“Người nào đang cãi nhau ở bên ngoài?”
Ngay đúng lúc này, tiếng cãi nhau của hai người Vương Viễn làm kinh động đến người trong phòng, sau đó một người phụ nữ đi từ trong phòng ra, người phụ nữ đó lớn lên cực đẹp, vòng eo mảnh mai, ngực bự chân dài, trước lồi sau vểnh, là một người đẹp cao cấp, thường thì dùng những từ đơn giản và thô thiển nhất để hình dung cũng có thể miêu tả ra được.
“Ôi…”
Vương Viễn lập tức ngây người khi nhìn thấy người phụ nữ đó, không nhịn được mà nhìn đứa trẻ đó rồi cảm thán: “Chẳng trách tiểu tử ngươi lại đáng yêu như vậy, hóa ra mẹ ngươi xinh như thế.”
Đáng yêu, xinh đẹp, vốn chính là những lời để khen người.
Đặc biệt phụ nữ thích nghe nhất chính là người khác khen mình xinh đẹp, và khen con mình đáng yêu, Vương Viễn tự cho rằng mình khen rất vừa vặn.
“…”
Ai ngờ đứa trẻ đó nghe vậy, sắc mặt u ám hẳn đi, người phụ nữ nghe được lời này, cũng kinh ngạc đến bay màu: “Các ngươi là ai mà dám cả gan láo xược như vậy.”
“Xin lỗi chị dâu!” Tống Dương vội vàng bảo: “Chúng ta là người ở Thái Nhất Môn, tới đây muốn tìm Lý Tĩnh Hư đạo trưởng.”
“Hở?” Người phụ nữ sững sờ, sau đó cúi đầu liếc mắt nhìn đứa trẻ bên cạnh.
“?”
Vương Viễn và Tống Dương cũng nhìn qua thuận theo ánh mắt của người phụ nữ, trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ.
Mình muốn tìm Lý Tĩnh Hư, ngươi đi vào nói một tiếng là được chứ nhìn đứa trẻ này làm gì? Lẽ nào có thể gặp Lý Tĩnh Hư còn do đứa trẻ này quyết định sao?
Lúc này, chỉ nghe thấy người phụ nữ nói: “Tướng công, bọn họ tìm ngươi kìa…”
“?”
Người phụ nữ nói ra lời này, khiến Vương Viễn và Tống Dương đều giật nảy mình, giống như bị sét đánh, lập tức ngây người.
Sững sờ mất chừng năm giây, lúc này hai người mới lấy lại bình tĩnh.
“Tướng công?”
“Tìm ngươi?”
“Ngươi là?”
Hai người Vương Viễn nhìn đứa trẻ trước mặt, mồ hôi túa ra như mưa.
Được rồi, cái quỷ gì thế này, lẽ nào đứa trẻ này chính là Lý Tĩnh Hư sao? Người này thật sự là một đồng tử?
Thực ra Vương Viễn cũng biết ngoại hiệu của Lý Tĩnh Hư là Cực Lạc Đồng Tử, nhưng nói thế nào thì lão cũng là lão cẩu cùng một thế hệ với Trường Mi lão tổ, sở dĩ gọi là Cực Lạc Đồng Tử, rất có khả năng là do tiếng tăm tạo ra khi lão đắc đạo lúc còn nhỏ.
Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ, con mẹ nó người này thật sự là một đứa trẻ bảy, tám tuổi.
Mấu chốt là, thằng nhãi con này còn có một cô vợ đẹp… thế này không phải là phí của trời sao? Thật đúng là lãng phí tài nguyên.
“Vù!”
Đứa trẻ đó nhét toàn bộ đồ ăn vặt vào trong miệng, tay trái vung lên, cái túi đựng tan thành mây khói, sau đó lạnh lùng nhìn hai người Vương Viễn, bảo: “Không sai! Ta chính là Cực Lạc Đồng Tử Lý Tĩnh Hư.”
“Ôi… cái này… cái đó…”
Trong lúc nhất thời, tình cảnh trở nên cực kỳ lúng túng, hai người Vương Viễn vặn xoắn tay, xấu hổ không biết nên nói gì mới tốt.
Nghĩ đến vừa rồi mình còn xoa đầu của Kim Tiên Lý Tĩnh Hư, Vương Viễn đã sắp muốn chết rồi…
Tuy rằng chuyện này nói ra, cũng có thể khoe khoang rất lâu, nhưng mình tới đây làm gì? Cầu Lý Tĩnh Hư làm việc… vậy mà vừa gặp mặt đã mạo phạm, đắc tội với lão như thế, chỉ sợ sẽ chẳng làm được chuyện gì nữa.
“Dì này, ta có đáng yêu không?” Lý Tĩnh Hư nhìn Tống Dương với vẻ lạnh lùng, hỏi một câu.
“Cái này… ta…” Bản mặt dày của Tống Dương đỏ bừng vì xấu hổ, cúi đầu không đáp.
Lý Tĩnh Hư lại ngẩng đầu nhìn Vương Viễn, nói: “Ngưu chưởng môn nói không sai, thật sự thơm mùi sữa đấy, khà khà.”
Người này cười lạnh một tiếng, lộ ra một hàm răng trắng tinh.
“…”
Vương Viễn lập tức khó chịu, kéo Tống Dương ra sau lưng mình, rồi chỉ vào Lý Tĩnh Hư, tức giận nói: “Lão thất phu, ngươi tôn trọng một chút đi.”
Có những lời đùa, Vương Viễn có thể đùa, nhưng người khác tuyệt đối không thể đùa.
Vừa rồi Vương Viễn thấy Lý Tĩnh Hư là một đứa trẻ, cho nên mới nói mà không suy nghĩ, trêu chọc Tống Dương một câu, trẻ con mà, hiểu được cái gì.
Nhưng bây giờ hắn đã biết thực ra đứa trẻ trước mắt là một lão già hơn chục nhìn tuổi, mà lão già đê tiện này còn dám nói lời đùa như vậy với Tống Dương, hiển nhiên khiến Vương Viễn không vui rồi.
“Ha ha!”
Lý Tĩnh Hư cười ha ha, đáp: “Ngươi cũng biết khó chịu khi vợ mình bị người khác trêu chọc, vậy mà ngươi còn lén bàn tán sau lưng phu nhân nhà ta.”
“Ặc…” Vương Viễn á khẩu không trả lời được.
Vừa rồi quả thực mình nói chuyện với phu nhân đó không được tôn kính cho lắm.
“Cô ấy không phải vợ ta!” Vương Viễn vội vàng giải thích.
“Nhìn bộ dáng của ngươi, sớm muộn cũng thế cả.” Lý Tĩnh Hư cười nhạt, lại hỏi Tống Dương: “Có đúng không hả dì?”
Tống Dương lại cúi đầu thấp hơn.
“Con mẹ nó bớt nói nhảm đi!” Vương Viễn giang hai tay ra, chắn trước người Tống Dương, lớn tiếng kêu: “Có chuyện cứ nhắm vào ta là được, ngươi bắt nạt một cô gái làm gì?”
“Khà khà!”
Lý Tĩnh Hư cười khà khà, đáp: “Không hổ là chưởng môn của Thái Nhất Môn, tiểu tử nhà ngươi cũng không tính là hạng xấu xa gì!”
Lý Tĩnh Hư hơi dừng một chút, rồi nói tiếp: “Cả đời này Lý mỗ ghét nhất là đàn ông không tôn trọng phụ nữ, nếu như vừa rồi ngươi không quan tâm không hỏi han cô gái này, mà một mực lấy lòng lão phu, vậy lão phu nhất định sẽ băm ngươi thành bảy tám đoạn nhét cho chó ăn, nhưng ngươi có thể đứng ra, thực ra khiến lão phu coi trọng hơn một chút rồi đấy.”
Tại sao Lý Tĩnh Hư không phi thăng? Chính là vì người này thương vợ mình… sợ sau khi mình phi thăng, vợ sẽ lẻ loi một mình, cho nên mới áp chế tu vi, giúp vợ tu hành, nhưng vợ lão cũng không có số tu tiên… tu luyện suốt chục nghìn năm mà vẫn là tu vi bình thường như cũ.
Thế nhưng có thể ở bên cạnh vợ suốt mười nghìn năm mà không thay lòng đổi dạ, cũng đủ để thấy con người của Lý Tĩnh Hư trung thành.
“Cả đời lão phu chỉ chung tình với một người thôi, không đùa ngươi nữa, nói đi, các ngươi tới đây tìm ta có việc gì?” Lý Tĩnh Hư phất tay, tỏ ý mình sẽ không chấp nhặt chuyện Vương Viễn mạo phạm với mình.
“…”
Vương Viễn nghe thấy lão nói lời này, hơi im lặng một chút rồi đáp: “Tại hạ luyện chế pháp bảo bản mệnh thiếu một nguyên liệu, nghe nói chỉ có cao thủ có tu vi Kim Tiên mới có, cho nên tới đây cầu sự giúp đỡ.”
“Hửm? Nguyên liệu gì?” Lý Tĩnh Hư hỏi.
“Sức mạnh của tạo hóa!” Vương Viễn đáp.
“Ha ha!” Lý Tĩnh Hư cười ha ha, bảo: “Lão Nhậm chính là cao thủ số một thiên hạ, tại sao ngươi không đi cầu lão Nhậm đi? Ngược lại tới làm phiền một người ở vùng kém văn hóa như ta?”