"Ừ, các ngươi đi chuẩn bị đi, sau đó xuất phát."
Sau khi nói xong, đám người Sở Tiêu cũng chắp tay lui ra.
Rời khỏi đại điện rồi.
Sở Tiêu nhìn về phía Tống Diệu Ngữ phong thái yểu điệu bên cạnh.
Ánh mắt mang theo tình cảm, nói: "Diệu Ngữ, lần này còn phải đa tạ nàng đã tìm được con rồng khí vận."
Tống Diệu Ngữ thì khẽ rũ mắt, nói: "Điện tạ không cần phải nói đa tạ, dù sao ta chính là thánh nữ của Nhân Hoàng điện, phải phụ tá cho điện hạ."
Nhìn giai nhân vừa xinh đẹp lại hiểu chuyện như vậy, trong mắt Sở Tiêu cũng có tia nóng bỏng.
"Vốn dĩ nên tuyên bố quan hệ với nàng trên đại yến Nhân Hoàng trước đó, nhưng lại bị Vân Tiêu phá hủy."
"Có điều không sao, lần này chờ chuyện của vùng đất tâm giới qua đi, nàng sẽ thực sự trở thành nữ nhân của ta, nhất định!"
Sở Tiêu thâm tình chân thành, tự cho là ưng thuận hứa hẹn với Tống Diệu Ngữ.
Mà Tống Diệu Ngữ, cũng chỉ là cúi đầu, khẽ gật đầu.
Tóc đen che lấp khuôn mặt, khiến người ta không nhìn thấy nét mặt và ánh mắt của nàng.
"Được rồi, Diệu Ngữ, ngươi cũng chuẩn bị đi thôi, ta đi trước đây."
Sở Tiêu rời đi.
Đôi mắt như ngôi sao của Tống Diệu Ngữ nhìn theo Sở Tiêu, mang theo sự sâu thẳm.
"Cuối cùng, tất cả sắp kết thúc..."
Tống Diệu Ngữ thì thào trong lòng. ...
Ngoại trừ Thiên Hoàng các và Nhân Hoàng điện ra.
Bên Địa Hoàng cung cũng có hành động.
Tuy Địa Hoàng cung không có ai lấy được con rồng khí vận.
Nhưng vùng đất tâm giới sắp sửa mở ra, thiên kiêu có thực lực có thiên phú đều sẽ đi đến để liều một phen.
Mà sở hữu con rồng khí vận, chỉ có thể nói là có khả năng lớn hơn sẽ thu được cơ duyên ở trong vùng đất tâm giới, thậm chí có khả năng có được cơ duyên cuối cùng.
Nhưng chuyện này không hề đại biểu cho thiên kiêu khác đến một chút canh cũng không uống được.
Mà Địa Hoàng cung, tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua cơ duyên lần này.
Đội ngũ Địa Hoàng cung cũng đang chờ xuất phát, đám người Vân Khê, Hoàng Chỉ đương nhiên ở trong đó.
Mà mấy đệ tử Thánh Vương còn lại cũng sắp xuất phát.
"Lần này sắp được gặp lại ca ca rồi."
Vân Khê mặc bộ váy xanh, bao vây lấy thân thể mềm mại tinh tế như liễu.
Cả người không linh thông minh, chung linh dục tú, giống như một đóa hoa tiên nhân gian, thấm vào ruột gan.
Mà có lẽ là bởi vì nàng liên tiếp luyện hóa Tiên Linh Chi Tâm, Tiên Linh Chi Cốt nên cả người tiên khí bay bay, quả thực giống như tiên tử của Tiên cung cửu thiên, hành tẩu trên đám mây.
Giống như tiểu tiên nữ khuynh thế.
Nghĩ đến có thể gặp mặt ca ca nhà mình lần nữa, trong đôi mắt sáng như sao của Vân Khê đã tràn đầy vẻ trông đợi. ...
Theo thời gian trôi qua.
Đội ngũ của thế lực khắp nơi cũng là xuất phát tiến đến trung tâm của giới vực bốn phương.
Mà vùng đất trung tâm, phóng mắt nhìn lại chính là một vùng vũ trụ thâm thúy mênh mong.
Giống như là quay trở lại thời hỗn độn sơ khai, mọi thứ đều là đần độn vô tri.
Ngay cả ngôi sao còn rất ít, càng chưa nói đến cổ tinh sinh mệnh.
Có thể nói, vùng đất này hiếm thấy dấu vết của sinh linh.
Mà giờ khắc này, ở chỗ sâu trong vùng đất trung tâm này.
Thình lình có một thung lũng hư không lớn hỗn độn mờ mịt.
Mà bên trong thung lũng dường như là chiếu rọi ra thế giới kia.
Trong đó đại tinh cuồn cuộn, ngân hà như nung luyện, nhìn qua mênh mông bao la không gì sánh được, giống như là thế giới kia vậy.
Đương nhiên, đó không phải là thế giới kia, mà là vùng đất tâm giới của Giới Trong Giới.
Cũng là khu vực trung tâm cổ xưa nhất của Giới Trong Giới.
Chỉ có ở thời kì riêng biệt, ví dụ như khi bốn con rồng khí vận đồng thời xuất hiện trên đời thì mới có thể mở ra thông đạo.
Có điều lúc này nhìn lại, thung lũng hư không lớn đang rung động sương mù, hiển nhiên cửa vào chưa hoàn toàn ổn định lại.
Mà cũng chính là vào lúc này.
Trong vùng vũ trụ viễn không cô quạnh này, lâu thuyền đội ngũ thế lực khắp nơi bắt đầu đến được nơi đây.
Đều là đạo thống cổ xưa, đại phái hàng đầu trong Giới Trong Giới.
Đương nhiên, những thế lực này cũng đều biết.
Thiên kiêu nhà bọn họ tới đây, chẳng qua là tới uống chút canh.
Còn như ăn thịt, đương nhiên cũng chỉ có thiên kiêu của thế lực Tam Hoàng.
Xa xa, lâu thuyền màu vàng ùng ùng nghiền ép đến.
Đó là lâu thuyền của Nhân Hoàng điện, kim bích huy hoàng.
Mà cầm đầu, đương nhiên là đoàn người Sở Tiêu, Tống Diệu Ngữ.
"Nhân Hoàng điện tới!"
"Chậc chậc, khí tức của truyền nhân Nhân Hoàng trông có vẻ vô cùng trầm ngưng, sâu không lường được nhỉ..."
Rất nhiều ánh mắt nhìn về phía Sở Tiêu, đều là than thể dưới đáy lòng.
Tuy là trên đại yến Nhân Hoàng trước đó, Sở Tiêu mất hết mặt mũi.
Nhưng cho dù thế nào, truyền nhân Nhân Hoàng dù sao cũng là truyền nhân Nhân Hoàng.
Càng chưa nói còn trải qua tu luyện trong bí cảnh Nhân Hoàng.
"Nghe nói trên người Sở Tiêu này có một con rồng vàng khí vận, nói vậy lần này hẳn là hắn sẽ có thu hoạch rất lớn ở vùng đất tâm giới."
Một số người nói, trong giọng nói mang theo sự hâm mộ.
Đối mặt với ánh nhìn chăm chú khắp nơi, sắc mặt Sở Tiêu nhàn nhạt.
Ngoại trừ Quân Tiêu Dao ra, không ai có thể làm tâm trạng của hắn dao động.
Mà cùng khoảng thời gian không sai biệt lắm.
Người của Địa Hoàng cung cũng tới.
Đám người Vân Khê, Hoàng Chỉ đương nhiên đều ở đây, còn có mấy đệ tử Thánh Vương còn lại.
Vân Khê hết nhìn đông tới nhìn tây, dường như đang tìm kiếm cái gì.
Mà lúc này, đội ngũ của Thiên Hoàng các cũng đi tới.
Họ vừa đến đã thu hút ánh mắt của rất nhiều người.
Hai đại mỹ nhân của Thiên Hoàng các, An Nhiên và Lê Tiên Dao đứng sóng vai.
Trên mặt Lê Tiên Dao đeo lụa mỏng, nhưng vẫn khó nén được vẻ đẹp phong tư tuyệt thế ấy.
An Nhiên cũng không kém là bao, giống như sự kết hợp của tiên tử và yêu nữ.
Cộng thêm Vân Khê tập hợp sự thanh tú của đất trời.
Còn có Tống Diệu Ngữ phong tư yểu điệu.
Trong lúc nhất thời, nơi đây tranh kỳ đấu diễm, đối với tu sĩ nam tính đúng là đẹp mắt tột cùng.