Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 2906: CHƯƠNG 2906: ĐƯA TẶNG RỒNG XANH KHÍ VẬN

"Chỉ e là lần này Tiên Dao cô nương đến đây không phải chỉ đơn giản là xem kịch thôi." Quân Tiêu Dao nhàn nhạt nói.

Lê Tiên Dao im lặng.

An Nhiên nói: "Vân Tiêu thiếu chủ, thật ra thì ban đầu Tiên Dao muội muội cũng không muốn tới đây, là bị mẹ nàng Ân Ngọc Dung ép tới."

An Nhiên nói ngắn gọn hai câu.

Mà khi Quân Tiêu Dao nghe vậy, ánh mắt cũng trở nên thâm thúy.

Lê Tiên Dao, là con gái của Ân Ngọc Dung?

Quân Tiêu Dao cầm tách trà lên nhấp một ngụm.

Lần đầu tiên nhìn thấy Lê Tiên Dao, hắn gần như đã biết được ngọn nguồn của sự việc toàn bộ câu chuyện.

Chính là vì như vậy nên Quân Tiêu Dao mới cảm thấy có chút khó xử.

E là sau này sẽ gặp chút khó khăn trong việc giải quyết mối quan hệ.

Nhưng bây giờ, Quân Tiêu Dao lại nói.

"Nếu nói như vậy, nếu ta giết người của Ân gia, chẳng phải là sẽ gây phiền toái cho Tiên Dao cô nương sao?"

"Không phải."

Lê Tiên Dao lập tức mở miệng.

Nàng cũng khẽ thở dài nói: "Nếu như không phải Ân gia kiêu ngạo quá đáng như vậy, vậy thì có lẽ mọi chuyện đã không phát triển như thế này."

Lê Tiên Dao cũng không hiểu tại sao mình lại nói như vậy.

Theo lý thuyết thì nếu là người khác giết người của Ân gia.

Tuy Lê Tiên Dao sẽ không tới mức tức giận cho Ân gia, nhưng cũng sẽ không giải thích như vậy.

Có lẽ chỉ vì vị thiếu chủ Vân thị trước mặt này giống hệt người trong mộng mà thôi.

Vậy nên nàng mới có tình kiểu thiện cảm tự nhiên.

Giống như một người đã ở bên cạnh làm bạn với nàng từ nhỏ đến lớn.

Chỉ là người này từ trong mộng trở thành hiện thực mà thôi.

Vì vậy, nàng không thể nào làm ra vẻ mặt gì với Quân Tiêu Dao.

Nhìn bộ dáng của Lê Tiên Dao, trong ánh mắt của An Nhiên cũng có vẻ suy tư.

Nàng vẫn luôn cảm thấy từ lúc gặp Quân Tiêu Dao, trạng thái của khuê mật của nàng có chút không được đúng lắm, có chút hốt hoảng.

Theo lý thuyết thì Lê Tiên Dao không phải là kiểu mê trai nhìn thấy trai đẹp thì không biết đường đi nữa.

Nghe được câu trả lời của Lê Tiên Dao, Quân Tiêu Dao nói.

"Nhưng cho dù thế nào đi nữa, Tiên Dao cô nương hẳn là sẽ không khỏi trách mắng một trận phải không?"

Lê Tiên Dao không nói gì, nhưng hiển nhiên là như vậy.

Quân Tiêu Dao thấy vậy thì vung tay áo lên.

Một thanh cổ kiếm tràn ngập thanh hoa hiện ra, tuy ngoài mặt có chút loang lổ cổ kín, nhưng vẫn toát ra vẻ sắc bén lạnh thấu xương.

Bắt mắt hơn nữa chính là con rồng được khắc trên thanh cổ kiếm, rất sống động, lân giáp dày đặc, như thể thực sự sắp vọt ra khỏi cổ kiếm.

"Cái này."

Hai người An Nhiên và Lê Tiên Dao đều sửng sốt.

"Vũ hóa thanh kim."

An Nhiên ngạc nhiên.

Một cổ kiếm được rèn từ Vũ hóa thanh kim có giá trị phi thường!

"Không đúng, con rồng đó."

Ánh mắt của Lê Tiên Dao lại tập trung vào con rồng xanh trên cổ kiếm, thực sự giống như một sinh vật sống, như thể sắp thoát ra khỏi thân kiếm.

Trong nháy mắt, nàng đã nghĩ tới điều gì đó.

Sau đó trong mắt mang theo vẻ ngạc nhiên, nói.

"Đây chính là rồng xanh khí vận của Đông Thiên giới vực?"

"Cái gì, rồng xanh khí vận?"

An Nhiên nghe thấy vậy cũng cẩn thận cảm nhận.

Quả nhiên.

Nàng cảm nhận được, bên trong thanh cổ kiếm này dường như được bao bọc bởi một loại khí vận vô hình nào đó.

"Không sai, đây hẳn là rồng xanh khí vận của Đông Thiên giới vực."

Ánh mắt của Lê Tiên Dao lại rơi vào trên người Quân Tiêu Dao.

"Không ngờ rồng xanh khí vận lại rơi vào tay thiếu chủ."

Quân Tiêu Dao thì lại cười nhạt nói: "Đây chính là bảo vật mà trước đó Ân gia muốn đoạt đoạt từ tay của kiều nữ Kiếm gia."

"Nói vậy thì, đứa con gái của Kiếm gia kia chính là đứa con thế giới của Đông Thiên giới vực rồi." An Nhiên nói.

"Không sai, chẳng qua là nàng đưa thứ đồ này cho ta." Quân Tiêu Dao nói.

Lê Tiên Dao nhìn thanh Vũ Hóa Thanh Kim cổ kiếm kia, không nói gì.

Tuy trước đó phụ thân của đã nhắc đến tin tức con rồng khí vận xuất thể cho nàng biết.

Cũng đã cảnh báo nàng phải tìm kiếm thêm nhiều thông tin về phương diện này, thậm chí còn phải tìm cách lấy được, kiểm soát trong tay.

Nếu đổi lại là người khác, có lẽ Lê Tiên Dao còn có thể trực tiếp lên tiến, muốn lấy được.

Nhưng nếu rơi vào tay Quân Tiêu Dao.

Tất nhiên là nàng sẽ không lên tiếng.

Nếu như một nhân vật cấp bậc như vậy không sẵn lòng thì không ai có thể lấy được gì từ trong tay hắn.

"Vậy Vân Tiêu thiếu chủ, ý của ngươi là lấy thanh kiếm này ra là." An Nhiên chớp chớp mắt.

Quân Tiêu Dao sẽ không phải chỉ là lấy ra cho bọn họ xem thôi đấy chứ?

"Nếu Tiên Dao cô nương cứ như vậy trở về, vậy thì chắc chắn sẽ bị trách mắng một trận."

"Nếu như có thứ đồ này, hẳn là có thể coi như là có thể giải thích được." Quân Tiêu Dao thản nhiên nói.

"Cái, cái gì?"

Trên kiều nhan nõn nà tinh xảo của An Nhiên tràn ngập sư kinh ngạc sâu sắc.

Nàng có nghe nhầm không vậy?

Cho dù là với tâm cảnh như của Lê Tiên Dao, giờ phút này cũng phái xuất hiện sóng gió.

Đây không phải là một món quà nhỏ nhoi gì.

Mà là con rồng khí vận, toàn bộ Giới Trong Giới chỉ có bốn con!

Có được con rồng khí vận, khí vận sẽ tăng vọt, hơn nữa còn có thể gặp được nhiều cơ duyên hơn.

Quan trọng nhất là sau khi bốn con rồng khí vận xuất thể, có thể sẽ còn có đại cơ duyên!

Quân Tiêu Dao không thể không biết đến loại chuyện như thế này.

"Vân Tiêu thiếu chủ, ngươi xác định là tặng sao, không cần chúng ta phải trả một cái giá thật lớn sao?"

"Ví dụ kêu hai chúng ta tắm rửa sạch sẽ gì đó?"

An Nhiên vẫn còn ngạc nhiên, cảm giác không thể nào tin nổi.

Bởi vì nàng cảm thấy không ai có thể cho đi thứ quý giá như vậy một cách không công được.

"Đương nhiên là tặng rồi, nếu không thì sao chứ?" Quân Tiêu Dao khẽ bật cười, nói.

An Nhiên không nói nên lời, ánh mắt dời về phía Lê Tiên Dao.

Nàng thì lại tuyệt đối không tin rằng Quân Tiêu Dao thực sự sẽ tặng con rồng khí vận cho Lê Tiên Dao chỉ vì hắn đã giết Ân Hạo Vũ.

Đây rõ ràng có hứng thú đối với Lê Tiên Dao.

Chẳng qua là An Nhiên cũng hiểu sai rồi.

Quân Tiêu Dao làm như vậy cũng không phải là vì cái gọi là hứng thú.

Bởi vì Lê Tiên Dao vốn đã là nữ nhân của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!