Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 2908: CHƯƠNG 2908: MỘT TRONG BỐN HỒN KHƯƠNG THÁNH Y CHÂN CHÍNH

"Đa tạ thiếu chủ." Lê Tiên Dao cảm thấy có chút xấu hổ.

Đây là lần đầu tiên gặp nhau, quà của Quân Tiêu Dao có phải là có chút quý.

Chẳng qua chỉ cần là nữ tử, cho dù là nữ tử không quá quan tâm đến dung mạo như Lê Tiên Dao.

Đối với hoa Bất Lão, tóm lại thì vẫn có sự vui mừng.

Sau đó, hai nàng rời đi.

Nhìn bóng lưng của Lê Tiên Dao.

Trong lòng Quân Tiêu Dao thở dài.

Là nàng, nhưng không hoàn toàn là nàng.

Quan trọng nhất là thân phận của Lê Tiên Dao có chút khó đối phó, khiến hắn có chút đau đầu.

"Trước đây ta lại đoán sai mất."

Quân Tiêu Dao khẽ lắc đầu.

Lúc trước hắn đã hiểu lầm rằng Đông Phương Ngạo Nguyệt là một trong bốn hồn của Khương Thánh Y.

Bởi vì nàng có một chút khí tức của linh hồn của Khương Thánh Y.

Nhưng hiện tại, gặp được Lê Tiên Dao.

Quân Tiêu Dao mới nhận ra mình đã đoán sai.

Từ đầu đến cuối, Lê Tiên Dao mới chính là một trong tứ hồn của Khương Thánh Y.

Về phần vì sao Đông Phương Ngạo Nguyệt lại có chút khí tức của Khương Thánh Y.

Lý do cũng rất đơn giản.

Bởi vì Đông Phương Ngạo Nguyệt và Lê Tiên Dao là song sinh.

Vậy nên Đông Phương Ngạo Nguyệt mới bị lây nhiễm một chút khí tức của linh hồn của Khương Thánh Y.

"Thực sự không ngờ lại là cục diện như thế này."

Lần đầu tiên nhìn thấy Lê Tiên Dao, Quân Tiêu Dao hoàn toàn hiểu được toàn bộ câu chuyện.

Khi đó, mẹ của Đông Phương Ngạo Nguyệt mang thai đứa con của Lê Thánh.

Không phải một đứa, mà là một cặp song sinh.

Lê Tiên Dao lại chính là một trong bốn linh hồn của Khương Thánh Y.

Còn Đông Phương Ngạo Nguyệt, vì là song sinh với Lê Tiên Dao nên cũng bị lây nhiễm một chút khí tức của linh hồn của Khương Thánh Y.

Điều này dẫn đến sự hiểu lầm của Quân Tiêu Dao.

Sau đó, Ân Ngọc Dung ban cho mẹ Ngạo Nguyệt một ly rượu độc, nàng và tính mạng của đứa trẻ, chỉ được chọn một cái.

Mẹ của Ngạo Nguyệt chọn cách sinh con rồi tự mình uống rượu độc.

Nàng đã sinh ra một cặp bé gái.

Mà một trong hai bé gái đó, có thiên phú Thái Thượng Đạo Thể yêu nghiệt hiếm thấy, khiến Lê Thánh cũng hơi kinh ngạc.

Vậy nên hắn cưỡng ép giữ bé gái này lại.

Sau đó mẹ của Ngạo Nguyệt ôm theo tiểu Ngạo Nguyệt, bị đuổi ra khỏi Giới Trong Giới.

Có lẽ mẹ của Ngạo Nguyệt không muốn tiểu Ngạo Nguyệt sinh ra lòng hận thù.

Càng không muốn để nàng có có bất kỳ sự hận thù nào với tỷ muội song sinh của mình.

Vì vậy nàng không nói cho Đông Phương Ngạo Nguyệt biết nàng có một tỷ muội.

Cứ như vậy, Đông Phương Ngạo Nguyệt và Lê Tiên Dao vốn là một đôi tỷ muội.

Một người trở thành Thiếu tư mệnh của Thiên Hoàng các, coi Lê Thánh như phụ thân đáng kính của mình.

Một người trở thành Huyết Công Chúa lạnh lùng và độc ác, coi Lê Thánh như kẻ thù phải giết.

Sau khi suy nghĩ về rõ ràng tiền căn hậu quả của chuyện này.

Quân Tiêu Dao cũng thở dài một hơi.

Nếu như sau này hai nàng gặp nhau, vậy thì e là cục diện sẽ có chút khó có thể kiểm soát được.

Mà nguồn gốc của tất cả những điều này đều là do Lê Thánh kia.

"Lê Thánh kia, giữ lại Lê Tiên Dao, là bởi thứ thiên phú Thái Thượng Đạo Thể này."

"Nhưng cho dù thế nào đi nữa, chung quy thì cũng là có mục đích, tuyệt đối không thể vì cái thứ tình cảm cha con gì đó."

Nếu như Lê Thánh thực sự có thứ tình cảm này, thì ban đầu hắn đã không đối xử tàn nhẫn với mẹ của Đông Phương Ngạo Nguyệt như vậy.

Càng không làm như không thấy với Đông Phương Ngạo Nguyệt.

Vốn dĩ Lê Tiên Dao được giữ lại, là vì Lê Tiên Dao có giá trị lợi dụng.

Mà Lê Tiên Dao bây giờ vẫn chưa hề hay biết gì.

Nghĩ tới đây, trong mắt Quân Tiêu Dao hiện lên vẻ lạnh lùng.

Nếu Lê Tiên Dao là một trong bốn hồn, vậy thì cũng là nữ nhân của hắn.

Nữ nhân của hắn sao có thể bị người khác lừa như vậy?

Lê Thánh vốn đã nằm trong danh sách phải giết của Quân Tiêu Dao.

Nhưng bây giờ, trong lòng Quân Tiêu Dao còn có cả sát ý.

"Dù thế nào đi chăng nữa, khoảng nợ này bắt buộc phải tính toán."

"Nhưng tiếp theo chúng ta cần chú ý chính là cái gọi là cơ hội lớn."

"Có lẽ trong đó sẽ có cơ hội để ta đột phá thân thể Chuẩn Đế."

Quân Tiêu Dao biết rằng dù đối mặt tình cục diện như thế nào, thực lực mãi mãi là thứ quan trọng nhất.

Về phần Lê Thánh, sớm hay muộn gì cũng sẽ chết.

Ở bên kia, An Nhiên và Lê Tiên Dao ngồi trên Lưu Ly Tiên Liễn, rời khỏi Kiếm gia.

Bên trong Tiên Liễn.

An Nhiên dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Lê Tiên Dao.

Khiến cho Lê Tiên Dao có chút không được tự nhiên.

"Ngươi nhìn ta làm gì?"

"Tiên Dao muội muội, thành thật khai báo, chẳng lẽ trước đây ngươi đã từng tiếp xúc với thiếu chủ Vân thị sao?"

"Đương nhiên là không có, đây là lần đầu tiên gặp mặt." Lê Tiên Dao thành thật nói.

"Vậy tại sao ta lại cảm thấy trông hai người hình như có quen biết nhau, thiếu chủ kia còn trực tiếp đưa tạng con rồng khí vận cho ngươi luôn."

Lê Tiên Dao nghe vậy thì có chút im lặng.

Nàng cũng đã gặp được vô số lần trong giấc mơ, làm sao có thể không quen được chứ?

Nhưng hiển nhiên là nàng không thể nói thẳng bí mật này ra, vậy nên khẽ lắc đầu.

"Ồ, vậy thì xem ra, chẳng lẽ là kiếp trước các ngươi đã có duyên với nhau, trời sinh một cặp?" An Nhiên nghiêng đầu nói.

"Nói bậy bạ gì vậy?" Lê Tiên Dao nói.

Tuy nàng nói vậy, nhưng sâu trong đôi mắt trong veo của nàng, vẫn có chút hoảng hốt.

Suy cho cùng thì giấc mơ đó có thể chứng minh rằng dường như nàng và vị thiếu chủ Vân thi kia thực sự có mối quan hệ nhân quả nào đó.

"Ồ, thật không, vậy thì Tiên Dao muội muội có để ý chuyện người ta ra tay không, suy cho cùng thì An Nhiên cũng có chút động tâm mất rồi."

"An Nhiên, ngươi."

"Ha ha, chỉ đùa một chút thôi mà."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!