“Vậy mà hắn lại thoát trò chơi rồi…” Vương Viễn thấy ảnh đại diện của hắn ta biến thành màu xám, cũng vô cùng ngạc nhiên, còn tưởng người này sẽ chọn kéo mình cùng chết chung chứ.
Cửu Tiêu Phi Bạo thản nhiên đáp: “Hợp tình hợp lý cả thôi, nằm trong dự liệu! Kéo ngươi cùng chết chung, hắn vẫn chưa có tư cách đó!”
Toàn bộ dự tính ban đầu đều đúng như ý!
Cho dù nhật ký trò chuyện bị đưa ra ngoài ánh sáng, thì Vương Viễn cũng chỉ chọn một bên có giá cao hơn, nhiều nhất cũng chỉ tính là không nói chữ tín, nhưng chắc chắn sẽ không bị chửi, dù sao sự chênh lệch giữa một trăm triệu và mười triệu, đổi lại là bất cứ người nào cũng không dám vỗ ngực nói mình có thể giữ chữ tín.
Mà Băng Hỏa Độc Long, lại chính là tự bạo thật sự… kết cục quá máu tanh.
“Đù… đù má… bố ngươi khủng khiếp như vậy sao?”
Nghĩ đến đây, Vương Viễn có hơi dựng tóc gáy, ánh mắt nhìn Cửu Tiêu Phi Bạo mang theo một tia sợ hãi.
Đừng thấy ngày thường Vương Viễn cà lơ phất phơ, không học vấn không nghề nghiệp, nhưng người này khá tự phụ.
Dù sao luyện võ kiểu một ngày vãi chày, bảy mươi ngày phơi lưới, còn có thể học thành nhất đại tông sư, lại thêm đầy ắp âm mưu quỷ kế, nên Vương Viễn thường tự cho mình là trí dũng song toàn.
Nhưng lúc này nhìn thấy Cửu Tiêu Phi Bạo khiến cho Băng Hỏa Độc Long thân bại danh liệt, không chốn nương thân một cách nhanh gọn lẹ, Vương Viễn mới biết cái gì gọi là núi còn có núi cao hơn, người còn có người giỏi hơn.
Hắn muốn hại người, đều sẽ dùng loại âm mưu đánh lén, tính kế sau lưng.
Cửu Tiêu Phi Bạo thì lại bày trận hình ngay chính diện, khiến đối thủ từng bước tiến vào trong cái bẫy mà mình đã đào sẵn, là kế quang minh chính đại.
Có sự so sánh, chút thủ đoạn đó của Vương Viễn thực sự chỉ như mèo ba chân.
Điều càng đáng sợ hơn là, kết cục cuối cùng của đối thủ đều đã được sắp xếp tỉ mỉ trong tay của Cửu Tiêu Phi Bạo, khiến đối thủ tự ăn kết cục thảm hại, đồng thời còn có thể khiến hắn ta không dám lên tiếng, mà chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Người nham hiểm như vậy, cho dù là Vương Viễn đầy rẫy suy nghĩ xấu xa, cũng không khỏi dựng hết tóc gáy.
Người này quả thực nham hiểm không giống người.
“Bố ngươi càng đáng sợ hơn!” Tống Dương tức giận phản bác, toàn là nói gì không đâu.
Hai ông bố nghe thế lại đưa mắt nhìn nhau, cùng mỉm cười.
Còn không phải sao, năm đó hai cái thứ hàng này tung hoành trong trò chơi, thật sự đều là những nhân vật khủng khiếp, tuy rằng lĩnh vực mà hai người sở trường khác nhau, nhưng lại mang tới bóng ma ngang nhau cho người cùng thời kỳ.
“Không đúng…” Đột nhiên Vương Viễn như nhận ra chuyện gì đó, nói: “Băng Hỏa Độc Long có liên quan gì đến ta sao? Lệnh bài của môn của ta mất rồi…”
“Xem ra ngươi cũng không ngu hết thuốc chữa!” Cửu Tiêu Phi Bạo vừa cười vừa đánh giá.
“Ngu á?”
Mọi người nghe được lời đánh giá của y về Vương Viễn, đều trợn trừng mắt há hốc mồm.
Loại khốn nạn nham hiểm giả dối như Vương viễn lại bị người ta nói là ngu… chỉ sợ đây cũng là lần đầu tiên.
“Yên tâm!”
Cửu Tiêu Phi Bạo nói: “Bây giờ ta đã là chưởng môn trên danh nghĩa, giá gốc một trăm năm chục triệu sẽ nhường vị trí chưởng môn…”
“Một trăm năm chục triệu á?”
Vương Viễn hỏi: “Sao ngươi lại xấu xa như vậy. Bọn họ sẽ mua sao?”
“Sẽ chứ…”
Cửu Tiêu Phi Bạo đáp: “Bây giờ ta sẽ gửi thông báo của chưởng môn cho môn phái, nói Băng Hỏa Độc Long đê tiện giảo hoạt, chỉ cần mọi người hăng hái đăng bài trên diễn đàn, phóng đại ác ý và xuyên tạc sự thật về Băng Hỏa Độc Long, cố tình khơi mào mâu thuẫn cho người khác hắt nước bẩn vào hắn, và nói hết sự thật hắn ta đầu cơ trục lợi, phát tài nhân lúc môn phái đang gặp nạn cho thiên hạ biết, thì ta có thể giảm ba mươi phần trăm cho bọn họ…”
“Ba mươi phần trăm, một trăm triệu… vẫn nguyên giá mà.” Điều Tử tính toán rồi đáp.
“Trước tăng giá rồi lại giảm giá, ngươi coi bọn họ là đồ ngu sao?” Vương Viễn bĩu môi.
“Ngươi vẫn còn trẻ…” Cửu Tiêu Phi Bạo lắc đầu, bây giờ trẻ nhỏ thật thiếu kiến thức.
“Bây giờ, Lão Ngưu và người chơi Âm Phong Động trên cơ bản giống như kẻ thù không đội trời chung, ngài kêu bọn họ đi tẩy trắng cho lão Ngưu, liệu chuyện này có thể ổn thỏa không?” Điều Tử hỏi với vẻ khó hiểu.
“Không phải tẩy trắng cho ai cả.” Cửu Tiêu Phi Bạo lắc ngón tay, đáp: “Là cho bọn họ trút tâm trạng giận dữ một phen.”
“Trút tâm trạng…” Vương Viễn lặp lại một lần, lập tức hiểu ra ý đồ của y.
Sau khi Băng Hỏa Độc Long bị Vương Viễn lòe một vố, người chơi Âm Phong Động đối với bộ mặt ghê tởm nhét tiền bỏ túi riêng của hắn ta, có thể nói là hận thấu xương, kết quả người này lại trực tiếp chọn thoát trò chơi để tránh đầu sóng ngọn gió.
Không có mục tiêu, cơn giận ngút trời của người chơi Âm Phong Động đã không có chỗ nào trút, cảm giác đó giống như một quyền đánh xuống lại như đánh vào hư không, phải gọi là nghẹn đến khá khó chịu.
Bây giờ Cửu Tiêu Phi Bạo lại sáp tới nói với bọn họ, chỉ cần trút giận ở trên diễn đàn, thì có thể giảm giá, nhường vị trí chưởng môn này ra… đây chẳng phải là vừa vặn hợp nhu cầu của người chơi Âm Phong Động sao?
Vừa trút hết lửa giận, lại vừa bớt được một phần ba phí chuyển nhượng, quả thực là song thắng… không có lý nào lại từ chối.
Về phần giúp Vương Viễn trở mình, chỉ đơn thuần là thuận tiện kéo theo mà thôi.
“Băng Hỏa Độc Long thoát trò chơi chạy trốn, cũng nằm trong dự liệu của ngươi sao?” Vương Viễn lại hỏi.
Cửu Tiêu Phi Bạo thản nhiên đáp: “Hắn không có sự lựa chọn.”
“Phục rồi!” Vương Viễn hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Con mẹ nó đây mới là cáo già cấp sử thi này.
“Sao rồi? Học được chưa?”
Nhất Phi Trùng Thiên ra vẻ dạy dỗ Vương Viễn, nói: “Đừng cho rằng bản thân ngươi thông minh cỡ nào, cũng đừng cho rằng ngươi mạnh bao nhiêu, ngươi phải luôn ghi nhớ, núi còn có núi cao hơn, người còn có người giỏi hơn.”
“…”
Vương Viễn không còn lời nào chống đỡ, hai người đối diện, một người có thể dùng vũ lực nghiền áp mình, một người có thể dùng trí lực áp đảo mình, còn không phải núi còn có núi cao hơn, người còn có người giỏi hơn sao? Tuy rằng trong lòng rất không phục, nhưng cũng không thể không phục.