa không trung, một trước một sau đi vào trong sân nhỏ.

“Các ngươi là ai?” Đứa trẻ đó nhìn thấy hai người Vương Viễn thậm chí còn không chào hỏi mà đã tiến vào sân, lập tức đặt sách xuống, đứng dậy.

“Ôi, đứa trẻ này thật đáng yêu…”

Vương Viễn thấy đứa nhỏ lớn lên trắng trẻo đẹp đẽ, nhưng há miệng nói chuyện lại như ông cụ non, mới không nhịn được mà duỗi tay sờ vào đầu đứa trẻ đó, bảo: “Tại hạ là chưởng môn Ngưu Đại Xuân của Thái Nhất Môn, muốn tìm Lý Tĩnh Hư đạo trưởng… làm phiền ngươi dẫn đường, khà khà, cái đầu nhỏ này.”

Nói đến đây, Vương Viễn lại xoa đầu đứa trẻ đó thêm hai cái.

“Cút!”

Ai ngờ đứa trẻ đó vả một cái đánh bay tay của Vương Viễn, rồi liếc mắt quan sát hắn từ trên xuống dưới, nói: “Đồ vô lễ, hắn không muốn gặp ngươi!”

“Ế?”

Tay Vương Viễn bị đánh bay cũng không khỏi nhíu mày, thầm bảo: “Lực tay của đứa trẻ này lớn thật.”

“Ngươi đi qua một bên đi…”

Tống Dương thấy đứa trẻ đó tức giận, đi lên trừng mắt nhìn Vương Viễn, kéo hắn qua một bên, sau đó móc một túi đồ ăn vặt từ trong ngực ra đưa cho đứa trẻ đó, nói: “Ở đây dì có đồ ăn ngon này…”

“Lại còn thơm mùi sữa…” Vương Viễn ở một bên chen miệng vào.

“Ngươi câm miệng được không? Đừng có làm hư đứa trẻ!” Tống Dương tức anh ách, bảo.

“Được rồi, ngươi không có!” Vương Viễn nhún vai.

“Ta giết ngươi!” Tống Dương xông lên muốn xé xác Vương Viễn, Vương Viễn cũng không chịu yếu thế, giằng co với Tống Dương.

Thấy hai người “liếc mắt đưa tình” một cách điên cuồng, ánh mắt của đứa trẻ đó lạnh lùng, gương mặt không có biểu cảm, giống như đang nhìn khỉ, còn thuận tiện mở túi đồ ăn vặt ra bỏ vào mồm, ừm, thật sự thơm mùi sữa đấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!