"Vân Tiêu thiếu chủ."
Lê Tiên Dao thở phào nhẹ nhõm.
"Tiên Dao cô nương không có sao chứ?" Quân Tiêu Dao mỉm cười nói.
"Không sao, đa tạ thiếu chủ đích thân ra tay giúp đỡ, nếu không lần này Tiên Dao thật sự gặp rắc rối." Lê Tiên Dao nói.
Sau khi xác nhận Lê Tiên Dao không sao, ánh mắt Quân Tiêu Dao chuyển hướng về phía rơi vào Tiên Ngục Bảo Tháp.
"Đúng rồi, thiếu chủ, tòa tháp này là Tiên Ngục Bảo Tháp." Lê Tiên Dao nói.
Nàng biết rất rõ Vân Khê - Muội muội của Quân Tiêu Dao sở hữu hai Tiên Linh chi bảo.
"Quả nhiên là vậy ư?"
Mắt Quân Tiêu Dao nhanh chóng tối lại.
Trước đó, dấu ấn mà hắn để lại trên người Dương Hoành của Thánh Long Cổ Tông tan biến.
Hắn đã mơ hồ suy đoán được, có lẽ là đứa con khí vận có được Tiên Linh chi bảo cuối cùng đã xuất hiện.
Không ngờ lại đúng như suy nghĩ của hắn.
Quân Tiêu Dao vươn tay nắm Tiên Ngục Bảo Tháp.
Nhưng mà Tiên Ngục Bảo Tháp lại chấn động, tự di chuyển rơi vào trong hố sâu kia.
Đông Phương Hạo leo ra từ.
Người hơi chật vật, một bàn tay bị cắt đứt.
Nhưng dù sao hắn cũng là Phệ Đạo Thánh Thể, mất đi một tay cũng không phải chuyện gì lớn, có thể khôi phục.
Điều làm hắn thực sự sợ hãi là thực lực của Quân Tiêu Dao.
Tuy hắn đã nghe đủ loại truyền thuyết và tin tức liên quan tới Quân Tiêu Dao đến mức phát chán.
Nhưng bây giờ, thật sự đối mặt Quân Tiêu Dao.
Đông Phương Hạo mới hiểu được, cái gì là hoảng sợ tột bậc.
Quân Tiêu Dao mang đến cho người ta một cảm giác không thể đánh bại, thậm chí là cảm giác không thể nào ngăn cản.
Giống như đối mặt với một ngọn núi không thể vượt qua, chỉ có thể ngóng nhìn lên trên.
Thành thật mà nói thì loại cảm giác này không hề dễ chịu.
"Vân thị thiếu chủ..."
Đông Phương Hạo dùng một cái tay khác lau vệt máu nơi khóe miệng.
Tiên Ngục Bảo Tháp trôi nổi bên cạnh hắn.
"Vân Tiêu thiếu chủ, hắn chính là Phệ Đạo Thánh Thể."
Lê Tiên Dao ở bên cạnh nhắc nhở, sợ Quân Tiêu Dao khinh địch.
"Ồ?"
Quân Tiêu Dao đánh giá Đông Phương Hạo.
Hắn từng nghe qua Phệ Đạo Thánh Thể
Đó là một loại thể chất cực kì bá đạo.
Nó có thể nuốt chửng đại đạo pháp tắc để tu luyện.
Thậm chí nó còn có khả năng tước đoạt pháp tắc trên người khác, sau đó luyện hóa.
Những người như này luôn khiến người ta phải dè chừng.
Ví dụ như Giá Y Ma Quyết của Ma Quân cũng thuộc dạng tiếng xấu truyền xa trong Giới Hải.
Đây cũng là nguyên nhân khiến một số thế lực không muốn truyền nhân Ma Quân xuất hiện.
Đã có Tiên Ngục Bảo Tháp, người lại là Phệ Đạo Thánh Thể.
Xem ra thực lực của đứa con khí vận này cũng không tệ.
Quân Tiêu Dao nói đầy lạnh nhạt: "Con rồng khí vận của Dương Hoành của Thánh Long Cổ Tông ở trên người ngươi đúng không."
Đông Phương Hạo vô cùng ngạc nhiên.
"Sao ngươi biết?"
Quân Tiêu Dao cười một tiếng nói: "Vốn là con mồi ta nhắm tới lại bị ngươi nẫng tay trên, ngươi nói xem liệu ta có biết hay không?"
Nghe vậy, vẻ mặt Đông Phương Hạo hơi cứng ngắc.
Hắn tưởng bản thân ẩn giấu rất tốt.
Kết quả là Quân Tiêu Dao đã sớm đã nhận ra sự tồn tại của hắn.
Người này quá kinh khủng!
Không chỉ trên phương diện sức mạnh tu vi mà cả về phương diện mưu lược tính toán cũng khiến Đông Phương Hạo cảm thấy ớn lạnh.
Chạy!
Trong đầu Đông Phương Hạo chỉ hiện lên một chữ này.
Hiện tại hắn còn không có lực lượng, không thể đối đầu trực tiếp với Quân Tiêu Dao.
Chưa kể còn có Lê Tiên Dao ở đây nữa.
Vì vậy, Đông Phương Hạo không nói nhiều, trực tiếp quay người bỏ chạy.
Quân Tiêu Dao thấy thế, duỗi tay, hướng về phía Đông Phương Hạo mà túm lấy.
Cấm tiên tầng thứ tư, Cấm Không Gian!
Trong nháy mắt, Đông Phương Hạo cảm giác không gian xung quanh ngưng trệ, muốn giam cầm hắn.
"Tháp linh!"
Đông Phương Hạo vội vàng hét ở trong lòng.
Ri ri!
Tiên Ngục Bảo Tháp kia lại chấn động, bộc phát ra một gợn sóng, tiên khí uốn lượn, tiên quang mờ ảo.
Vậy mà lại trực tiếp phá vỡ sự giam cầm của Quân Tiêu Dao.
Sau đó Đông Phương Hạo lập tức bỏ chạy, không thấy tăm hơi.
"Lực lượng của Tiên Ngục Bảo Tháp à?" Quân Tiêu Dao thu tay lại, vẻ mặt không có thay đổi gì lớn.
Càng không có sự tiếc nuối nào cả.
Vừa rồi rõ ràng là Tiên Ngục Bảo Tháp tự vận chuyển lực lượng chứ không phải là chịu sự điều khiển của Đông Phương Hạo.
"Không ngờ người nắm giữ bảo bối Tiên Linh cuối cùng lại là Phệ Đạo Thánh Thể."
Trong mắt Lê Tiên Dao hiện lên sự lo lắng.
"Yên tâm, trong Linh giới, hắn sẽ không lại ra tay với ngươi." Quân Tiêu Dao nói.
"Đúng rồi, hắn nói hắn tên là Đông Phương Hạo." Lê Tiên Dao nói.
"Đông Phương Hạo?"
Ánh mắt Quân Tiêu Dao hơi thay đổi.
Hắn nhớ khổ chủ bị Đông Phương Ngạo Nguyệt khoét xương kia chẳng lại tên là Đông Phương Hạo đó sao?
"Thì ra là thế."
Quân Tiêu Dao lập tức hiểu ra.
Nhưng cái này cũng không gì thích hợp bằng.
Cốt truyện thường thấy.
Đứa con thiên mệnh bị khoét xương, lại lần nữa vươn lên, trở thành truyền nhân Địa Hoàng, thành công báo thù gì gì đó.
"Xem ra Ngạo Nguyệt vẫn là mắc bệnh cũ của các nhân vật phản diện, đối phó kẻ địch sao lại không đích thân bổ đao chứ?"
Quân Tiêu Dao nghĩ thầm.
Nhưng cứ như vậy thì hắn ngược lại là lại có thêm một đối tượng có thể thu hoạch.
Hơn nữa, ban đầu Quân Tiêu Dao đã quyết định muội muội của hắn mới là truyền nhân Địa Hoàng.
Cho dù người đạt được Tiên Ngục Bảo Tháp không phải Đông Phương Hạo thì hắn vẫn sẽ ra tay như kế hoạch đã vạch ra trước đó.
Và bây giờ, người này lại vừa xoẳn là cừu địch của Đông Phương Ngạo Nguyệt.
Vậy thì Quân Tiêu Dao ra tay sẽ càng thêm không có cảm giác tội lỗi.
Tuy bản thân hắn cũng không có xiềng xích đạo đức.
Điều khiến cho Quân Tiêu Dao càng thêm cảm thán chính là Đông Phương Hạo này còn là Phệ Đạo Thánh Thể!