Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1885: Chương 1883: Cho ngươi một cơ hội

Đến đây, Vương Viễn vẫn không quên bổ sung: “Lão Lý, ta không tin ngươi là một người ngu xuẩn. Sở dĩ ngươi không chịu phi thăng không chỉ vì tham luyến phàm trần mà còn liên quan đến hai đệ tử của ngươi đúng không?”

“…”

Lý Tĩnh Hư im lặng một lúc rồi thở dài và nói: “Không phải ta chưa từng hoài nghi như những gì mà ngươi đang nói. Sở dĩ ta không phi thăng bên cạnh việc không nỡ để thê nữ phải một mình, chính là vì cảm thấy sự việc của hai đồ nhi ta có phần kỳ quái nên ta mới phát Hồng Nguyên vốn dĩ sử dụng vạn lần tu hành để lĩnh hội được đại đạo.”

“Đã như vậy, ngươi vẫn cảm thấy Trường Mi lão tổ xem ngươi như huynh đệ?” Vương Viễn nói: “Có lẽ ngay từ đầu, thân phận và địa vị của hai ngươi đã không ngang hàng. Ngươi xem hắn như huynh đệ nhưng từ đầu đến cuối, hắn đang biến ngươi trở thành một kiểu quan hệ khác.”

“Có lẽ vậy.”

Lý Tĩnh Hư khẽ nói: “Dù sao ta cũng chỉ là một kẻ hầu hạ của hắn nhưng xưa nay, hắn chưa bao giờ đối xử với ta như hạ nhân.”

“Nói nhảm!”

Vương Viễn nói: “Thực lực là sức mạnh tiếng nói. Tu vi ngươi và hắn tương đương, sao hắn dám có hành vi coi ngươi như hạ nhân được? Tuy nhiên thực chất, hắn chưa bao giờ xem ngươi như một người có địa vị ngang hàng. Rốt cuộc, ngươi cũng không có tầm mắt bằng với Trường Mi lão tổ mà còn không biết xấu hổ bảo mình với lão là huynh đệ sinh tử, coi như thật để hậu bối chế nhạo.”

“Khốn nạn! !!”

Lý Tĩnh Hư giận dữ.

Cũng không biết lão đang mắng Vương Viễn hay mắng lão tổ Trường Mi.

Cao thủ tu vi Kim Tiên rốt cuộc đáng sợ đến nhường nào?

Lý Tĩnh Hư tức giận, thiên địa cũng vì thế mà biến sắc, đột nhiên mây đen dày đặc, thiên lôi cuồn cuộn, vạn chim kinh bay.

Với tu vi của Vương Viễn, hắn vẫn vô thức vận công chống lại khí thế của Lý Tĩnh Hư.

“Đều tại ngươi nói hươu nói vượn!”

Tống Dương tức thì giật mình “hoa dung thất sắc”, nhéo vào phần sườn dưới Vương Viễn và oán trách: “Ngươi kích thích lão làm gì!”

“Một ả bại gia như ngươi thì biết cái gì, lão còn phải cảm tạ chúng ta đấy.” Vương Viễn nói.

Quả nhiên Vương Viễn vừa dứt lời, Lý Tĩnh Hư đã trịnh trọng cảm ơn: “May mắn có sự chỉ điểm của hai vị Ngưu chưởng môn, bằng không lão phu đã thật sự bị lão tặc Nhậm Thọ che mắt cả đời, Lý mỗ vô cùng cảm kích.”

“Nào có nào có!”

Vương Viễn nói một cách chính nghĩa: “Chỉ là vãn bối không đành lòng nhìn tiền bối chẳng hay biết gì nên lên tiếng vì chính nghĩa mà thôi. Ngươi không cần phải cảm ơn ta, cũng không cần cho ta Sức Mạnh Tạo Hoá vì việc này đâu. Đây chính là điều mà những tu sĩ chính phái phải làm!”

“?”

Lý Tĩnh Hư đầu đầy chấm hỏi nói: “Ta từng nói sẽ cho ngươi Sức Mạnh Tạo Hoá sao?”

“?”

Vương Viễn cũng đầu đầy chấm hỏi: “Cái gì? Ngươi thật sự cảm tạ ta bằng mồm à?”

Khá lắm, Vương Viễn còn tưởng Lý Tĩnh Hư sẽ đích thân dâng lên Sức Mạnh Tạo Hóa, ai ngờ lão già này không hiểu chuyện thế, tuổi đã cao mà còn muốn chơi suông.

Đừng bảo bảy mươi phần trăm những gì mình tự suy luận có thể là đúng, dù đó có sai thì ngươi cũng phải bỏ tiền trả cho người đã bịa chuyện cho ngươi nghe chứ, xem đồ lậu là thế nào?

Lý Tĩnh Hư nói: “Lão phu cũng không phải một người ân oán bất phân. Ngưu chưởng môn đã giải quyết sự nghi hoặc trong lòng ta, cho ta xem cách mà Nhậm Thọ làm người nên tất nhiên, lão phu sẽ cảm kích trong lòng nhưng Sức Mạnh Tạo Hóa không thể tặng người khác một cách tuỳ tiện được.”

Nói đến đây, Lý Tĩnh Hư nói tiếp: “Chẳng qua xét thấy giữa ta và Ngưu chưởng môn có phần giao tình như vậy nên ngược lại, ta có thể cho ngươi một cơ hội… Dù sao thiên hạ không có bữa trưa, bữa sáng và bữa khuya nào miễn phí.”

“Hoá ra là thế, như vậy cũng tốt!”

Vương Viễn mới đầu đã thất vọng bỗng chốc lại có niềm hy vọng.

Chỉ bằng vài câu nói của mình mà có thể lừa dối đoạt được Sức Mạnh Tạo Hóa quả thật vô lý, có thể khiến Lý Tĩnh Hư cho hắn một cơ hội được thu thập Sức Mạnh Tạo Hóa cũng coi như đã đạt được kỳ vọng.

Muốn xe đạp gì nữa?

“Không biết Lý đạo trưởng có gì chỉ giáo?” Vương Viễn dò hỏi: “Ngưu mỗ tự nhận là giang hồ chính đạo, cũng không dám đối địch với Nga Mi.”

Tuy nhiên, Vương Viễn là một tên rất hay trộm.

Với tu vi hiện giờ của Lý Tĩnh Hư, trên đời ít có chuyện mà hắn không thể thực hiện. Tên này có việc nhờ vả người khác tất nhiên cũng không hề đơn giản, đừng có khiến mình phải đi giết Trường Mi lão tổ … Mụ nội nó, nếu Vương Viễn có bản lĩnh này đã chẳng chạy đến đây nói nhảm với lão ta.

“Ha ha!”

Lý Tĩnh Hư cười ha hả và nói: “Chuyện quá khứ đã qua, Nhậm Thọ bất nhân với lão phu nhưng chung quy, lão phu vẫn nhớ đến tình huynh đệ, sau này không giao du lui tới là được, sao có thể để ngươi đến Nga Mi chịu chết? Đây chẳng phải lấy oán trả ơn hay sao?”

“Lý đạo trưởng thật thấu tình đạt lý! Ngưu mỗ bội phục!” Vương Viễn cảm thán, đến tìm Trường Mi lão tổ báo thù cũng không phải để đến Nga Mi chịu chết.

“Chung quy chúng ta đều là chính đạo Trung Nguyên, không muốn để gây ra sự đấu đá trong nội bộ!” Lý Tĩnh Hư nói: “Chẳng qua ngươi có biết Bách Man Sơn Âm Phong động không?”

“Từng nghe nói!”

Vương Viễn gật đầu.

Trong nhóm Một Đám Ô Hợp, Trường Tình Tử và Nhất Mộng Như Thị chính là đệ tử của Bách Man Sơn Âm Phong động, tên chó chết Lục Bào lão tổ đã hai lần đoạt nguyên thần hắn nên đương nhiên, Vương Viễn đã từng nghe nói.

“Vậy thì tốt rồi!” Lý Tĩnh Hư nói: “Âm Phong động có một Lục Bào lão tổ, người này việc ác làm vô kể, thậm chí đến Trung Nguyên cướp giật của tu sĩ núi Thanh Thành ta, quả thật không để lão phu vào mắt. Ngươi đi giết hắn đi.”

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ nội dung ẩn “Lục Bào Lão Tổ”, cấp bậc nhiệm vụ: Kinh Thiên Động Địa, có tiếp nhận hay không?]

“Mẹ nó…”

Sau khi nhìn thấy thông báo của hệ thống, Vương Viễn xém chút hộc máu.

Khá lắm, khẩu khí của Lý Tĩnh Hư thật sự lớn.

Quả thật tên này đã mềm lòng, không khiến Vương Viễn phải đi tìm Trường Mi lão tổ sở hữu tu vi Kim Tiên để chịu chết, tuy nhiên Lục Bào lão tổ cũng không phải hạng ăn chay.

Lục Bào lão tổ chính là chưởng môn của Bách Man Sơn Âm Phong động, tu vi cực cao, xét thực lực ít nhất không kém gì Lý Nguyên Hoá và Tề Thục Minh, dù thế nào cũng phải có tu vi Đại Thừa kỳ, kém một bước đã có thể trở thành một sự tồn tại Độ Kiếp Phi Thăng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!