Không những thế, Lục Bào lão tổ còn là một BOSS hệ độc, Bách Độc Kim Tàm cổ đánh đâu thắng đó, thực lực phải mạnh gấp ba lần so với những tu sĩ cùng cấp bậc. Bách Man Sơn lại là chỗ dựa cho Âm Phong động, đệ tử môn hạ nhiều vô kể.
Vương Viễn chẳng qua chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh mà thôi. Để một tu sĩ Nguyên Anh đến cửa giết chưởng môn một phái, sự khác biệt duy nhất giữa việc này và giết Trường Mi lão tổ chính là đi phái Nga Mi không phải dùng phi thuyền truyền tống.
Vương Viễn nói: “Lý đạo trưởng… Đó chính là tổ sư chưởng môn Bách Man Sơn Âm Phong động… Dựa vào cái gì ngươi cảm thấy ta có thể giết hắn? “
“Nào có như thế nào?”
Lý Tĩnh Hư nói: “Ngưu chưởng môn không phải cũng là một chưởng môn hay sao? Huống hồ Thái Nhất môn chính là nguyên tông đệ nhất thiên hạ. Thất môn chính đạo đều ra đời từ đó, tam môn tà đạo cũng từ đó mà ra. Ngưu chưởng môn đừng xem nhẹ bản thân.”
“Cái này thật sự không phải ta xem nhẹ bản thân.”
Vương Viễn đau khổ nói: “Chức chưởng môn của ta do ta nhặt được mà có. Lý đạo trưởng, với cảnh giới của ngươi chắc chắn sẽ nhìn ra ta chỉ có tu vi kỳ Nguyên Anh.”
“Đương nhiên nhìn ra.”
Lý Tĩnh Hư nói: “Lục Bào lão tổ cũng chẳng mạnh hơn ngươi được bao nhiêu. Mấy tháng trước, không biết hắn cắn nuốt được nguyên thần thiền sư Hiểu Nguyệt từ nơi nào mà ỷ vào thần thông làm bao điều ác tại Trung Nguyên, ta gặp phải nên đã một kiếm chém nhục thân, chỉ còn nguyên thần trốn về Bách Man Sơn. Bây giờ, tu vi lão giảm mạnh, náu mình trong động Âm Phong không chịu ra ngoài.”
“Một kiếm chém nhục thân… Vậy còn tốt.”
Nghe thấy những gì mà Lý Tĩnh Hư vừa nói, Vương Viễn thở phào nhẹ nhõm, chẳng trách sau lần trước hắn không thấy Lục Bào lão tổ đoạt nguyên thần của bản thân, hoá ra tên chó chết ấy đã bị Lý Tĩnh Hư bắt gặp.
Đồng thời, Vương Viễn thầm hoảng sợ.
Lục Bào lão tổ có tu vi thế nào hắn vẫn nhớ rõ ràng. Lý Tĩnh Hư một kiếm đã phá huỷ nhục thân lão ta, đủ thấy những kẻ sở hữu tu vi Kim Tiên này chẳng hề dễ chọc.
“Vậy vì sao Lý đạo trưởng không trực tiếp đuổi theo, diệt phái Âm Phong động?” Vương Viễn lại hỏi.
“Ta là Kim Tiên!” Lý Tĩnh Hư thản nhiên nói: “Vốn dĩ ta không nên tồn tại ở thế giới này nên sao có thể nhúng tay vào quá nhiều chuyện tại thế giới này. Huống hồ, Âm Phong động còn nhiều những tu sĩ như ngươi, môn phái này tồn tại hay huỷ diệt không phải điều mà ta có thể quyết định.”
“Ồ…”
Vương Viễn hiểu.
Thạch Công từng nói rằng Tiên Linh giới không thể chống đỡ sự tồn tại của một cao thủ tu vi Tiên Nhân.
Vì vậy ở thế giới này, Lý Tĩnh Hư tu vi Kim Tiên chính là dị loại, gặp phải Lục Bào làm điều ác tất nhiên có thể nhúng tay nhưng tuyệt đối không thể đến cửa gây chuyện. Hơn nữa, Âm Phong động là một môn phái người chơi… cao thủ sở hữu tu vi cao như Lý Tĩnh Hư không có nhiệm vụ gì bèn đi diệt môn phái, chắc chắn sẽ bị hệ thống nhân đạo huỷ diệt.
Đây cũng chính là nguyên nhân tại sao Tề Thục Minh và Lý Nguyên Hoá chết trong tay Thái Nhất môn nhưng chân nhân Trường Mi, thân là tổ sư Nga Mi cũng không đến cửa yêu cầu giải thích.
Đầu tiên, có Thạch Công tại nên uy thế vẫn còn tồn tại, thứ hai chính là không hợp quy củ… Thạch Công không phải ngày nào cũng phải ngồi xổm trong môn phái không ra khỏi cửa hay sao, đây chính là quy tắc hạn chế của hệ thống.
“Ngươi cũng là tu sĩ chính đạo!” Lý Tĩnh Hư lại nói tiếp: “Hiển nhiên nên coi trừ ma vệ đạo là nhiệm vụ rồi, chỉ xét hiện tại, trong toàn bộ Tiên Linh giới này ngoại trừ ngươi ra, người khác cũng không làm được nhiệm vụ này.”
“Tại sao?” Vương Viễn có hơi khó hiểu.
Cảm giác nhiệm vụ này rất có tính mục tiêu, nhằm vào một mình hắn.
“Bởi vì hiện tại ở Tiên Linh giới, chỉ có một người chơi chưởng môn là ngươi.” Lý Tĩnh Hư đáp: “Không một người nào có thể ở trong tình huống không có sự cho phép của sư môn đi giết tổ sư của phái khác hết.”
“…” Vương Viễn hiểu rồi.
Còn tưởng nhiệm vụ này được cấp nhằm vào mình, nhưng hóa ra nhiệm vụ này nhắm vào người chơi chưởng môn.
Tuy rằng Âm Phong Động là tà đạo, nhưng suy cho cùng vẫn là một môn phái.
Đương nhiên NPC hệ thống không thể tự giết lẫn nhau để người chơi được kiếm lời, nhưng người chơi chưởng môn lại có thể đi thảo phạt môn phái khác.
Cái này cũng giống như các đại bang phái giành nhau thiên hạ vậy.
“Vãn bối bằng lòng đi thử một lần!”
Sau khi hiểu bối cảnh nhiệm vụ, lúc này Vương Viễn mới hạ quyết tâm, quyết định nhận nhiệm vụ này.
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã nhận nhiệm vụ cốt truyện ẩn - Lục Bào lão tổ.]
Cấp bậc nhiệm vụ: Kinh Thiên Động Địa.
Nội dung nhiệm vụ: Đánh chết Lục Bào lão tổ nguyên thần bậc hai: 0/1.
Phần thưởng nhiệm vụ: Sức mạnh của tạo hóa.
Bối cảnh nhiệm vụ: Lục Bào lão tổ làm nhiều việc xấu ở Trung Nguyên, bị Cực Lạc Đồng Tử Lý Tĩnh Hư chém hỏng thân thể, công lực giảm mạnh, nhân lúc lão bệnh mà lấy mạng lão, thừa dịp lão đang bế quan dưỡng thương, mà đánh chết lão.
Nhắc nhở nhiệm vụ: Nhiệm vụ có tính đặc thù, có thể tổ đội nhiều nhất hai người tiến lên.
“Mụ nội ngươi! Nhiệm vụ này không hợp lý.” Vương Viễn nhìn thấy nhắc nhở của nhiệm vụ mà có hơi sụp đổ.
“Sao thế?” Thằng nhãi ranh không hiểu chuyện Lý Tĩnh Hư này cũng không ngạc nhiên về phản ứng của Vương Viễn chút nào, thậm chí biết rõ còn cố hỏi.
“Cái quỷ gì thế? Không phải nói môn phái thảo phạt môn phái sao? Sao lại thành ra thế này?” Vương Viễn tức giận bảo.
Tại sao Vương Viễn dám nhận nhiệm vụ này? Chính bởi vì nhiệm vụ lần này lấy đơn vị là môn phái.
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng dẫn các tu sĩ của Thái Nhất Môn cùng nhau tấn công Âm Phong Động, kết quả sau khi nhận được nhiệm vụ lại phát hiện ra, vậy mà nhiệm vụ này tối đa chỉ có thể đi hai người.
Thế này không phải là hại người sao?
Người chơi Âm Phong Động có ít đến đâu cũng là một môn phái, nói ít cũng phải mấy nghìn người, trong môn còn có đủ loại NPC mạnh mẽ, chỉ vẻn vẹn hai người mà muốn cày nát cả một môn phái của người ta, chuyện này dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết kết cục sẽ thế nào.
“Ha ha!”
Lý Tĩnh Hư cười ha ha, bảo: “Ta chỉ nói vì ngươi là chưởng môn một phái nên mới có thể làm nhiệm vụ này, chứ không nói nhiệm vụ này là nhiệm vụ môn phái… ngươi cho rằng, ngươi tưởng rằng cũng chỉ là ngươi tưởng mà thôi.”