Sách bản đẹp được làm bởi Nhân
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Dưới hành động dẫn dắt của Cửu Tiêu Phi Bạo, người chơi Âm Phong động nhao nhao mở tài khoản của mình đi công chiếm diễn đàn, bắt đầu lên án hành vi ác độc của đại sư huynh Âm Phong Động là Băng Hỏa Độc Long.
Ngọn nguồn sự việc và hành động lừa đảo của hắn ta được tường thuật chi tiết lại, trong đó lai lịch có liên quan đến lệnh bài chưởng môn trong tay Vương Viễn cũng được viết ra rõ ràng, là sau khi đánh chết Lục Bào lão tổ đã nổ ra.
Ngòi nổ khiến Vương Viễn làm ầm ĩ việc này, chính là vì lệnh bài chưởng môn của Âm Phong Động.
Cho nên trừ Vương Viễn ra, người chơi Âm Phong Động mới là người trong cuộc chân chính, bây giờ Vương Viễn bị chửi đến thân bại danh liệt, không có một chút quyền lên tiếng nào, nên lúc này chỉ có trong miệng bọn họ nói ra mới là sự thật.
Người chơi Âm Phong Động đăng sự thật lên các diễn đàn khác nhau, chuyện vơ vét ăn chặn ác độc vốn dĩ đã trải khắp toàn bộ mạng sau một phen chuẩn bị, cuối cùng chân tướng cũng rõ ràng, sự việc hoàn toàn xoay chuyển.
Lục Bào lão tổ bị Vương Viễn đánh chết, là chuyện đã được thông báo với thế giới, bây giờ người chơi Âm Phong Động lại đích thân đứng ra làm sáng tỏ, hiển nhiên người chơi trên diễn đàn sẽ không nghi ngờ thêm nữa, những kẻ hiểu rõ mà giả bộ hồ đồ, muốn cố tình gây khó dễ cũng không dám giở trò mèo nữa.
Nguồn gốc xảy ra toàn bộ mọi chuyện cứ truy ngược lên trên, hiển nhiên là có người ác ý xuyên tạc bài đăng của Vương Viễn, coi ra giá chính đáng thành vơ vét bắt chẹt.
Anh hùng bàn phím sẽ không thừa nhận lỗi sai của mình, sự việc xoay chuyển cũng sẽ ra sức đẩy tội cho người khởi xướng để tẩy trắng bản thân là người bị cuốn theo, chứ mình là người vô tội.
Cuối cùng người cực ác độc đó, đương nhiên chính là tài khoản ảo cố tình xuyên tạc dẫn dắt mọi người… về phần tài khoản ảo này là ai, thì người chơi Âm Phong Động đã cho câu trả lời.
Băng Hỏa Độc Long!
Mọi người cũng chẳng quan tâm tài khoản ảo có phải Băng Hỏa Độc Long hay không, với loại tình huống này chủ yếu là phải có người gánh tội, nên tạm thời cứ coi hắn là Băng Hỏa Độc Long đi.
Chân tướng không quan trọng, là ai cũng không quan trọng, không phải mình mới quan trọng nhất….
Trong lúc nhất thời, toàn bộ mạng lại sôi trào, lần này đối tượng bị bạo lực mạng đã không còn là Vương Viễn nữa, mà là Băng Hỏa Độc Long, mọi người vẫn hừng hực khí thế như cũ, đứng ở đỉnh cao đạo đức bình luận chuyện quốc gia đại sự, tất cả vẫn làm theo lẽ thường như thế.
Chưa đến nửa ngày dư luận đã hoàn toàn xoay chuyển, một nhóm người Một Đám Ô Hợp đều nhìn đến ngây người.
Trong mắt bọn họ, Điều Tử và Vương Viễn đã thuộc tốp người thông minh cơ trí, mà đối mặt với chuyện khó giải quyết như vậy cũng chỉ có thể bất lực nổi nóng, nhưng bây giờ không biết có hai lão già ở đâu chui ra, giúp Vương Viễn giải quyết kiếp nạn lần này một cách dễ dàng, con mẹ nó thật khó tin quá mà.
Hơn nữa nhìn bọn họ thản nhiên như thường, thoải mái ứng phó như vậy, như thể đang làm một chuyện rất bình thường nhỏ nhặt, rõ ràng năm đó hai người này chắc chắn không phải là hạng người vô danh tiểu tốt.
Nhất Phi Trùng Thiên là người chơi chuyên nghiệp, mọi người có nghe tiếng nhưng hoàn toàn không nhớ nổi là ai, người bạn tốt đi bên cạnh y hiển nhiên cũng là cao thủ trong giới chuyên nghiệp.
“Năm đó, hai vị cũng là cao thủ chuyên nghiệp đi.” Nghĩ đến đây, Đinh Lão Tiên sáp tới, hỏi với vẻ dè dặt.
“Tạm coi như vậy đi, cũng không phải đặc biệt chuyên nghiệp gì.” Cửu Tiêu Phi Bạo nghĩ ngợi một chút rồi đáp.
“Thật sao? Nhưng sao ta chưa từng nghe nói tới tên của hai vị nhỉ?” Đinh Lão Tiên hỏi ra nghi ngờ của tất cả những người có mặt ở đây.
Theo lý mà nói, thực lực của Nhất Phi Trùng Thiên mạnh cỡ nào thì mọi người cũng chưa từng thấy qua, nhưng nghe Vương Viễn nói, người này đánh cao thủ số một thiên hạ Ngưu Đại Xuân như đánh chó.
Về phần Cửu Tiêu Phi Bạo lợi hại cỡ nào, mọi người cũng đã tận mắt nhìn thấy, hai người này lợi hại như vậy, không có khả năng không có danh tiếng gì.
“Ha ha ha!”
Cửu Tiêu Phi Bạo cười ha ha, đáp: “Tên trước đây gọi là gì ta cũng không nhớ rõ cho lắm, nhưng đội ngũ của chúng ta cũng tên là Một Đám Ô Hợp.”
“Cái này…”
Một nhóm người Một Đám Ô Hợp nghe được lời này của y, lập tức kích động không nói lên lời.
Sau một tuần, vị trí chưởng môn của Cửu Tiêu Phi Bạo đươc bán đấu giá và chuyển nhượng thông qua hệ thống. Tuy rằng phí thủ tục rất cao, nhưng vẫn tốt hơn việc đã không vớt được một xu nào còn chịu thiệt lớn.
Vốn dĩ người nào cũng chỉ hận không thể đá Vương Viễn một cước, bây giờ cũng đã trở lại bình thường.
Nhưng so với vẻ không kiêng dè gì trước đây, thì bạn học tiểu Vương đã khiêm tốn hơn không ít.
Lúc này, Vương Viễn đang thu dọn hành lý.
Vì hai lão già Nhất Phi Trùng Thiên và Cửu Tiêu Phi Bạo không bao giờ giúp đỡ miễn phí, cho dù là con trai của mình, thì Nhất Phi Trùng Thiên vẫn sẽ đối xử bình đẳng.
Điều kiện để Cửu Tiêu Phi Bạo giúp Vương Viễn chính là kêu hắn về nhà đón năm mới, thậm chí còn không ngại dẫn theo cải trắng nhà mình đi.
Về phần về nhà ai, dưới sự uy hiếp bằng nắm đấm của Nhất Phi Trùng Thiên, Cửu Tiêu Phi Bạo cũng chỉ đành thỏa hiệp một cách bất đắc dĩ.
“Thật sự không đến nhà em sao?” Tống Dương vừa thu dọn quần áo, vừa hỏi Vương Viễn.
“Vẫn nên về nhà anh trước đi, anh đã từng gặp ba mẹ em rồi, mà em vẫn chưa từng gặp mẹ anh.” Vương Viễn đáp.
“Tính cách của mẹ anh tốt không?” Tống Dương hỏi với vẻ hơi khẩn trương.
“Tốt hơn mẹ em nhiều!” Vương Viễn bĩu môi, đáp.
Tống Dương tức giận: “Anh nói kiểu gì thế…”
“Lẽ nào không phải chắc?” Vương Viễn đáp: “Lần trước bà ấy suýt chút nữa đã đánh chết anh rồi đấy, mẹ anh không biết đánh người… bà ấy không biết võ.”
“Không biết võ? Vậy bà ấy biết cái gì?” Tống Dương tò mò hỏi.
“Nấu cơm!” Vương Viễn đáp: “Anh chỉ học được ba phần tài nghệ nấu nướng của bà ấy thôi.”
“Thật sao?”
Tống Dương vô cùng kích động, bảo: “Được lắm, đi tới nhà anh thôi.”
“Cái này…”
Vương Viễn trợn trừng mắt há hốc mồm, có trời mới biết lúc còn nhỏ Tống Dương đã có bóng ma thế nào, chỉ vài bữa cơm tùy tiện đã có thể lừa cô đi mất.
“Nếu như mẹ anh không thích em thì phải làm sao?” Tống Dương lại hỏi.
“Sợ cái gì, anh có một trăm triệu, còn sợ rời khỏi nhà họ Vương không nuổi nổi em chắc?” Sau khi thoát khỏi tầng lớp ăn bám bố mẹ, hiện tại Vương Viễn rất có tự tin.
“Nhà họ Vương…”
Nói đến ba chữ nhà họ Vương, đột nhiên Tống Dương như nghĩ tới gì đó, mới bảo với vẻ mặt ảm đạm: “Bây giờ nhà họ Tống chỉ có mỗi một dòng độc đinh là em… sau này con của chúng ta họ Tống hay là họ Vương đây?”
“Cái này còn cần chọn sao?”
Vương Viễn đáp: “Họ hết không phải được rồi sao?”
“Một người sao mang hai họ được?” Tống Dương hỏi.
“Không phải em cũng họ Tống sao?” Vương Viễn đáp.
“Cái đó khác mà!” Tống Dương đáp: “Trên cơ bản em vẫn họ Dương.”
“Không sao, chúng ta đẻ hai đứa!” Vương Viễn nói với vẻ đắc ý: “Một đứa họ Vương, một đứa họ Dương, nhà họ Vương, nhà họ Dương đều là của nhà anh…”
“Anh nghĩ đẹp nhỉ!” Tống Dương đỏ mặt, đấm vào ngực Vương Viễn một cách điên cuồng.
“Sao nào? Em cũng là của anh, đương nhiên nhà họ Dương cũng là của anh rồi.” Vương Viễn đắc ý bảo.
“Em không thèm sinh hai đứa cho anh đâu nhé!” Tống Dương lại đấm Vương Viễn một quyền.
【Hết】
Sách bản đẹp được làm bởi Nhân
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------