Lão Nhậm chính là Nhậm Thọ, cũng chính là Trường Mi lão tổ.
“Cái đó… ta và Trường Mi lão tổ có chút hiềm khích.” Vương Viễn thành thật đáp.
“Vậy ngươi không biết ta và lão Nhậm tình như anh em, là huynh đệ sinh tử sao?” Lý Tĩnh Hư trừng mắt nhìn Vương Viễn, hỏi.
“Cái này…”
Sau khi nghe những gì mà Lý Tĩnh Hư vừa nói, Tống Dương bèn vô thức kéo vạt áo của Vương Viễn và tức khắc cảm thấy e rằng sự việc hôm nay sẽ không thể thực hiện được.
Huynh đệ sinh tử, tình như thủ túc.
Lời nói của Lý Tĩnh Hư đã vô cùng rõ ràng.
Chuyện của Trường Mi lão tổ chính là chuyện của Cực Nhạc Đồng Tử hắn. Ngươi hại chết đồ đệ của Trường Mi lão tổ chính là hại chết đồ đệ Lý Tĩnh Hư ta. Nếu ta giúp ngươi và cho ngươi Sức Mạnh Tạo Hoá, vậy chẳng phải thành phản bội và có lỗi với huynh đệ hay sao?
Tuy nhiên, Vương Viễn lại tỏ rõ sự khinh thường đối với lý do thoái thác của Lý Tĩnh Hư.
“Ta biết.”
Vương Viễn thản nhiên nói, biểu cảm tương đối thoải mái cứ như thể huynh đệ sinh tử Nhậm Thọ mà Lý Tĩnh Hư nhắc đến là một kẻ khác.
“Biết thì tốt!”
Lý Tĩnh Hư lạnh lùng nói: “Ấn tượng của lão phu đối với ngươi cũng không tệ nên ta chỉ có thể không truy cứu tội mạo phạm của ngươi. Có điều, ngươi đắc tội lão Nhậm chính là đắc tội lão phu. Để lão phu giúp ngươi? Không bao giờ!”
“Ha ha ha!”
Vương Viễn nghe vậy bèn chợt bật cười ha hả.
“Ngươi cười cái gì?” Lý Tĩnh Hư đen mặt hỏi.
“Lão Lý à!” Vương Viễn thẳng thừng chế nhạo: “Vốn dĩ ta chỉ tưởng rằng ngươi trông giống một đứa trẻ chứ tuổi đã hơn số vạn, ít nhất cũng phải trưởng thành một chút, không ngờ rằng tâm trí ngươi cũng chỉ đơn thuần như một đứa trẻ.”
“Khốn nạn!”
Lý Tĩnh Hư giận tím mặt nói: “Tiểu bối, ngươi thật vô lễ, dám có gan nói năng lỗ mãng với lão phu!”
“Làm sao? Đâm vào chỗ đau của ngươi à?” Vương Viễn cười tủm tỉm và hỏi.
“Hừ.”
Lý Tĩnh Hư hừ lạnh, nói: “Vậy ngươi nói cho hay, tâm trí lão phu giống trẻ con như thế nào?”
“Điều đó không phải đã rõ ràng rồi hay sao?”
Vương Viễn nói: “Ngươi xem Trường Mi lão tổ như huynh đệ nhưng lão ta đã bao giờ xem ngươi như huynh đệ chưa?”
“Nói nhảm!”
Lý Tĩnh Hư nói: “Đương nhiên hắn cũng xem ta như huynh đệ!”
“Đó là ngươi tự cho là vậy mà thôi.” Vương Viễn cười hờ hững và nói: “Nếu lão xem ngươi như huynh đệ, vậy vì sao lại liên thủ với các đại môn phái ép ngươi phải thanh lý môn hộ, tự tay giết chết đệ tử thân truyền của mình?”
“Đó là vì hai nghiệt đồ ấy đã làm nên chuyện thương thiên hại lý.” Lý Tĩnh Hư nói: “Lão phu tất nhiên không thể để chúng làm nhục môn đình.”
“Thật sao?” Vương Viễn lại hỏi: “Ai nói với ngươi rằng đồ nhi ngươi làm nên chuyện thương thiên hại lý? Ngươi có tận mắt nhìn thấy không?”
“Cái này…”
Lý Tĩnh Hư có phần sửng sốt, nói: “Giang hồ chính đạo đều bảo thế nên đương nhiên ta có nghe thấy.”
“Giang hồ chính đạo!” Vương Viễn cười và nói: “Nói như thế chính là bảo sao hay vậy?”
“Ừ…”
Lý Tĩnh Hư im lặng.
Vương Viễn nói tiếp: “Những kẻ được xưng võ lâm chính đạo tương đương với “anh hùng bàn phím” ở thế giới chúng ta nhỉ? Hạng người này đầu óc đã bị người khác cắp mất, ngươi cảm thấy ai là người có sức thuyết phục nhất trong giang hồ chính đạo lúc bấy giờ?”
“…”
Lý Tĩnh Hư tiếp tục im lặng.
Lúc này, Tống Dương đứng bên tiếp lời: “Theo lý thuyết, đó chắc hẳn phải cỡ như minh chủ võ lâm. Đầu tiên hắn phải thuộc chính phái, thứ hai võ công cũng phải mạnh…”
“Cái này…”
Nghe thấy những gì mà Tống Dương vừa nói, Lý Tĩnh Hư chấn động toàn thân, dường như đã nghĩ đến điều gì.
Tống Dương nói không sai. Minh chủ võ lâm chính là người có quyền lên tiếng trong giang hồ võ lâm, hơn nữa sự lựa chọn minh chủ võ lâm được xét trên bối cảnh và thực lực.
Ví dụ như lão hoà thượng Huyền Từ, lão xuất thân từ Thiếu Lâm Tự - đại phái đệ nhất thiên hạ. Hơn nữa, chính lão cũng là cao thủ đệ nhất Thiếu Lâm Tự nên đương nhiên lão chính là người có tiếng nói đệ nhất giang hồ Phàm Gian giới. Lão bảo ai là người xấu thì mẹ nó, người đó chính là người xấu.
Lấy Tiêu Phong làm một ví dụ, một khắc trước dư luận giang hồ vẫn đang ca ngợi hắn đức nghệ song hình nhưng giây sau, hắn đã bị người ta trù dập vì thân thế của mình.
Nếu lúc đó, lão hoà thượng Huyền Từ đừng ra nói một câu: Tiêu Phong không phải người xấu thì dư luận sẽ tức khắc thay đổi. Đây chính là tác dụng của người có tiếng nói trong giang hồ.
Kết hợp với bối cảnh đương thời, môn phái chính đạo lớn nhất Tiên Linh giới là môn phái nào?
Cao thủ sở hữu tu vi cao nhất Tiên Linh giới là ai?
Cho nên vào lúc ấy, người nói chuyện là ai ta liếc qua đã biết ngay.
Trừ Trường Mi lão tổ thì hoàn toàn không còn người được chọn thứ hai.
Nếu lão nói đồ nhi Lý Tĩnh Hư thương thiên hại lý thì đừng nói những tu sĩ chính đạo không có đầu óc ngoài kia sẽ thế nào, đến chính Lý Tĩnh Hư cũng sẽ tin tưởng không nghi ngờ.
“Thấy không!”
Vương Viễn vỗ vai Tống Dương và nói với Lý Tĩnh Hư: “Uổng cho ngươi tu hành vạn năm mà kiến thức và tư duy cũng chẳng bằng hạng đàn bà con gái.”
“Hừ! Con lừa trọc, ngươi đừng có châm ngòi ly gián tình cảm huynh đệ ta.”
Lý Tĩnh Hư vẫn chưa chịu phục nói: “Thuở nhỏ, Nhậm huynh đã cùng ta tu hành. Vì sao hắn phải gây khó dễ cho hai đồ đệ của ta? Vô lý!”
“Vì sao? Ha ha!”
Vương Viễn cười lớn, nói: “Lão tiên sinh này, ngươi vẫn chưa nhìn ra hiện ai đang định đoạt phái Thanh Thành…”
“Phái Thanh Thành…”
Ba chữ “phái Thanh Thành” dường như đã chạm đến tiếng lòng của Lý Tĩnh Hư. Lão cúi đầu, lòng tràn đầy suy nghĩ.
Vương Viễn nói tiếp: “Phái Thanh Thành chính là cơ nghiệp do một tay ngươi sáng tạo nhưng đồ nhi của ngươi không tranh với đời lại bị chính tay ngươi giết chết. Ai ngờ ngươi lại tham luyến phàm trần không chịu phi thăng mà còn phải nhờ đến đệ tử của lão tổ Trường Mi phát triển môn đình, giờ có khi Thanh Thành đã theo họ Nga Mi rồi.”
Vương Viễn không trực tiếp nói rõ nhưng thuyết âm mưu lại tràn đầy trong câu chữ.
Trường Mi lão tổ biết Lý Tĩnh Hư muốn phi thăng nên đã dàn dựng để Lý Tĩnh Hư đích thân phá huỷ truyền thừa pháp mạch của bản thân.
Chờ đến lúc Lý Tĩnh Hư phi thăng Tiên giới, Nga Mi có thể thuận lý thành chương tiếp quản Thanh Thành.
Điều mà Trường Mi lão tổ đâu ngờ đến chính là Lý Tĩnh Hư tham luyến phàm trần không phi thăng nên lão không thể sát nhập và thôn tính Thanh Thành, chỉ có thể phái đệ tử môn hạ làm chủ Thanh Thành.
Cuối cùng vẫn là tu hú chiếm chỗ chim khách.
Nói thế, tất cả đã được làm rõ.