“Ngươi muốn chết à, sao không đi cướp luôn đi?” Băng Hỏa Độc Long nhận được tin nhắn của Vương Viễn, phản ứng giống y như đúc với đám người Một Đám Ô Hợp.
Một trăm triệu… cút mẹ ngươi đi, nếu như là tám trăm, mười nghìn… gom linh thạch trong túi, rồi mượn thêm một chút, Băng Hỏa Độc Long còn có thể ứng phó được, nhưng một trăm triệu, ăn cướp cũng không dám có khẩu khí lớn như vậy.
“Chú ý cách dùng từ của ngươi.” Vương Viễn nghiêm túc đáp: “Ta là một công dân tuân thủ pháp luật, tuyệt đối không dám làm loại chuyện này, còn nữa, cũng không có tiền mà cướp, lẹ đi.”
“Ta…” Vậy mà Băng Hỏa Độc Long lại không còn lời nào chống đỡ.
“Không mua nổi, tạm biệt!” Băng Hỏa Độc Long cũng không muốn để ý đến Vương Viễn nữa.
“Đừng thế mà.” Vương Viễn đáp: “Đầu óc ngươi cũng đần quá rồi, lẽ nào Âm Phong Động là của một mình ngươi sao?”
“?”
Băng Hỏa Độc Long nhìn thấy tin nhắn của Vương Viễn lại im lặng một lúc, sau đó dè dặt hỏi: “Ý của ngươi là gì?”
“Khà khà!”
Vương Viễn cười khà khà, nói: “Ngươi quá coi mình thành ông to bà lớn rồi, môn phái là của tất cả người chơi Âm Phong Động, tại sao ngươi phải tự mình gánh vác…”
“Không phải ta muốn làm chưởng môn sao?” Băng Hỏa Độc Long đáp.
“Đừng nóng vội!” Vương Viễn nói bóng nói gió: “Xây dựng môn phái là chuyện của toàn bộ người chơi Âm Phong Động, ra giá một trăm triệu cao như vậy, chắc chắn không ai có thể chấp nhận được, các ngươi không lấy lệnh bài về, thì đợi giải tán đi.”
“Chuyện này…”
Vương Viễn đã nói chuyện đến rõ ràng như vậy rồi, Băng Hỏa Độc Long cũng hiểu được ý tứ của hắn.
Người chơi Âm Phong Động ít nhất cũng phải hàng trăm ngàn người, tuy rằng một trăm triệu lớn, nhưng chia bình quân cho hàng trăm ngàn người chơi, cũng không phải là vấn đề gì quá lớn, dù sao người chơi có thể lăn lộn đến phi thăng, vẫn có thể móc ra được mấy nghìn đồng tiền trò chơi trên người.
Lệnh bài môn phái không lấy về được, Âm Phong Động có nguy cơ diệt môn, đến khi đó hàng trăm ngàn người chơi sẽ không có nhà để về.
Rốt cuộc là diệt môn hay là móc tiền mua lệnh bài về, chắc chắn mọi người đều biết nên chọn thế nào.
“Làm sao ngươi biết không lấy lệnh bài chưởng môn về được, thì sẽ giải tán?” Băng Hỏa Độc Long lại hỏi.
“Bởi vì lệnh bài chưởng môn ở trong tay ta…” Vương Viễn cười đáp: “Có giải tán hay không, còn không phải chỉ cần một câu nói của ta thôi sao?”
“Ta…” Băng Hỏa Độc Long lại được chứng kiến thủ đoạn của Vương Viễn.
“Một vấn đề cuối cùng…” Băng Hỏa Độc Long nói: “Mọi người đều móc tiền ra, nếu như ta làm chưởng môn, người khác không phục thì ta phải làm sao?”
“Ha ha!” Vương Viễn cười ha ha, đáp: “Ngươi sẽ không coi khẩu hiệu “công ty là nhà của ta” là thật đấy chứ, thật sự cho rằng nô lệ có thể làm chủ trong công ty được sao? Ngươi là chưởng môn một phái, ai không phục thì trực tiếp dán nhãn phản đồ cho hắn rồi đá khỏi môn phái, nếu như những người khác không bỏ tiền, có thể nói đi thì cứ đi thôi, bây giờ bọn họ tốn tiền mua cổ phiếu đều bị rớt giá hết, còn ai dám tùy tiện rời đi nữa.”
“Hiểu rồi! Vẫn là Ngưu ca lợi hại!” Băng Hỏa Độc Long hoàn toàn khâm phục, không hổ là thằng khốn số một trong truyền thuyết, thủ đoạn của Vương Viễn quả thực là đâm thẳng vào tim phổi.
Đóng khung trò chuyện lại, Vương Viễn lập tức tiến vào diễn đàn, đăng ảnh chụp màn hình lệnh bài chưởng môn của Âm Phong Động vào trang đầu của diễn dàn, sau đó ngỏ ý trong ba ngày không gom đủ một trăm triệu linh thạch, thì mình sẽ trực tiếp cho Âm Phong Động giải tán ngay.
Một hành động này của Vương Viễn, trực tiếp khiến cho nhiều người nổi giận.
Con mẹ nó đây không phải là bắt chẹt vơ vét sao? Còn không bắt hắn lại tống vào tù sao? Quả thực không phải là con người mà.
Mọi người điên cuồng báo cáo, kết quả lời đáp có được chính là: Số liệu của người chơi hoàn toàn bình thường, không tồn tại hành động vi phạm quy tắc.
Cũng có người trực tiếp báo cáo hành vi của Vương Viễn với cảnh sát mạng, cảnh sát mạng cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ: Toàn bộ vật phẩm của người chơi đều có được dựa vào thủ đoạn chân chính, muốn xử lý thế nào là chuyện của bản thân hắn, cũng không tồn tại cái gọi là bắt chẹt và vơ vét.
Pháp luật là ranh giới của đạo đức…
Hành động của Vương Viễn hoàn toàn không chạm đến ranh giới.
Bản thân nghĩ lại, thấy cảnh sát mạng nói cũng không sai, lệnh bài là bản thân Vương Viễn lấy được, bán bao nhiêu tiền cũng là chuyện của bản thân hắn, có mua hay không là chuyện của người chơi Âm Phong Dộng, không muốn mua thì giải tán, trò chơi thôi mà… kỹ năng không bằng người ta thì báo cảnh sát, loại hành động này thực sự có hơi thấp kém.
Người chơi Âm Phong Động nhìn thấy bài đăng hiển nhiên cũng trực tiếp nổi giận, nhưng đối mặt với kết cục là diệt phái, mọi người vẫn không dám chậm trễ, Ngưu Đại Xuân nổi danh ở bên ngoài, không người nào nghi ngờ hắn có dám làm chuyện này hay không…
Lục Bào lão tổ mà hắn còn dám giết, vậy giải tán Âm Phong Động còn không phải chỉ cần động ngón tay thôi sao?
Mạng lưới Trung Quốc lớn như vậy, chỉ vẻn vẹn là một chuyện trên diễn đàn trò chơi, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Nhưng ra giá tận một trăm triệu này, thực sự có hơi khiến người nghe thấy mà rợn người.
Một trăm triệu lận, đây cũng không phải là một con số nhỏ thôi đâu.
Đặc biệt là hành động hiện tại của Vương Viễn, ở trong mắt những cư dân mạng không hiểu rõ sự tình lại càng quá đáng hơn.
Dù sao sự việc mà đại đa số người nhìn thấy cũng chỉ là phiến diện, hiển nhiên bên phía Vương Viễn biết lệnh bài này là mình tự đánh BOSS nổ ra, hét giá bao nhiêu tiền là chuyện của mình.
Nhưng trong mắt cư dân mạng, hành vi lúc này của Vương Viễn là dùng thủ đoạn độc ác để lấy được lệnh bài của môn phái khác, sau đó dùng nó để uy hiếp bắt chẹt và vơ vét, chuyện như vậy dùng hai cách nói lại chính là hai loại khác biệt về mặt bản chất.
Một cái là mua bán chính đáng, một cái là tội phạm vi phạm pháp luật.
Cư dân mạng là những người mù quáng nghe theo, từ trước đến nay đều theo xuôi chiều hướng của dư luận, chỉ tin những chuyện mà mình muốn tin. Cho dù phía nhà phát hành và cảnh sát đều đã giải thích sự việc rất rõ ràng, nhưng trong mắt của phần lớn dân mạng, đều đã kết luận trong chuyện này có nội tình đen tối, sau đó lại càng nghiêng theo hướng tà ác trong lòng mình hơn.