Khí tức Chuẩn Đế trên người ông ta giống như gió bão.
Thân là Chuẩn Đế, dù chỉ là Chuẩn Đế sơ cấp vượt qua một kiếp thì thực lực kia cũng không phải hạng xoàng.
Bàn tay ông ta ép ngang ra, muốn ngăn chặn một chiêu này của Quân Tiêu Dao.
Nhưng mà dưới sự va chạm, sắc mặt trưởng lão Ân gia bỗng nhiên biến đổi.
Ông ta thế mà lại không thể nào ngăn chặn hoàn toàn được một kích này của Quân Tiêu Dao.
Phải biết, ông ta chính là Chuẩn Đế một kiếp đó.
Cho dù là thiên kiêu nghịch thiên cấp phá cấm thì đối mặt với Chuẩn Đế cũng không thể chống đỡ được.
Nhưng bây giờ, ông ta vậy mà lại không thể ngăn chặn được chiêu thức của Quân Tiêu Dao.
Thậm chí bản thân ông ta còn lùi lại phía sau mấy bước.
Mà dao động còn lại của chiêu thức thì giết về phía Ân Hạo Vũ.
Ân Hạo Vũ cũng quát to một tiếng, vừa sợ vừa giận, không nghĩ tới Quân Tiêu Dao lại hạ sát thủ với hắn.
Nhưng dù sao hắn cũng là sự tồn tại có thể so chiêu với thiên kiêu cấp phá cấm mà không bại trận.
Nhưng mà.
Phập!
Trên cơ bản không có quá nhiều sức phản kháng.
Cả người Ân Hạo Vũ trực tiếp bị chôn vùi trong vòng một chiêu này.
Thủy triều hư không trực tiếp chấn vỡ nhục thân Ân Hạo Vũ.
Thần Liên Pháp Tắc trực tiếp xuyên thủng nguyên thần của Ân Hạo Vũ.
Vị này thiên kiêu hàng đầu của Ân gia xa gần nghe tiếng này bị Quân Tiêu Dao xóa sổ trong một chiêu.
Hơn nữa còn là dưới tình huống có Chuẩn Đế cản trở.
Trong lúc nhất thời, thiên địa hoàn toàn tĩnh mịch.
Tất cả mọi người câm như hến.
Chỉ có máu thịt vụn thể xác Ân Hạo Vũ tung bay trong không khí.
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.
"Ngươi..."
Trưởng lão Ân gia càng tức giận, lửa giận phun trào trong lòng.
Nhưng mà so với phẫn nộ, ông ta càng khiếp sợ và không thể tin nổi hơn.
Quân Tiêu Dao, ngay trước mặt Chuẩn Đế là ông ta, giết Ân Hạo Vũ, ông ta còn không thể ngăn cản được.
Rốt cuộc thì thực lực của vị thiếu chủ Vân thị này mạnh cỡ nào?
"Trời ạ, ta không nhìn lầm chứ, Chuẩn Đế ra tay mà cũng không thể ngăn cản được thiếu chủ Vân thị sao?"
"Hình như hiện tại hắn còn chẳng đạt đến Tôn chi cảnh?"
"Thiên kiêu cấp phá cấm cũng khó mà chống lại được Chuẩn Đế."
Biểu hiện của Quân Tiêu Dao không thể nghi ngờ đã khiến tất cả mọi người tại đây chấn kinh.
Tuy rất nhiều người đều biết, Quân Tiêu Dao có thực lực yêu nghiệt.
Nhưng đứng trước mặt hắn thế nhưng là một Chuẩn Đế
Cho dù chỉ là qua một chiêu, nhưng có thể giao đấy với Chuẩn Đế thôi cũng đã đủ để khiến đám người cảm thấy khiếp sợ không gì sánh được.
Những người này đương nhiên không biết.
Thời điểm lúc ở thành lũy Tam Hoàng trước kia, Quân Tiêu Dao đã từng tự tay giết ba phệ tộc cấp Vương Chuẩn Đế cảnh.
Mà bây giờ, thực lực của Quân Tiêu Dao hiển nhiên đã mạnh hơn lúc ở thành lũy Tam Hoàng.
Đừng nói Ân Hạo Vũ, ngay cả trưởng lão Ân gia cấp Chuẩn Đế này, nếu như Quân Tiêu Dao nghiêm túc thì giết ông ta cũng không thành vấn đề.
Chỉ một Ân Hạo Vũ mà thôi, chẳng qua là đòi lại chút tiền lãi cho Đông Phương Ngạo Nguyệt mà thôi.
Dù sao, đã có Ân Ngọc Dung ở đây, đến cuối cùng Ân gia cũng khó mà hủy diệt được.
"Thiếu chủ Vân thị, ngươi!"
trong đôi mắt già nua của trưởng lão Ân gia bắn ra thấu xương hàn mang.
Ân gia bọn họ cũng đã lùi bước làm rùa đen rụt đầu rồi, vậy mà Quân Tiêu Dao lại còn hạ thủ như vậy, xóa sổ thiên kiêu Ân gia bọn họ.
Đây thật sự là hoàn toàn không mảy may cho Ân gia bọn họ chút mặt mũi nào.
Chẳng qua nói theo hướng khác, Ân gia lại có tư cách gì khiến Quân Tiêu Dao phải nể mặt chứ?
"Ngươi có ý kiến gì?"
Ánh mắt Quân Tiêu Dao bình tĩnh, nhìn trưởng lão Ân gia trưởng.
Trong nháy mắt, trưởng lão Ân gia cảm thấy một luồng hơi lạnh rét thấu xương.
Giống như bị tử thần để mắt tới, có một loại cảm giác nguy cơ khó nói nên lời.
"Sao lại thế."
Trong lòng trưởng lão Ân gia khó có thể tin được.
Một hậu sinh vãn bối mà thôi, sao có thể khiến Chuẩn Đế như ông ta cũng phải sinh ra cảm giác nguy cơ tử vong được chứ?
"Đúng rồi, hắn là thiếu chủ Vân thị, trên người chắc chắn có bảo bối hộ thân do đế tộc Vân thị ban cho, kể cả Đế cũng có thể tạo thành uy hiếp."
Trưởng lão Ân gia chỉ có thể an ủi bản thân ở trong lòng như vậy.
Có điều hiển nhiên, ông ta không làm gì được Quân Tiêu Dao.
Không chỉ có ông ta.
Cho dù là trở về bẩm báo Ân gia thì Ân gia cũng vẫn không làm được gì.
Cắn nát răng, chỉ có thể nuốt ngược vào bụng.
Sớm biết thế thì thà lúc trước ông ta không đến hỏi tội còn hơn.
Trưởng lão Ân gia cảm thấy, đụng phải Quân Tiêu Dao chính là vận đen tám đời Ân gia bọn họ gặp phải.
Mà Lê Tiên Dao ở giữa không trung thấy cảnh này thì biểu cảm sửng sốt.
Quân Tiêu Dao ra tay thật sự quá bất ngờ, ngay cả nàng cũng không phản ứng kịp.
Lúc lấy lại tinh thần thì Ân Hạo Vũ đã chết rồi.
Như vậy sau khi trở về chỉ e rằng Ân Ngọc Dung lại phải nổi giận rồi.
"Ây dà, Vân Tiêu thiếu chủ quả đúng là tác phong trước sau vẫn luôn bá đạo mà, lôi lệ phong hành, yêu yêu."
An Nhiên ngược lại thì là một vẻ ăn dưa xem trò vui, vui khi nhìn thấy Ân gia kinh ngạc.
"Hừ, đi!"
Trưởng lão Ân gia hừ lạnh một tiếng, phất tay rời đi.
Đám người Ân gia cũng lục tục rơi đi, bóng lưng có mang theo vài phần chật vật.
"Ha ha, đáng đời!"
Bên phía Kiếm gia có người không nhịn được cười to, cảm giác thật sự là rất thoải mái.
Thiên kiêu nhà mình bị đánh giết ngay trước mặt mà còn không thể nổi giận, chỉ có thể cắn nát răng nuốt vào bụng.
Xem như lần này Ân gia đã chịu thiệt lớn, cực kỳ ấm ức rồi.
Hơn nữa còn không thể trả thù lại, thử hỏi như vậy có tức hay không?
Ánh mắt bọn người Kiếm Vạn Tuyệt, Kiếm Vũ Hạm nhìn về phía Quân Tiêu Dao, mang theo sự kính ngưỡng và tôn sùng.