Bạch Cốt Ma Đao Tam Luyện và Vô Gian Địa Ngục là hai đại tuyệt chiêu của Tân Thần Tử, cái trước khoét xương, cái sau mê hồn, hỗ trợ cho nhau, tung hoành càn quét.
Kết quả là hai người trước mặt này hoàn toàn không trúng một chiêu nào. Không chỉ tránh được những tầng đao quang này, mà điều càng tức tối hơn là Vô Gian Địa Ngục hoàn toàn không có tác dụng với Vương Viễn.
Bản lĩnh cả người của Tân Thần Tử trực tiếp bị khắc chế… hiển nhiên nghĩ cũng biết kết cục của hắn ta thế nào.
Vương Viễn tiến lên một bước tóm lấy cánh tay cầm đao của Tân Thần Tử, Tống Dương dùng ngón tay làm kiếm, kiếm khí tung hoành, đâm vào khí hải đan điền của Tân Thần Tử, sau đó hai người đồng thời tung chưởng, ấn vào ngực hắn ta.
“Phụt!”
Đan điền của Tân Thần Tử bị đâm phá, trực tiếp bị đánh thành cứng còng, sau đó bị chưởng lực đánh cho trọng thương, thanh máu trên đầu lại giảm xuống.
Phải nói hai đại cao thủ như Vương Viễn và Tống Dương, liếc mắt khắp toàn bộ trò chơi có thể nói là số một số hai, hai người một trái một phải, một công một thủ phối hợp hoàn hảo tự nhiên, Tân Thần Tử không ngăn cản được, cũng không chống đỡ được, bị hai người đánh cho miệng phun máu tươi, không còn sức phản kháng.
Tuy rằng tu vi của Tân Thần Tử cao hơn hai người hai tầng cảnh giới, nhưng một là bị hai người khắc chế, hai là bị Vương Viễn đánh lén cho cạn máu, chưa đến mấy hiệp, đã bị đôi nam nữ trước mặt này đánh thành một thi thể.
Tống Dương bước nhanh lên trước, sờ mó lên người Tân Thần Tử.
[Thất Tinh Nghê Thường] (Y phục)
Thuộc tính: Không.
Cấp bậc: Thượng phẩm bậc bốn.
Ngoại phòng: + 60%.
Nội phòng: + 60%.
Yêu cầu sử dụng: Nguyên Anh tầng một.
Yêu cầu giới tính: Nữ.
[Chân nguyên hộ thể tăng lên 60%]
Bối cảnh vật phẩm: Vật phẩm được Trường Mi lão tổ dùng sức mạnh của Bắc Đẩu thất tinh luyện hóa ra, tặng cho đệ tử là Tuần Lan làm pháp bảo cận thân, sau này bị Tân Thần Tử của Âm Phong Động cướp được, coi là trân bảo.
Thuộc tính của Thất Tinh Nghê Thường có chừng mực, không tính là kém, nhưng cũng không đặc biệt xuất sắc, ưu điểm của nó chính là vô cùng đẹp mắt, lấp lánh ánh sao điểm xuyết như tấm voan mỏng.
Tống Dương nào có chống đỡ được sức cám dỗ của bộ quần áo này, cũng chẳng hề nghĩ ngợi mà trực tiếp mặc lên người mình luôn.
“Phụt…” Vương Viễn ở một bên thấy thế, trực tiếp ngây người.
Từ ngày quen biết Tống Dương đó, cô gái này ở trong lòng Vương Viễn cũng không có vẻ nữ tính gì cả, cho dù là hình tượng hay là cách làm việc, đều giống một thằng con trai giả.
Nhưng lúc này mặc bộ Thất Tinh Nghê Thường này lên, lập tức như biến thành một người khác.
Một lớp voan mỏng che người, trên người lấp lánh ánh sao, bản thân Tống Dương cũng không xấu, chỉ là luyện võ từ nhỏ nên có khí chất thoát tục không giống một cô gái, nhưng sau khi khoác chiếc áo giống như ngôi sao này lên, lập tức biến thành một cô gái nhà quyền quý tri thư đạt lễ.
“Nhìn ta làm gì? Ta móc mắt ra bây giờ!” Tống Dương thấy Vương Viễn nhìn mình chằm chằm, hỏi với vẻ tức giận.
“Ôi…” Vương Viễn thở dài một tiếng, đáp: “Vừa mở miệng đã phá hỏng bầu không khí rồi… Vốn ngươi mặc bộ quần áo này lên trông vô cùng xinh đẹp, không thể nhã nhặn hơn một chút được sao?”
“Ế… thật hả?” Tống Dương chọn bỏ qua lời phía sau của Vương Viễn, chỉ nghe thấy Vương Viễn lại khen mình đẹp.
“Đúng vậy… thế này mới giống con gái chứ…” Vương Viễn liên tục gật đầu.
“Vậy sau này người ta sẽ nhã nhặn một chút, làm một thục nữ… có được không…” Tống Dương dưỡn dẹo hỏi.
“Trời đ- …” Vương Viễn nghe thế, trực tiếp ngứa từ đầu đến chân, da gà da vịt đều rớt đầy đất, mặc cho hắn có Kim Cương Bất Hoại Chi Khu, vẫn bị phá vỡ ngay tại trận, không chống đỡ được.
“Ngươi… ngươi vẫn nên nói chuyện bình thường đi…” Vương Viễn gần như sụp đổ.
“Đệt!”
Tống Dương trừng mắt nhìn Vương Viễn đầy căm hận: “Thế này không được, thế kia cũng không được, đàn ông không phải thứ gì tốt.”
Dường như nghèo là bệnh chung của toàn bộ người chơi độc, ngoại trừ Thất Tinh Nghê Thường ra, trên người Tân Thần Tử cũng chẳng có thứ gì khác, đều là một vài nguyên liệu ghê tởm và đáng sợ…
Nhưng cuối cùng, Tống Dương lại móc ra được một khúc xương trắng ởn.
[U Minh Thích] (Pháp bảo)
Thuộc tính: Âm.
Phẩm giai: Pháp bảo đặc biệt.
Số lần sử dụng: 1/1.
Bối cảnh vật phẩm: Pháp bảo phá thể do Lục Bào lão tổ luyện chế ra, độc tính mạnh mẽ không hình không dạng, tặng cho đệ tử chân truyền là Tân Thần Tử phòng thân, chỉ có thể sử dụng một lần.
“Cái mẹ nó…” Vương Viễn nhìn thấy pháp bảo này, mồ hôi đổ đầy đầu.
Được lắm, vốn dĩ còn tưởng Tân Thần Tử chính là một tên phế vật, nhưng không ngờ trên người người này còn có pháp bảo kịch độc như thế.
Trong một trăm giây loại bỏ phòng thủ… cũng may thứ này là vật phẩm tiêu hao, Tân Thần Tử không nỡ dùng với Vương Viễn, bằng không hắn thật sự rất khó tưởng tượng ra được trong một trăm giây này làm thế nào để ngăn cản đợt tiến công của Tân Thần Tử.
“Cho ta!” Vương Viễn duỗi tay giành U Minh Thích này về tay mình.
Đây chính là pháp bảo khắc chế với mình, vẫn nên đặt trong tay mình mới yên tâm nhất.
Cướp đoạt xong, thi thể của Tân Thần Tử biến mất, cùng lúc đó nơi mà hắn ta biến mất xuất hiện một cửa truyền tống, hai người Vương Viễn bước vào, đã tới cảnh thứ hai.
Cảnh thứ hai vẫn là một màu đỏ tươi như máu như cũ, nhưng không còn là nham thạch nóng chảy cuồn cuộn, khí nóng bốc lên như màn đầu nữa, mà là máu tươi chân chính, xung quanh đều là máu tươi đầm đìa, cho dù là hình ảnh bị hệ thống tối ưu hóa quá mức, nhưng vẫn cực kỳ tanh tưởi như cũ.
Hai người Vương Viễn bay giữa không trung, dưới chân là một biển máu, trong biển máu có thi thể của đủ loại người và quái vật bồng bềnh, vừa vặn phối hợp tên của cảnh này là [Địa Ngục Nhân Gian].
Cũng may tố chất tâm lý của Vương Viễn và Tống Dương đều cực mạnh, bằng không người bình thường chạy vào trong cảnh này, đều sẽ sợ vãi cứt…
Vương Viễn rất ngạc nhiên, cảnh như vậy xin xét duyệt thế nào.