Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1906: Chương 1904: Hiện trường nhận người thân

“Ta cảm thấy cũng không cần thiết phải xóa bài đâu.” Điều Tử nói: “Sự việc đã thành ra như vậy rồi, người chụp màn hình chắc chắn nhiều vô số kể, bây giờ xóa bài đăng khác nào tự mình thừa nhận đâu? Tuyệt đối không thể làm ra loại chuyện giấu đầu hở đuôi này được.”

“Bây giờ thật sự không có chỗ nói lý.” Mario tức giận bảo: “Không mua được thì đừng mua, ai nghèo thì người đó có lý sao?”

“Mấu chốt là hành động của lão Ngưu cũng có chỗ không đúng.” Điều Tử nói: “Bài đăng đó của ngươi mang đến cho người ta cảm giác uy hiếp và bắt chẹt, nên người ta chắc chắn sẽ xuyên tạc, bây giờ phải nghĩ cách xử lý chuyện này cho rõ ràng, nhưng vấn đề là bây giờ chúng ta hoàn toàn không biết nên ra tay ở đâu.”

“Đúng vậy!”

Mọi người nhao nhao bảo: “Trên mạng đông người như vậy, cũng không thể đối đầu với cả thế giới được, nghe qua đã thấy rất khủng khiếp rồi, kết cục chắc chắn sẽ rất thảm.”

“Ôi…” Vương Viễn thở dài một tiếng, mọi người nhìn nhau cạn lời, không biết phải làm sao.

Vương Viễn là chưởng môn của Thái Nhất Môn, nếu như lần này hắn không gắng gượng được và bị dư luận đá đổ, người bị ảnh hưởng trực tiếp chính là Thái Nhất Môn.

Một nhóm người Một Đám Ô Hợp ngoại trừ Điều Tử ra, đều là trưởng lão của Thái Nhất Môn, mọi người là con châu chấu trên cùng một sợi dây thừng, nếu như Thái Nhất Môn không còn, bọn họ đều sẽ xong đời theo, cho nên hiện tại chuyện của Vương Viễn, về một mặt ý nghĩa nào đó mà nói thật sự không còn là chuyện của cá nhân hắn nữa.

Làm không ổn thì Thái Nhất Môn sẽ gánh họa diệt môn.

“Chưởng môn, bên ngoài có hai người muốn gặp ngươi!” Ngay lúc mọi người đang đối mặt với áp lực vô hình, không biết nên trở mình thế nào, thì đột nhiên NPC thủ vệ ở bên ngoài sơn môn chạy vào trong đại sảnh họp.

“Nào có rảnh gặp bọn họ đâu.” Bây giờ Vương Viễn đang phiền lòng, chẳng muốn gặp ai hết.

Ai ngờ NPC thủ vệ này lại nói tiếp: “Bọn họ biết ngươi không muốn gặp, nên kêu ta nói với ngươi, một người trong số đó tên là Nhất Phi Trùng Thiên.”

“Nhất Phi Trùng Thiên?”

Vương Viễn nghe được cái tên này, cả người lập tức chấn động, vội vàng bảo: “Mau mau mau, mau mời bọn họ vào.”

“Tuân lệnh!” NPC thủ vệ nhận được chỉ thị, quay người chạy ra ngoài.

Rất nhanh, đã có hai người tiến vào từ ngoài cửa.

Người đi đầu đó có dáng người cao lớn, mặt chữ quốc, màu kiếm mắt sáng, khá có uy thế, mặc một bộ trang phục khá có tinh thần. Mọi người đều đã từng gặp qua người này, đây chính là Nhất Phi Trùng Thiên đã từng làm trọng tài tại Hoa Sơn Luận Kiếm.

“Sao ngươi lại tới đây?”

Những người khác trong Một Đám Ô Hợp nhìn thấy Nhất Phi Trùng Thiên tới phòng họp, đều có hơi khó hiểu.

Không phải người này chỉ là một trọng tài hạng hai thôi sao… tại sao Vương Viễn vừa nghe được tên của y, dường như rất sợ hãi, cho y nhanh chóng tiến vào…

Phía sau Nhất Phi Trùng Thiên có một người chơi Bách Hoa Cốc đi theo, người này tên là Cửu Tiêu Phi Bạo, mặc một bộ quần áo màu hồng nhạt khá lẳng lơ, tuy rằng diện mạo rất bình thường, nhưng khí chất của người này khá kỳ lạ, rõ ràng đang mang vẻ mặt tươi cười, nhưng mọi người cứ cảm thấy ánh mắt của người này giống như đang nhìn khỉ vậy, mang đến cho người ta một loại cảm giác không sao diễn tả được.

Nói y mắt cao hơn đỉnh đầu, thực ra thái độ của người ta rõ ràng rất khiêm tốn, nhưng lại cứ khiến ngươi cảm thấy mình là một thằng thiểu năng.

Thế này khá là kỳ quái.

“Ế?”

Phi Vân Đạp Tuyết bị Cửu Tiêu Phi Bạo nhìn chằm chằm đến nổi gai ốc, cứ cảm thấy ánh mắt này quen thuộc, lại còn thân thiết khó giải thích được, khiến bóng ma thuở nhỏ cũng hiện ra.

“Này…”

Tống Dương nhìn thấy Nhất Phi Trùng Thiên, lén kéo vạt áo của Vương Viễn, nói: “Đây không phải là..."

"Bố…”

Vương Viễn đứng dậy một cách rất ngoan ngoãn, chào hỏi Nhất Phi Trùng Thiên.

“Bố á?” Đám người Một Đám Ô Hợp nghe vậy đều trực tiếp ngây người.

Đây là tình huống gì đây, vậy mà Nhất Phi Trùng Thiên này lại là bố của Vương Viễn sao… con mẹ nó thật đúng là một tin tức siêu lớn.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên Cửu Tiêu Phi Bạo lại nói với vẻ quái gở: “Chà, cô gái này đúng là hướng ngoại… ngược lại liếc mắt nhìn cái đã nhận ra bố người khác rồi!”

“Hơ?” Ba người Tống Dương, Vương Viễn và Phi Vân Đạp Tuyết nghe được giọng nói và giọng điệu này, đều chấn động cả người.

“Bố…” Tống Dương sải bước xông lên, ôm Cửu Tiêu Phi Bạo.

Phi Vân Đạp Tuyết cũng nhanh chóng đi qua chào hỏi: “Bác… sao ngươi lại tới đây…?”

“Ta không tới thì các ngươi xong đời à! Ngu thế!” Cửu Tieu Phi Bạo trừng mắt nhìn Phi Vân Đạp Tuyết, lại quay đầu quở trách Vương Viễn: “Ngươi vẫn quá trẻ tuổi, sao làm việc có thể để bị người túm đuôi như vậy?”

“Ta…” Vương Viễn không còn lời gì chống đỡ.

Cửu Tiêu Phi Bạo nói tiếp: “Nếu không phải nể mặt bố ngươi, ta thật sự cũng muốn xem ngươi sẽ dàn xếp thế nào.”

“Hai người các ngươi biết nhau sao?” Vương Viễn tò mò hỏi.

“Phí lời, không thấy nhà cũng ở đối diện hay sao? Có thể không quen được sao?” Cửu Tiêu Phi Bạo tức giận đáp.

“Ặc…”

Đột nhiên Vương Viễn nghĩ tới, mình thật sự đã từng nhìn thấy bức ảnh của y và bố mình, rõ ràng hai người không chỉ là hàng xóm quen biết, mà mối quan hệ còn rất tốt.

“Con mẹ nó lại là một ông bố nữa à…”

Những người khác trong Một Đám Ô Hợp đều nhìn đến ngu người, trên cơ bản suốt toàn bộ quá trình đều ở trạng thái ngơ ngác.

Đã xảy ra chuyện gì thế này, đột nhiên nhảy ra hai ông bố và một ông bác, phòng họp biến thành hiện trường nhận người thân mất rồi.

“Hai người các ngươi tới vì chuyện của ta sao?” Vương Viễn có hơi ngại ngùng.

Đã lớn tuổi như vậy rồi mà còn phải để trưởng bối đi chùi mông cho mình, thật mất mặt quá.

“Ngươi đó, thật không khiến ta bớt lo!” Nhất Phi Trùng Thiên nói: “Mẹ ngươi chiều hư ngươi rồi, sao chuyện gì cũng làm ra được thế?”

“Ta làm sao chứ, ta cũng không phạm luật mà!” Vương Viễn không phục.

“Nhưng không có đạo đức!” Nhất Phi Trùng Thiên bảo: “Thân phận của ngươi là gì ngươi không biết sao? Sao có thể không có giới hạn như chú Tống, bị người càng không có giới hạn hơn nhìn trúng?”

“Này, ngươi còn để ta giúp nữa không đây?” Cửu Tiêu Phi Bạo sa sầm mặt mũi.

“Ha ha!” Nhất Phi Trùng Thiên cười ha ha, đáp: “Cho nên chỉ có thể dùng kẻ ác đánh bại kẻ ác hơn, ta tin ngươi chính là tên ác nhất.”

“Ta thích trình độ khen người này của ngươi đấy!” Cửu Tiêu Phi Bạo dựng ngón giữa với Nhất Phi Trùng Thiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!