Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1903: Chương 1901: Định giá

“Làm cái cục cớt!”

Vương Viễn đáp: “Ngươi cảm thấy cùng là một người có khả năng làm chưởng môn của hai phái được sao?”

“Cái này…”

Mọi người đều im lặng, Vương Viễn hỏi câu này đúng là thèm đòn, trong trò chơi ngoại trừ hắn ra, đã có ai từng làm chưởng môn đâu, càng đừng nói đến làm chưởng môn hai phái, nghĩ cũng đừng dám nghĩ đẹp như vậy.

“Chúng ta cũng chưa từng làm chưởng môn, sao mà biết được?” Mario trợn trắng mắt với Vương Viễn.

“Ta cảm thấy chắc hẳn không thể.”

Đạo Khả Đạo ở một bên phân tích: “Nếu như một người có thể chấp chưởng cả hai phái, vậy Trường Mi đã sớm nuốt chửng Thanh Thành rồi, còn cần phái Chu Mai đi tiếp quản phái Thanh Thành sao?”

“Ta cũng cảm thấy không thể nào.” Vương Viễn nói: “Đặc biệt Âm Phong Động còn là một tà phái… nếu như ta làm chưởng môn của Âm Phong Động, rất có khả năng sẽ bị phán định thành tự động phán môn.”

“Còn có thể như vậy sao?” Mọi người nghe vậy, trong lòng đều phát sợ.

“Không loại trừ khả năng này.” Vương Viễn bảo: “Các ngươi cũng không thể đồng thời bái sư ở hai môn phái được, dựa vào cái gì ta có thể làm chưởng môn của hai phái?”

“Có lý! Có lý!” Mọi người nhao nhao tỏ vẻ tán đồng.

Mức độ vô sỉ của nhà thiết kế trò chơi đã vượt xa sức tưởng tượng của mọi người, với sự hiểu biết của mọi người về kế hoạch trò chơi, xác suất xảy ra loại chuyện này là trên chín mươi phần trăm.

Thái Nhất Môn là do đám người Một Đám Ô Hợp cùng nhau xây dựng, lại có Thạch Công tọa trấn, vất vả lắm mới làm lớn được như vậy, hà tất phải vì một Âm Phong Động mà vất dưa hấu đi nhặt hạt mè.

Không cần thiết phải mạo hiểm đi giẫm vào cái bẫy này.

“Ha ha, nếu ngươi đã không làm, vậy thì làm lời cho ta đi.” Mario kích động bảo: “Ta cũng muốn làm chưởng môn. ’

“Ngươi cũng đừng hòng nghĩ đến.” Vương Viễn nhắc nhở: “Chưởng môn một phái cũng không dễ làm như vậy, ngươi quên Thái Nhất Môn đã phải chịu đựng thế nào rồi sao?”

“Chuyện này…” Mario nghe thế, lập tức im lặng.

Thái Nhất Môn có thể lăn lộn được đến hiện tại, chỉ có thể dùng ba từ để hình dung, đó chính là không dễ dàng…

Lúc đầu lập phái đã gặp đủ các loại tai họa, đầu tiên là bị bảy phái trong liên minh Thục Sơn nhắm vào, rồi lại bị thiên đình thảo phạt, những kiếp nạn này, không có cái nào là không phải tai họa ngập đầu.

Nếu không phải Vương Viễn có thực lực mạnh mẽ, lại có đám người Một Đám Ô Hợp giúp đỡ, thì chỉ sợ Thái Nhất Môn đã bị thiên đình tiêu diệt rồi.

Xét từ mặt định nghĩa, Thái Nhất Môn và liên minh Thục Sơn cũng không tính là môn phái đối lập nhau hoàn toàn, nhưng Âm Phong Động chắc chắn là cái đinh trong mắt của bảy phái trong liên minh Thục sơn.

Trước đây khi Lục Bào lão tổ còn sống, bảy phái liên minh Thục Sơn không dám tùy tiện đi gây sự, nhưng bây giờ cơ thể và nguyên thần của lão ta đều đã chết mất tiêu rồi, ai còn quan tâm Âm Phong Động ngươi làm gì, chỉ sợ còn gặp nhiều tai họa hơn cả Thái Nhất Môn.

Khi Vương Viễn làm chưởng môn Thái Nhất Môn, mọi người không có môn phái còn có thể tới giúp đỡ, bây giờ tất cả mọi người đều đã gia nhập vào Thái Nhất Môn cả rồi, nếu Mario làm chưởng môn của Âm Phong Động, cũng không thể kêu mọi người lại phán môn thêm một lần nữa được.

Chức chưởng môn này không làm cũng được.

“Vậy không phải lãng phí miếng lệnh bài này sao…?” Mario có hơi tiếc nuối.

Lệnh bài chưởng môn, ai có thể chống đỡ được mấy thứ như quyền lực này.

“Đem bán đấu giá đi!” Đinh Lão Tiên nói một cách vô cùng có kinh nghiệm: “Ta đi vận động một chút, chắc hẳn có thể bán với giá tốt.”

“Không cần!”

Lúc này, đột nhiên Vương Viễn nói: “Đã có người liên lạc với ta rồi!”

“Ai?”

“Băng Hỏa Độc Long.” Vương Viễn đáp: “Người này thật gian, vậy mà lại biết ta đã có được lệnh bài chưởng môn rồi.”

Ngay khi người chơi Âm Phong Động đang vây công Vương Viễn, thì chỉ có một mình Băng Hỏa Độc Long là lén quan sát hắn, toàn bộ hành động của hắn đều lọt vào mắt của Băng Hỏa Độc Long, bao gồm cả một màn hắn nhặt lệnh bài trong lúc bỏ trốn nữa.

“Ngưu ca, chúng ta là người quang minh chính đại không nói chuyện lòng vòng, lệnh bài chưởng môn này, ngươi ra giá đi.” Bên này Vương Viễn vừa mới gửi thuộc tính của lệnh bài chưởng môn cho một nhóm người Một Đám Ô Hợp, thì phía bên kia, Băng Hỏa Độc Long đã gửi tin nhắn cho hắn.

Dã tâm của người này không nhỏ, muốn làm chưởng môn.

Ra giá… chuyện này thật sự làm khó Vương Viễn rồi.

Bất động sản cho dù ở nơi nào cũng đều không rẻ, tuy rằng bất động sản trong trò chơi không thể khoa trương bằng trong hiện thực, nhưng hở tí là đến hàng triệu Nhân Dân tệ, cũng chẳng rẻ được đến đâu.

Huống chi Vương Viễn cũng không chỉ bán mỗi bất động sản, mà còn bán cả điền sản…

Trong hiện thực, một căn nhà mới có mấy trăm mét vuông thôi, còn trong trò chơi tùy tiện một vườn hoa, biệt thự cũng hơn nghìn mét vuông rồi, mà tài sản lệnh bài chưởng môn trong tay Vương Viễn lại là tự mang theo cả một môn phái.

Hiển nhiên Âm Phong Động không lớn bằng phái Nga Mi, nhưng có thể đối địch với liên minh Thục Sơn, chắc chắn cũng không tính là nhỏ, chỉ riêng một căn bất động sản này đã là con số khổng lồ rồi, lại thêm người chơi trong Âm Phong Động nữa, khiến giá trị của nó quả thực không có cách nào tính toán được.

“Bao nhiêu tiền?” Vương Viễn chưa từng làm ăn buôn bán lớn, cuối cùng ném vấn đề này cho Đinh Lão Tiên và Phi Vân Đạp Tuyết.

“Con mẹ nó ai mà biết được… ta cũng không làm bất động sản…” Đinh Lão Tiên tỏ vẻ mình chỉ là một người bán hàng bịp bợm, kinh doanh bất động sản quá cao lớn đối với gã rồi.

“Một trăm triệu! Không thể ít hơn.” Phi Vân Đạp Tyết vô cùng khí phách, trực tiếp phun ra một cái giá.

“Đại ca, ngươi nói đùa đấy à? Ngươi cho rằng tất cả đều là ngươi hết sao?” Mọi người nghe được lời này của hắn, đều thấy cạn lời.

Đại thiếu gia Phi Vân thật đúng là ba hoa phét lác, cứ mở miệng ra là một mục tiêu lớn mà người bình thường khó làm được, đừng nói là trong trò chơi, mà trên toàn thế giới, người có thể bỏ ra một trăm triệu để mua một tải sản trong trò chơi có thể được bao nhiêu người?

Mà Vương Viễn thì lại nghĩ ngợi một chút, bảo: “Cái này cũng không phải không có khả năng.”

“Xong rồi, lại thêm một thằng điên nữa…” Mọi người khinh bỉ Vương Viễn.

Băng Hỏa Độc Long cũng không phải người siêu giàu có gì, làm sao có thể lấy ra một trăm triệu để mua lệnh bài chưởng môn được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!