"Vân Tiêu thiếu chủ, ngươi đây..." Lê Tiên Dao nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
Tại sao?
Nàng cũng phát hiện ra rằng Quân Tiêu Dao chắp tay tặng con rồng khí vận cho nàng, chắc chắn không phải vì giết Ân Hạo Vũ.
Chẳng lẽ.
Lê Tiên Dao nghĩ tới bóng người trong mộng.
Chẳng lẽ vị thiếu chủ Vân thị này biết được điều gì đó?
Trong lòng Lê Tiên Dao có chút bối rối.
Nhưng bây giờ có An Nhiên ở đây, nàng lại không tiện hỏi thêm cái gì khác.
"Tiên Dao cô nương, ngươi cũng đừng từ chối, nếu không lại khiến ta có chút khó chịu." Quân Tiêu Dao cười nói.
"Vậy thì được."
Lê Tiên Dao khẽ gật đầu, thu Vũ Hóa Thanh Kim cổ kiếm, sau đó dùng giọng điệu chân thành nói với Quân Tiêu Dao.
"Vậy thì Vân Tiêu thiếu chủ muốn có cái gì, nếu như Tiên Dao ta có thể làm được, ta sẽ làm."
"Không cần." Quân Tiêu Dao cười nhạt.
Tuy hắn rất muốn nói thẳng, ta muốn ngươi.
Nhưng sợ là sẽ dọa Lê Tiên Dao...
Hơn nữa, Lê Tiên Dao thân phận đặc biệt, cần phải thực hiện từng bước.
"Con rồng khí vận này quá quý giá, nếu như không làm gì mà đã nhận, trong lòng Tiên Dao sẽ cảm thấy bất an." Lê Tiên Dao nói.
An Nhiên ở một bên đúng lúc nói: "Vân Tiêu thiếu chủ, đừng để bụng nha, Tiên Dao đôi khi lại như thế này, tình tình có chút cứng nhắc nghiêm túc, bướng bỉnh."
Quân Tiêu Dao nghe thấy vậy thì khẽ gật đầu nói: "Vậy thì được rồi, Tiên Dao cô nương, không biết cô nương có thể đồng ý với yêu cầu của ta hay không?"
"Thiếu chủ, mời nói." Lê Tiên Dao chăm chú lắng nghe.
"Sau này mặc kệ ta có làm gì, hy vọng Tiên Dao cô nương sẽ không hận ta."
Khi Quân Tiêu Dao nói đến đây, ánh mắt thâm thúy.
Nghe nói vậy, trong đôi mắt xinh đẹp của Lê Tiên Dao hiện lên một tia nghi ngờ.
"Thiếu chủ nói đùa rồi, vô duyên vô cớ, Tiên Dao làm sao có thể chán ghét thiếu chủ chứ?"
"Vậy Tiên Dao cô nương có thể đồng ý hay không?" Quân Tiêu Dao tiếp tục hỏi.
"Có thể." Lê Tiên Dao khẽ gật đầu.
Sở dĩ nàng trực tiếp đồng ý không chỉ vì nhân tình của con rồng khí vận.
Hơn hết là vì nàng muốn làm rõ xem rốt cuộc thì mình và vị thiếu chủ Vân thị này có nhân duyên gì.
Bóng người trong giấc mơ kia, rốt cuộc thì có quan hệ gì với vị thiếu chủ Vân thị này?
Quân Tiêu Dao nghe thấy vậy thì cũng khẽ mỉm cười.
Hắn không muốn sau này trong lòng Lê Tiên Dao có khoảng cách với hắn vì chuyện của Lê Thánh.
Tuy Lê Tiên Dao coi Lê Thánh là cha.
Nhưng trong lòng Quân Tiêu Dao, Lê Thánh phải chết!
Bởi vì đây chính là lời hứa của hắn với Đông Phương Ngạo Nguyệt!
Tiếp theo, ba người trò chuyện với nhau, cũng vô cùng hòa hợp.
Ngoại trừ An Nhiên cảm giác mình giống như nửa cái bóng đèn, mọi thứ đều rất hài hòa.
"Nghe nói thể chất Tiên Dao cô nương chính là Thái Thượng Đạo Thể trong truyền thuyết, đây đúng là khá là bất phàm." Quân Tiêu Dao nói.
Trước kia, Khương Thánh Y đã tu luyện Tiên Thiên Đạo Thai thành mười hai khiếu tiên tâm nghịch thiên.
Mà Lê Tiên Dao có thể chất gần như đạt đến Thái Thượng Đạo Thể này.
Khó mà không sinh ra liên tưởng đối với cả hai.
Có lẽ Thái Thượng Đạo Thể của Lê Tiên Dao vốn đã có liên quan đến lai lịch của nàng.
Nghe nói vậy, Lê Tiên Dao cũng mỉm cười nhàn nhạt nói: "Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai của thiếu chủ, có thể nói mọi người trong Giới Hải đều biết rõ."
"So với thể chất từ cố chí kim không ai sánh bằng này, Thái Thượng Đạo Thể của Tiên Dao thì có là gì chứ?"
"Tiên Dao cô nương quá khiêm tốn rồi, chẳng qua là nếu sau này có cơ hội, cũng có thể trao đổi một chút về phương diện kinh nghiệm tu luyện." Quân Tiêu Dao nói.
"Đó là tất nhiên." Lê Tiên Dao cũng khẽ gật đầu.
An Nhiên ở bên cạnh nghe thấy vậy.
Lại càng ngày càng cảm thấy Quân Tiêu Dao là một cao thủ hệ câu cá.
Đây không phải là để lại giữ lại đường sống cho lần gặp mặt sau sao.
Khi đó có thể sẽ có cơ hội để ở chung thân thiết hơn.
Nhưng An Nhiên lại không có phản cảm gì.
Nếu là nam nhân khác làm như vậy, có lẽ nàng sẽ cảm thấy có ý đồ khác, sẽ không để cho khuê mật nhà mình ngây ngốc mà sa vào.
Nhưng Quân Tiêu Dao thì có thể có ý đồ gì chứ?
Hắn có tất cả mọi thứ, căn bản là cũng sẽ không thiếu nữ nhân.
Thậm chí còn hào phóng đến mức trực tiếp đưa tặng một con rồng khí vận.
Đối với loại nam nhân này mà nói thì, nữ nhân cũng không phải là để theo đuổi, mà là để lựa chọn.
Cho nên An Nhiên không cảm thấy Quân Tiêu Dao sẽ có ý gì đặc biệt với Lê Tiên Dao.
Ngược lại còn rất vui khi nhìn thấy.
Suy cho cùng thì trong mắt của nàng, Lê Tiên Dao đúng là sống như một ni cô thiền tu, không hứng thú với cái gì.
Sau một hồi trao đổi, Lê Tiên Dao và An Nhiên cũng chuẩn bị rời đi.
Suy cho cùng thì lần này bọn họ không đến đây để trò chuyện.
Ân gia cũng đã chết mất một tên Ân Hạo Vũ.
Nếu như còn ở lại thêm vài ngày nữa mà không quay lại, vầy thì thực sự sẽ có vấn đề.
"Vân Tiêu thiếu chủ, lần này nói chuyện rất vui vẻ, hẹn gặp lại." An Nhiên cười lộ ra lúm đồng tiền, nói.
Lê Tiên Dao cũng khẽ gật đầu.
"Ừm, nghĩ lại thì không lâu nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau." Quân Tiêu Dao nói.
Lê Tiên Dao sửng sốt một lát, sau đó mới hiểu ra.
Khi bốn con rồng khí vận xuất thế, sẽ có đại cơ duyên xuất hiện.
Khi đó, việc họ gặp lại nhau là điều đương nhiên.
"Đúng rồi, suýt chút nữa là quên mất."
Quân Tiêu Dao đột nhiên nói, sau đó vung tay áo.
Một cánh hoa rơi vào tay Lê Tiên Dao.
Đó là cánh hoa của hoa Bất Lão.
"Tuy ta nghĩ với dung nhan của Tiên Dao cô nương, thứ này có thể có chút dư thừa, nhưng vẫn có thể coi là quà gặp mặt." Quân Tiêu Dao nói.
Dù sao thì hoa Bất Lão này cũng không chút có tác dụng nào với hắn.
Để đó cũng không làm gì.
Lấy ra để tăng độ thiện cảm chẳng phải là quá tốt sao.