Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1902: Chương 1900: Lệnh bài chưởng môn

Sách bản đẹp được làm bởi Nhân

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

So với người chơi Âm Phong Động, người chơi của môn phái khác nhìn thấy tin tức này, trong lòng càng kinh hoàng hơn.

Dù sao người chơi Âm Phong Động đều biết Lục Bào lão tổ chỉ có nguyên thần, hành động của Vương Viễn thuộc dạng lén ám sát, nhưng môn phái khác nào biết nhiều tin tức như vậy.

Lục Bào lão tổ là người thế nào?

Tổ sư của Âm Phong Động, dựa vào sức cá nhân chống lại liên minh Thục Sơn trong nhiều năm như vậy mà không đổ, hiển nhiên còn cao hơn NPC cấp chưởng môn bình thường một bậc.

Một đại cao thủ trâu bò như vậy, lại bị Ngưu Đại Xuân giết chết…

Mà điều càng đáng sợ hơn, chính là Ngưu Đại Xuân lại chính tay giết Lục Bào lão tổ ngay trong Âm Phong Động, núi Bách Man.

Đây là khái niệm gì?

Một người chơi chạy vào trong môn phái của người ta rồi giết tổ sư một phái ngay trước mặt tất cả mọi người … con mẹ nó, nghĩ thôi cũng cảm thấy cực kỳ khủng khiếp rồi, rốt cuộc Ngưu Đại Xuân này biến thái cỡ nào?

Nỗi sợ tới từ những điều chưa biết, chưa biết sẽ sinh ra tự biên tự diễn.

Càng nghĩ càng sợ, càng sợ lại càng nghĩ…

Lúc này, trong mắt tất cả mọi người, nỗi sợ hãi Vương Viễn đã khó có thể hình dung ra được.

“Giết Ngưu Đại Xuân, báo thù cho tổ sư!”

Bên ngoài Tiên Cung Lưu Ly, Thân Ngoại Hóa Thân của Vương Viễn đã đến thời hạn mà nhao nhao biến mất, người chơi Âm Phong Động bị chặn ở ngoài cửa lại bổ nhào tới.

“Thu!”

Suy nghĩ của Vương Viễn vừa hiện lên, Tiên Cung Lưu Ly đã biến nhỏ lại cỡ bàn tay được ôm trong lòng, đồng thời trước mặt Vương Viễn cũng đột ngột xuất hiện một cửa truyền tống.

“Chạy mau!” Vương Viễn ném Tống Dương vào trong cửa truyền tống, vừa định nhảy vào cùng, lại chỉ thấy nơi mà Lục Bào lão tổ biến mất có rớt một miếng lệnh bài màu đen.

“Còn nổ đồ nữa sao?”

Vương Viễn hơi nghi ngờ, duỗi tay nắm lệnh bài trong tay, sau đó nhảy vào trong cửa truyền tống, biến mất chẳng thấy đâu dưới ánh nhìn chằm chằm của bao nhiêu người.

Không thể không nói, thủ đoạn Phá Toái Hư Không này của Đinh Lão Tiên quả thực chính là một BUG.

Báo tọa độ đã có thể định vị truyền tống, con mẹ nó thế này ai có thể bắt được?

“Đệt!”

Người chơi Âm Phong Động nhìn thấy đột nhiên Vương Viễn mất tăm mất dạng, tất cả đều tức anh ách, giận dữ không biết phải làm sao.

Một bên khác, Vương Viễn đã truyền tống về Thái Nhất Môn.

“Hai người các ngươi đã làm gì thế? Sao còn giết cả Lục Bào lão tổ?”

Tin tức Lục Bào lão tổ đã chết được hệ thống thông báo ra, mọi người ở Thái Nhất Môn đương nhiên cũng nhìn thấy thông báo của hệ thống, lúc này cũng vô cùng ngạc nhiên về hành động của hai người Vương Viễn.

Người khác không biết Vương Viễn, nên sức tưởng tượng cũng có giới hạn về sự mạnh mẽ của hắn, còn đám người Một Đám Ô Hợp lại biết rõ hắn khủng khiếp, sức tưởng tượng cũng đột phá giới hạn, mới càng cảm thấy hắn đáng sợ hơn.

“Làm nhiệm vụ đó!”

Vương Viễn đáp một cách nhẹ nhàng bâng quơ: “Cũng may nhiệm vụ hoàn thành rồi, không chỉ lấy được hai pháp bảo mà còn nổ ra một lệnh bài nữa.”

“Pháp bảo? Pháp bảo gì?”

So với việc Lục Bào lão tổ bị Vương Viễn đánh chết thế nào, thì điều mà mọi người tò mò nhất vẫn là lão ta đã nổ ra thứ gì.

“Khà khà!” Vương Viễn cười khà khà, mở Tiên Cung Lưu Ly và ngũ hành hộ pháp ra.

“Đậu má! Đậu má! Đậu má!”

Đám người Một Đám Ô Hợp nhìn thấy thuộc tính của pháp bảo trong tay Vương Viễn, liên tục kêu đậu má vài tiếng, lúc này đã không còn bất cứ từ ngữ nào có thể hình dung tâm trạng của mọi người.

Nhưng rất nhanh, bọn họ lại phát hiện ra điểm tai hại của hai pháp bảo này.

“Tiên Cung Lưu Ly này của ngươi vậy mà cũng là pháp bảo môn phái sao?” Phi Vân Đạp Tuyết hỏi với vẻ hơi tiếc nuối.

“Đúng vậy… thật đáng tiếc.” Vương Viễn nhún vai một cách bất đắc dĩ.

Tiên Cung Lưu Ly là pháp bảo môn phái, chắc chắn phải dựa vào bối cảnh môn phái mới có thể sử dụng, mà không một cá nhân người chơi nào có thể trang bị được, điều này khiến người ta rất bất đắc dĩ.

Nhưng nghĩ lại cũng thấy không tệ, nào có người nào mang nhà chạy khắp thế gian đâu, Ngưu trong Ngưu Đại Xuân chứ không phải Ngưu trong Ngọa Ngưu.

Còn ngũ hành hộ pháp còn lại thì lại càng buồn nôn hơn.

Cho dù bảy phái trong liên minh Thục Sơn có ghẻ lạnh và nhằm vào Thái Nhất Môn thế nào, thì định vị của Thái Nhất Môn cũng không phải tà phái… mà ngũ hành hộ pháp này được luyện chế từ thi thể của trưởng lão năm phái, cực kỳ tà môn, không hợp với thuộc tính của bản thân Vương Viễn.

Nếu như trang bị pháp bảo này vào, rõ ràng là muốn khiêu chiến với liên minh Thục Sơn.

Vất vả lắm mới yên ổn được, Vương Viễn cũng không muốn lại đánh đến đầu rơi máu chảy với liên minh Thục Sơn nữa. Ngày nào cũng ngươi chết ta sống, ngoại trừ lãng phí sức lực và thời gian ra thì cũng không có lợi ích nào khác.

Xem ra chỉ có thể bán thứ này cho Cảnh Xuân Rực Rỡ mà thôi.

“Cái lệnh bài cuối cùng mà ngươi nhặt là thứ gì thế?” Cuối cùng, Tống Dương tò mò hỏi Vương Viễn.

“Lệnh bài…” Vương Viễn mò vài cái trong túi, sau đó móc từ trong lòng ra miếng lệnh bài mà Lục Bào lão tổ đã nổ ra.

[Lệnh bài chưởng môn]

Phân loại: Vật phẩm đặc biệt.

Thuộc tính: Không.

Phẩm giai: Quý giá.

Giới thiệu: Lệnh bài chưởng môn Âm Phong Động, núi Bách Man, cầm lệnh bài này có thể quản lý Âm Phong Động.

Người sở hữu hiện tại: Ngưu Đại Xuân.

Có ràng buộc không?

“Vãi!”

Cùng với Vương Viễn mở thuộc tính ra, tất cả mọi người lập tức yên tĩnh, thật lâu không thể nói gì.

Lệnh bài chưởng môn, vậy mà Vương Viễn lại nhặt được lệnh bài chưởng môn của Âm Phong Động… con mẹ nó cũng quá mạnh rồi.

Ngay cả Vương Viễn cũng mang vẻ mặt ngơ ngác, hắn cũng không ngờ, Lục Bào lão tổ vậy mà lại cống hiến lệnh bài chưởng môn của mình cho hắn.

Từ giới thiệu không khó để nhìn ra, lệnh bài chưởng môn này chính là bằng chứng của chưởng môn một phái, người sở hữu lệnh bài chưởng môn có thể trở thành chủ một phái, lúc này chỉ cần Vương Viễn chọn ràng buộc lệnh bài, như vậy ngoại trừ Thái Nhất Môn ra, hắn sẽ có thân phận chưởng môn thứ hai.

Con mẹ nó, có thể chấp chưởng Thái Nhất Môn, hắn đã là chưởng môn nhân người chơi duy nhất rồi, bây giờ còn có tư cách đồng thời chấp chưởng cả hai phái, quả thực rất khiến người phẫn nộ.

“Ngươi dự định làm chức chưởng môn này sao?” Sau khi bình tĩnh lại, Mario hỏi Vương Viễn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!