Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 2905: CHƯƠNG 2905: ÂN GIA CHẬT VẬT RỜI ĐI, MỜI HAI NỮ

"Thực lực của công tử thật sự đúng là sâu không lường được." Kiếm Vạn Tuyệt cảm thán."

"Đúng vậy đó."

Trong lòng Kiếm Vũ Hạm cũng hạ quyết tâm, muốn đi theo Quân Tiêu Dao lăn lộn.

Lúc này, ánh mắt mọi người rơi lên người Lê Tiên Dao.

Theo lý thuyết, Lê Tiên Dao đến, hẳn là vì ra mặt cho Ân gia.

Thế nhưng hiện tại thiên kiêu Ân gia bị đánh giết còn Ân gia thì cũng là lùi bước rời đi.

Mà vị thiếu tư mệnh của Thiên Hoàng các này thì hình như cũng không tỏ chút thái độ gì.

Trên thực tế, tình huống giờ phút này khiến Lê Tiên Dao cũng có hơi vội vàng không kịp chuẩn bị.

Nàng không nghĩ tới lại Quân Tiêu Dao lại sẽ trực tiếp.

Cộng thêm trong lòng nàng đang dậy sóng, cho nên nhất thời thật sự không có động tĩnh gì.

Quân Tiêu Dao bỗng nhiên mở miệng nói: "An Nhiên cô nương, lần này các ngươi đến để xem trò vui sao?"

An Nhiên nghe vậy, trên mặt cũng là lộ ra một chút ý cười nói.

"Bất luận như thế nào thì hiện tại Ân gia cũng đã đi như vậy rồi, vậy có nghĩa là sự việc đã được giải quyết."

"Ngươi nói đúng không, Tiên Dao muội muội?"

An Nhiên nói, nhìn về phía Lê Tiên Dao, chớp chớp đôi mắt đẹp.

Bất luận như thế nào, có xung đột với thiếu chủ Vân thị thì cũng đều không phải chuyện tốt.

"Lê Tiên Dao này nhất thời không nói gì."

An Nhiên nói tiếp với Quân Tiêu Dao: "Thiếu chủ Vân Tiêu ân tình lần trước được ngươi tặng hoa Bất Lão, An Nhiên vẫn còn ghi nhớ."

Quân Tiêu Dao cũng cười nhạt một tiếng nói: "Đây không phải là nơi để nói chuyện, nếu ngươi không ngại thì tìm một nơi u tính chúng ta uống rượu trò chuyện một phen, thấy sao?"

Nghe được lời Quân Tiêu Dao, đôi mắt đẹp của An Nhiên sáng lên.

"Được lắm."

Không bằng nói, như vậy đúng là hợp ý nàng.

"An Nhiên, chuyện này có hơi..."

Lê Tiên Dao muốn nói lại thôi.

"Ây, Tiên Dao muội muội, dựa vào ánh mắt hà khắc của thiếu chủ Vân Tiêu, nữ tử khiến hắn chủ động đo mời không có mấy người đây, nắm lấy cơ hội đi!"

An Nhiên lôi kéo tay ngọc của Lê Tiên Dao nói.

Nhìn đến nơi này, các tu sĩ ở nơi xa, ánh mắt từng người phiếm hồng.

Đó là ước đỏ cả mắt.

Lê Tiên Dao, thì không cần nhiều lời rồi, chính là đệ nhất mỹ nhân Giới Trong Giới.

Nhan giá trị và thực lực sánh vai, thân phận thì lại càng bất phàm.

Mà An Nhiên, tuy có viên ngọc là Lê Tiên Dao ở phía trước nhưng tuyệt đối cũng là một mỹ nhân tuyệt thế.

Hơn nữa so sánh với chủng loại không ăn khói lửa như Lê Tiên Dao kia.

An Nhiên càng thêm có loại xinh đẹp, bình dị gần gũi, giống như tiên tử kết hợp với khí chất yêu nữ.

Hai vị mỹ nhân này, bình thường gặp một lần còn khó, có thể nói chuyện một câu cũng là vinh hạnh.

Quân Tiêu Dao thuận miệng mời, mà có thể mời được hai vị mỹ nhân tuyệt đại có thể cùng đi uống rượu.

Chuyện này khiến người ta ao ước cỡ nào.

Quả thực đố kị đến sôi cả máu.

Chẳng qua đố kỵ thì đố kỵ.

Dựa vào điều kiện của Quân Tiêu Dao, vậy mà có rất nhiều người đều cảm thấy chuyện này rất bình thường.

"haizz, đừng đố kị, muốn trách thì trách chúng ta không đầu thai tốt."

"Loại đẳng cấp như thiếu chủ Vân Tiêu đã không phải cứ đầu thai là có thể đạt tới được."

"Chẳng qua lần này Ân gia đúng thật là thảm rồi, sợ là sau này, Ân gia phải khiêm tốn một đoạn thời gian."

Chuyện Ân gia hỏi tội kết thúc với kết cục mọi người không thể đoán được.

Nơi sâu trong Kiếm gia, một nơi xinh đẹp tĩnh mịch.

Sơn phong tú lệ, thanh tuyền thác chảy.

Ở giữa sườn núi, trong một đình nghỉ mát.

Có ba người đang ngồi, chính là ba người Quân Tiêu Dao, An Nhiên, Lê Tiên Dao.

Mà giờ khắc này, sa mỏng trên mặt Lê Tiên Dao vẫn chưa được tháo xuống.

Thậm chí hiện tại nàng vẫn còn có một loại hoảng hốt như cũ.

Ân Ngọc Dung gọi nàng đến thu xếp thay Ân gia.

Kết quả hiện tại, ngược lại lại ngồi chung một bàn với kẻ địch.

Mà kẻ địch này.

Không chỉ có là thiếu chủ Vân thị.

Mà còn là người trong giấc mơ của nàng.

Như vậy hỏi thử xem có đủ hoang đường hay không?

"Tiên Dao muội muội, hiện tại cũng không cần còn mang khăn che mặt đâu nhỉ." An Nhiên nói.

Lê Tiên Dao nghe vậy, khẽ ừ, cũng nâng tay ngọc lên gỡ sa mỏng trên mặt xuống.

Dung nhan khuynh thế của nàng không cần phấn son tô lại.

Nếu tháo mạng che mặt ở bên ngoài thì không biết bao nhiêu nam tử nhìn thấy sẽ linh hồn xuất khiếu.

Đôi mắt Quân Tiêu Dao cũng cứng lại.

Nhưng không đơn thuần là bởi vì dung nhan của Lê Tiên Dao.

Dung nhan của nàng, có một vài điểm tương tự với Phương Đông Ngạo Nguyệt.

Nhưng càng quan trọng hơn chính là.

Tại Quân Tiêu Dao tiếp xúc được với hồn phách chuyển thế của Khương Thánh Y bên trong nàng.

Lê Tiên Dao, là người có khí chất tương xứng với Khương Thánh Y nhất.

Cùng là một bộ áo trắng như tuyết.

Cũng siêu nhiên thoát tục, không ăn khói lửa nhân gian.

Như vầng trăng thanh sáng, như ngọc thụ đống tuyết.

Loại cảm giác này, khiến ánh mắt Quân Tiêu Dao hơi hoảng hốt.

Giống như người đang ngồi trước mắt không phải Lê Tiên Dao, mà là Khương Thánh Y.

Đồng thời, đồng tử Lê Tiên Dao cũng chạm với ánh mắt của Quân Tiêu Dao.

Ánh mắt kia, giống với người trong giấc mơ của nàng.

Ôn hòa, thâm thúy, mang theo tình cảm.

Giống như có một lời thề và hứa hẹn im lặng nào đó.

Mà An Nhiên ở một bên, nhìn Quân Tiêu Dao một cái, lại nhìn Lê Tiên Dao một cái.

Sao nàng lại có cảm giác mình không nên ngồi ở đây mà nên đợi ở dưới đáy bàn nhỉ?

"Khục, hai vị."

An Nhiên ho khan một tiếng, cảm thấy bản thân mình ở đây có phải là có chút dư thừa.

Sao nàng lại giống một bóng đèn lớn thế chứ?

Lê Tiên Dao lấy lại tinh thần, có hơi cụp mắt, không tiếp tục nhìn Quân Tiêu Dao.

Quân Tiêu Dao thì lại cười nhạt một tiếng nói: "Thiếu tư mệnh Thiên Hoàng các, Tiên Dao cô nương, danh bất hư truyền."

"Thiếu chủ Vân Tiêu, cũng là nghe qua, bây giờ xem ra, thiếu chủ còn xuất chúng hơn so với trong tưởng tượng của Tiêu Dao."

Hai bên đều khách sáo nói một câu.

Nhưng trong lòng mỗi người lại có suy tư của riêng mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!