Ngay lúc hai người đang sững sờ, đột nhiên biển máu dưới chân cuồn cuộn, sôi ùng ục, bốc lên một làn sóng máu, bổ về phía hai người.
Hai người lập tức bay lên trên, tránh làn sóng máu này.
“Rào!” Sóng máu vỗ lên tường đá, tường đá đỏ tươi bị ăn mòn ra một lỗ thủng sâu.
Lúc này chỉ thấy một sinh vật kỳ quái phá mở biển máu, chậm rãi ngoi lên từ trong đó.
Quái vật đó có thân hình to lớn, cao ước chừng hai trượng, nửa người trên là người, mọc ra bốn cánh tay to đen sì, trong tay nhấc một thanh lang nha bổng, mặt lại giống như một con sâu, càng cua cực to giống như sắt thép lóe lên tia sáng đen, thêm hai cái vòi vừa thô vừa to.
Nửa người dưới là rết, phủ một lớp vỏ màu đỏ thẫm, dài ước chừng ba, bốn trượng, và mấy chục con sâu độc giẫm trên mặt biển như đi trên đất bằng.
Trên đầu quái vật hiện ba chữ - Liệt Bá Đa.
[Vua Bách Độc – Liệt Bá Đa]
Thuộc tính: Độc.
Cảnh giới: Phản Hư tầng ba.
Khí huyết: Đầy.
Pháp lực: Dồi dào.
Pháp thuật: Thiết Giáp Cương Nha, Lực Phá Sơn Hà, Trùng Vương Chi Vương.
Giới thiệu: Vốn là cổ vương do Lục Bào lão tổ luyện chế ra, sau này mở linh thức, được Lục Bào lão tổ cải tạo thành sinh vật kỳ quái nửa người nửa sâu, dùng để canh chừng tiên cung lưu ly, chỉ phục vụ ý chỉ của Lục Bào lão tổ, có người nói thực ra quái vật này là một trong những phân thân nguyên thần của Lục Bào lão tổ, là thật hay giả thì không ai biết.
“Kẻ xâm nhập đều phải chết!”
Hình như đầu óc của Liệt Bá Đa cũng không tốt cho lắm, không giống như Tân Thần Tử tán gẫu với hai người Vương Viễn, người này nhìn thấy hai người Vương Viễn, không nói hai lời đã đạp sóng bay lên không trung, vung lang nha bổng trong tay một cái, đập về phía Tống Dương.
Cầm chùy cầm côn, không thể dựa vào thực lực để đánh bừa.
Trong tay Liệt Bá Đa này cầm lang nha bổng, vừa nhìn đã biết là loại hình mạnh mẽ, Tống Dương thuộc về trường phái kỹ thuật, hơn nữa tay không tấc sắt, hiển nhiên không dám đón đỡ, vội vàng ỷ vào thân pháp để chạy trốn xung quanh.
Nhưng dáng người của Liệt Bá Đa to lớn, phạm vi vũ khí cũng lớn, dưới chân còn có sóng máu cuồn cuộn phong tỏa không gian tấn công.
Phương thức chiến đấu của Tống Dương dựa vào thân pháp di chuyển, tấn công vào sơ hở của mục tiêu, lúc này thế công của Liệt Bá Đa hung hãn như vậy, Tống Dương không tìm được dấu vết, chỉ đành liên tục lùi lại.
Một bên khác, Vương Viễn nhìn thấy Liệt Bá Đa đuổi theo Tống Dương đánh loạn một trận, hiển nhiên cũng không nhàn rỗi, nhấc Đấu Chiến lên sử dụng thần thông [Thúc Địa Thành Thốn], vọt đến đến phía sau Liệt Bá Đa, gậy sắt trong tay biến thành thô to như xà nhà, vung một chiêu [Thiên Hạ Vô Song] vào sau ót của hắn ta.
“Coong!” Một gậy đập xuống, phát ra một tiếng vang kinh thiên.
Toàn bộ Địa Ngục Nhân Gian đều bị âm thanh to lớn này bao trùm.
Liệt Bá Đa bị đánh hơi chao đảo, dừng đòn tấn công lại, mà Vương Viễn thì lại bị bắn văng thẳng đi, hai gan bàn tay nắm Đấu Chiến chảy máu, tê rần.
- 1.
Một chỉ số mất máu hơi yếu nổi lên trên đầu Liệt Bá Đa.
“Cái này… ta…”
Tống Dương và Vương Viễn nhìn thấy một màn này, đều hơi ngơ ngác.
Một màn này thực sự không xa lạ gì, từ sau khi có được Kim Cương Bất Hoại Thần Công, Vương Viễn trải qua cảnh tượng này cũng không chỉ có một lần, thế nhưng sự khác biệt chính là trước đây người trừ một là hắn, bây giờ quả thực nhân vật đã hoán đổi, biến thành người khác.
Phán định tấn công của Vương Viễn cao bao nhiêu, người khác không rõ, nhưng bản thân hắn vẫn rất rõ ràng.
Phán định độc nhất vô nhị, lại thêm sự hỗ trợ của thần khí [Hành Giả], không nói đến người chơi, cho dù là so phán định tấn công với BOSS, thì vẫn kém Vương Viễn khá xa.
Mới vừa rồi khi đánh Tân Thần Tử, một chiêu [Bá Vương Liên Quyền] ấn cả người hắn ta xuống đất, không nhúc nhích được.
Phán định mạnh mẽ như vậy, lại thêm thuộc tính của bản thân Đấu Chiến, là vốn liếng để tung hoành thiên hạ của Vương Viễn, đến tu sĩ ở cấp bậc như Lý Nguyên Hóa và Tề Thục Minh chịu một gậy của hắn, cũng đều sinh lòng kiêng dè.
Huống chi lúc này Vương Viễn sử dụng chiêu thức lại còn là sát chiêu [Thiên Hạ Vô Song] mạnh nhất, cộng thêm sát thương gấp mười lần, còn là đánh lén sau lưng, cho dù không thể đánh Liệt Bá Đa bị trọng thương, thì ít nhất cũng có thể đánh hắn ta ra trạng thái choáng một lúc chứ.
Nhưng có ai ngờ, một gậy này giáng xuống, cũng chỉ đánh ra trừ một nực cười…
Thậm chí Vương Viễn còn có thể cảm giác được sự châm biếm của Liệt Bá Đa dành cho mình, đồng thời cũng được trải nghiệm sâu sắc mỗi khi những người chơi khác đối mặt với mình, rốt cuộc có tâm trạng thế nào.
“Sao tay ngươi lại yếu như thế?”
Tống Dương vô cùng ngạc nhiên, trước đây thấy bất cứ BOSS nào cũng không thể kháng được một đòn đánh lén sau lưng của Vương Viễn, nhưng lúc này chỉ đánh ra sát thương miễn cưỡng một điểm, Tống Dương còn tưởng Vương Viễn cố tình nương tay.
“Tên này kỳ lạ quá!”
Vương Viễn cũng kinh ngạc, bảo: “Ta hoàn toàn không phá được phòng thủ của hắn.”
“Ngươi cũng không phá được phòng thủ á?” Tống Dương mang vẻ mặt khó tin.
“Grào!”
Chịu một quyền của Vương Viễn, tuy chỉ có sát thương một điểm, nhưng thù hận của Liệt Bá Đa đã bị hắn kéo qua, lúc này Liệt Bá Đa quay người lại, vung ngang lang nha bổng trong tay về phía Vương Viễn.
Cơn gió dữ dội mang theo một làn sóng máu dưới chân.
“Tới vừa lúc!”
Vương Viễn thấy thế cũng không tránh không né, vũ khí trong tay hóa thành bao tay, tay trái vung ngang, tay phải vẽ vòng tròn, lại sử dụng [Kiến Long Tại Điền].
Một bức tường khí bay lên, chặn trước mặt Vương Viễn.
Nếu đòn tấn công của mình không thể phá, bây giờ gây sát thương chính không đủ, vậy muốn đánh bại đối thủ, cách làm tốt nhất chính là dùng đòn tấn công của đối thủ để phá hàng phòng thủ của đối thủ.
“Bốp!”
Lang nha bổng của Liệt Bá Đa vút tới cùng tiếng, tường khí hấp thụ toàn bộ đòn tấn công của hắn ta, rồi một nguồn sức mạnh lớn mạnh rót vào trong cơ thể của Vương Viễn.
“Hây!”
Vương Viễn vận chuyển pháp lực trong đan điền, mở [Thiên Ma Huyết Độn] ra, một tia sáng màu máu phát ra bao phủ cả người, đồng thời tay trái vỗ một chưởng.
“Grào!”
Cùng với một tiếng rồng ngâm, một chưởng lực hình rồng lập tức vượt qua khoảng cách mấy trượng, từ dưới lên trên đánh chiếu vào trước ngực của Liệt Bá Đa.
Gây sát thương chính gấp hai phẩy bốn lần, trả lại đủ số!