Sau đó, y nói với Vương Viễn: “Với loại tình huống hiện tại, muốn khắc phục khó khăn, nhất định phải chuyển từ bị động thành chủ động, khiến đối thủ ở ngoài sáng còn ngươi ở trong tối.”
“Ngươi nói đơn giản đấy, nhưng ngươi biết là ai làm không?” Bôi Mạc Đình bĩu môi, hỏi.
“Biết chứ.” Cửu Tiêu Phi Bạo đáp: “Phía sau dư luận đều là người làm ăn, ngươi thấy kẻ địch nấp rất kín, nhưng thực ra chỉ cần nghĩ xem loại chuyện này có lợi với ai nhất thì biết ngay đối thủ là ai thôi.”
“Ế?” Nghe được lời này của Cửu Tiêu Phi Bạo, đột nhiên Vương Viễn nghĩ đến gì đó.
Cửu Tiêu Phi Bạo nói rất đúng.
Chuyện gì cũng đều có nguồn gốc hết. Trên mạng cũng sẽ không hung dữ vô duyên vô cớ, cuối cùng bản chất của tất cả mọi thứ đều sẽ nghiêng về lợi ích.
Chuyện này ầm ĩ lớn như vậy, chắc chắn sẽ không do bạn bè mạng bình thường làm ra, mà nhất định phải là một bên có thể được lợi.
Người bán lệnh bài là Vương Viễn, người mua lệnh bài là người chơi Âm Phong Động, người có giao dịch trực tiếp với Vương Viễn chính là Băng Hỏa Độc Long, liếc mắt nhìn từ đầu đến cuối chuyện này, làm loạn mọi chuyện và bôi nhọ Vương Viễn, người cuối cùng được lời chỉ có người chơi Âm Phong Động.
Nếu như Vương Viễn bị áp lực trên diễn đàn đè ép, khiến giá cả rớt xuống hoặc là tặng lại lệnh bài, vậy người chơi Âm Phong Động sẽ không cần tốn tiền nữa.
Nghĩ đến đây, Vương Viễn mở thanh bạn tốt ra, gửi tin nhắn cho Băng Hỏa Độc Long: “Lão Long này, chuẩn bị tiền thế nào rồi?”
“Cái này…”
Băng Hỏa Độc Long hơi dừng một chút rồi đáp: “Ngưu ca, ngươi không biết chuyện này đã bị ngươi làm lớn rồi sao?”
“Sao lại nói thế?” Vương Viễn biết rõ còn hỏi.
“Đừng nhắc trên mạng đều đang thảo phạt ngươi, nói ngươi vơ vét bắt chẹt, mà người chơi Âm Phong Động còn muốn liên thủ lại để chống lại ngươi, cho nên bọn họ không chịu bỏ tiền, ngươi xem có thể rẻ hơn một chút không, nếu không được thì tự ta mua cũng được.” Băng Hỏa Độc Long đáp.
“Như vậy à… ta biết rồi.”
Vương Viễn nghe Băng Hỏa Độc Long nói như vậy… cũng hiểu được tám chín phần mười.
Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu, vấn đề xảy ra trên người Băng Hỏa Độc Long.
Vương Viễn tìm một lý do để gom vốn cho hắn ta, mà hắn ta vẫn chưa thỏa mãn, còn muốn ăn thêm hoa hồng.
Lúc này, Vương Viễn đã ra giá một trăm triệu trên diễn đàn, là giá niêm yết thực sự, người trong thiên hạ đều biết, đến lúc đó nếu như người chơi Âm Phong Động thật sự gom tiền chắc chắn cũng phải dựa theo con số này để gom.
Nhưng hiển nhiên Băng Hỏa Độc Long không nghĩ như vậy.
Thân là bên thứ ba, hắn ta là móc xích kết nối hai bên, người này cảm thấy chỉ cần bôi nhọ Vương Viễn, làm đến mức hai bên giương cung bạt kiếm, đến lúc đó lệnh bài sẽ không tiện lấy ra, Vương Viễn chắc chắn sẽ ép giá xuống rất thấp.
Cho nên chỉ cần ép giá xuống, toàn bộ tiền chênh lệch sẽ về tay Băng Hỏa Độc Long, cùng lúc khiến Vương Viễn chịu thiệt, mình còn có thể làm chưởng môn, có thể nói là thắng đủ kiểu.
Nếu như Vương Viễn không chịu giảm giá, Băng Hỏa Độc Long chỉ cần thu xếp với Vương Viễn, rồi lại thu tiền ở bên người chơi Âm Phong Động, một trăm triệu vào tay, một phen ân oán trên mạng cũng cút mẹ đi…
“Mẹ nó, thằng chó!”
Vương Viễn nghĩ đến đây, oán hận bảo: “Lão tử coi hắn là ngươi mà hắn cứ nhất định muốn làm chó! Thế này phải giải tán Âm Phong Động ngay, cho hắn một xu cũng không vớt được.”
“Nói ngươi trẻ tuổi, cũng không oan cho ngươi chút nào.” Cửu Tiêu Phi Bạo vừa cười vừa bảo: “Có tiền, tại sao không kiếm?”
“Thế này còn kiếm kiểu gì?” Vương Viễn hỏi.
Với loại tình hình bây giờ, Vương Viễn ở trong mắt người chơi Âm Phong Động đã là đại ác nhân rồi. Cho dù có bán lệnh bài chưởng môn trong tay hay không, thì thằng cha Băng Hỏa Độc Long này vẫn sẽ vớt được một khoản từ trong đó.
“Đơn giản!”
Cửu Tiêu Phi Bạo nói: “Đưa lệnh bài cho ta trước đi.”
“Ặc…” Vương Viễn không hiểu gì cả, nhưng vẫn đưa lệnh bài cho y.
Cửu Tiêu Phi Bạo nhận được lệnh bài, lại nói tiếp: “Liên lạc với Băng Hỏa Độc Long, nói với hắn ngươi giảm giá, có thể bán cho hắn với giá mười triệu trước đi!”
“Mười triệu? Thế này ổn không?” Tống Dương hỏi với vẻ khó hiểu.
“Mặc kệ hắn có ổn không, thật sự tính bán cho hắn thật sao? Đồ đần! Bộ dạng đầu gỗ này của ngươi giống chú Vương của ngươi quá.” Cửu Tiêu Phi Bạo liếc mắt nhìn Nhất Phi Trùng Thiên.
“Hừ! Ta sẽ mách mẹ.” Tống Dương bĩu môi với vẻ tức tối.
“Đừng… đừng mà.” Cửu Tiêu Phi Bạo sợ đến hồn bay phách lạc.
“Há há há!” Nhất Phi Trùng Thiên cười ha ha, bảo: “Áo bông nhỏ của ngươi lọt gió rồi.”
“Liên quan quái gì đến ngươi!” Cửu Tiêu Phi Bạo cực kỳ buồn bực.
Vương Viễn ở bên này đã liên lạc với Băng Hỏa Độc Long: “Lão Long này, ta cũng không ngờ bài đăng đó của ta sẽ bùng nổ thành ra như vậy ở trên mạng… bây giờ ngươi còn muốn mua không?”
“Bỏ đi…”
Băng Hỏa Độc Long dừng một lúc lâu, mới trả lời tin nhắn: “Với tình hình hiện tại này ta cũng rất khó xử, hay là ngươi hỏi người khác đi? Nghe nói ngươi biết vài người có tiền.”
“Thôi bỏ!” Vương Viễn cắn răng, đành phải bảo: “Ta cũng không muốn có xích mích với ngươi, mười triệu! Nếu như ngươi muốn thì chúng ta giao dịch, thực sự không được ta sẽ đi hỏi bạn ta.”
“Mười triệu?” Băng Hỏa Độc Long nhìn thấy cái giá này, suýt chút nữa thì kích động nhảy cẫng lên.
Thứ người này đợi chính là Vương Viễn giảm giá xuống, rồi mình nhân cơ hội kiếm được một khoản.
Với loại tình hình hiện tại, Vương Viễn giảm giá chính là chuyện nằm trong dự liệu của hắn ta, hắn ta còn tưởng Vương Viễn cùng lắm cũng chỉ giảm hai mươi, ba mươi phần trăm thôi, nhưng không ngờ hắn lại ác liệt như thế, trực tiếp bẻ gãy xương của mình.
“Thế nào? Bên ta rất có thành ý đấy.” Vương Viễn hỏi.
“Ngươi để ta suy nghĩ một lúc được không?” Băng Hỏa Độc Long hỏi.
“Được!” Giọng điệu của Vương Viễn rất bất đắc dĩ, sau đó đóng thanh đối thoại lại.
“Hắn có đồng ý không? Nói phải suy nghĩ đã chứ?” Lúc này, Cửu Tiêu Phi Bạo hỏi Vương Viễn.
“Phí lời, mười triệu, ai sẽ từ chối cái giá này?” Vương Viễn hỏi: “Nhưng ngươi ép giá xuống thấp như vậy, hắn sẽ không nghi ngờ sao?”
Cửu Tiêu Phi Bạo đáp: “Chỉ cần lợi ích mà ngươi cho đủ nhiều, thì tham lam sẽ làm mụ mị đầu óc, nhìn bộ dạng lòng tham không đáy đó của hắn, cũng sẽ không nghi ngờ gì cả đâu, thậm chí còn cảm thấy mình rất có năng lực, hạ được giá xuống.”