Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 2929: CHƯƠNG 2929: RAU HẸ MỌC KHỎE NHẤT TRONG VƯỜN RAU HẸ

Lĩnh ngộ ba ngàn đạo tắc luôn là mục tiêu của Quân Tiêu Dao.

Tuy tốc độ lĩnh ngộ của hắn cũng rất nhanh.

Nhưng nào có nhanh bằng trực tiếp cướp đoạt?

Quân Tiêu Dao cảm thấy, Đông Phương Hạo vì mạnh lên, chắc chắn sẽ cắn nuốt càng nhiều pháp tắc.

Vậy thì Quân Tiêu Dao chỉ cần ngồi đợi là được.

Cuối cùng, hắn thu hoạch Đông Phương Hạo, chẳng phải là có thể trực tiếp đạt được một lượng lớn pháp tắc à?

Còn gì dễ dàng và nhanh chóng hơn thế chứ?

Tiếng xấu thì cứ để Đông Phương Hạo gánh.

Cuối cùng hắn tới thu hoạch trái ngọt.

Tuyệt xì là vời!

Nghĩ vậy, Quân Tiêu Dao cũng nhịn không được mà mỉm cười.

Hắn thậm chí còn cảm thấy Đông Phương Hạo thật sự là quá chu đáo.

Hắn cũng không muốn làm nông phu thu hoạch nhưng biết sao được, Đông Phương Hạo chủ động làm cây rau hẹ, muốn tặng cho hắn một món quà lớn như thế.

"Vân Tiêu thiếu chủ, vậy thì Đông Phương Hạo ở Linh giới vẫn sẽ là một sự uy hiếp, nếu hắn ra tay với những người khác ..."

Trong lòng Lê Tiên Dao vẫn hơi lo lắng.

Nàng không phải là lo lắng cho an nguy của bản thân.

Mà nàng sợ những người vô tội khác sẽ rơi vào tay Đông Phương Hạo.

"Hiện tại cũng không cần thiết đuổi theo hắn ta, ta cũng vừa mới khiến hắn bị thương."

"Hắn hẳn là sẽ an phận một chút."

"Hơn nữa trạng thái bây giờ của hắn cũng không phải là thực sự đọa ma, chỉ xem ý chí của hắn có thể tiếp tục khống chế Phệ Đạo Thánh Thể hay không thôi."

Quân Tiêu Dao bình tĩnh nói.

Hiện tại đi bắt Đông Phương Hạo?

Sao mà làm thế được!

Đông Phương Hạo bây giờ có thể là cây rau hẹ mọc khỏe nhất trong vườn rau hẹ của hắn, tương lai đầy hứa hẹn.

Sao hắn nỡ cắt bây giờ?

"Cũng đúng." Lê Tiên Dao hơi gật đầu.

"Về sau liên quan tới người này, ta sẽ chú ý."

"Đông Phương Hạo kia hẳn là để mắt tới Thái Thượng Đạo Thể của Tiên Dao cô nương." Quân Tiêu Dao nói.

"Nếu không phải tự nhiên hắn gọi ra Tiên Ngục Bảo Tháp, ta cũng sẽ không gặp bất lợi."

"Nhưng dù như thế nào, vẫn là muốn đa tạ Vân Tiêu thiếu chủ ra tay cứu giúp, Tiên Dao ghi nhớ trong lòng."

Giọng Lê Tiên Dao bình tĩnh thong dong, vô cùng lễ phép.

Quân Tiêu Dao xua tay nói: "Thuận tay mà thôi, nếu không ngại, Tiên Dao cô nương cũng không nhất thiết cứ phải gọi ta là thiếu chủ, có thể gọi tên thật của ta, Quân Tiêu Dao."

Ba chữ Quân Tiêu Dao vừa thốt ra.

Lê Tiên Dao đột nhiên sững sờ.

Giống như là một kí ức khắc sâu nào đó.

Một dây đàn trong lòng nàng như là bị kích thích.

Được.

Trong giấc mơ, nàng dường như đã từng hướng về bóng hình áo trắng ấy mà hô lên ba chữ.

Thế nhưng lại không có âm thanh nào được truyền ra, chỉ là đôi môi mấp máy.

Mà bây giờ, ba chữ Quân Tiêu Dao dường như lấp đầy khoảng trống kia một cách kì diệu.

"Tiên Dao cô nương?"

Quân Tiêu Dao nhìn Lê Tiên Dao thất thần nói.

"À... Ừm."

Lê Tiên Dao hoàn hồn.

"Tiên Dao cô nương suy nghĩ gì vậy, cảm thấy ta có hai cái tên rất ngoài ý muốn?"

Quân Tiêu Dao khẽ cười nói.

"Không... Không nghĩ tới Vân Tiêu thiếu chủ, không, Quân công tử lại còn có tên thật." Lê Tiên Dao nói.

Nàng suýt thì mở lời dò hỏi Quân Tiêu Dao.

Nhưng lại cảm thấy, trực tiếp mở lời hỏi Quân Tiêu Dao, ngươi ngày ngày xuất hiện trong mộng của ta.

Như vậy có phải hơi quá mức đột ngột rồi không?

Hơn nữa, nếu nàng nghĩ sai, Quân Tiêu Dao căn bản không có nhân quả gì với nàng.

Vậy mở miệng dò hỏi như thế chẳng phải rất khó xử?

Lê Tiên Dao vốn dĩ vẫn luôn cô độc tu luyện, càng chưa từng có tiếp xúc gì với người khác giới.

Tuy bây giờ nàng và Quân Tiêu Dao không coi như xa lạ, nhưng cũng cũng không đặc biệt quen, cho nên tự nhiên không tiện mở miệng.

Nữ hài tử gia da mặt mỏng cũng rất bình thường.

Càng đừng nói nữ tử có thể gọi là một tờ giấy trắng ở phương diện tình cảm như Lê Tiên Dao.

Mà Quân Tiêu Dao lại dường như nghĩ đến gì đó, nói: "Phải rồi, Tiên Dao cô nương, còn có một chuyện muốn nói với ngươi."

"Chuyện gì?"

Lê Tiên Dao nhìn về phía Quân Tiêu Dao.

"Trước đó ta có gặp huynh trưởng của ngươi, Lê Hành."

"Mà hắn đã xuất thủ với ta trước." Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nói.

"Cái gì, hắn..."

Lê Tiên Dao kinh ngạc, sau đó như nghĩ đến điều gì, ánh mắt rũ xuống.

"Vậy thiếu chủ đối với hắn..." Lê Tiên Dao muốn nói lại thôi.

Trước đó nàng cũng từng nghe nói về tác phong hành sự của Quân Tiêu Dao.

Người khác chủ động khiêu khích, lấy tác phong của Quân Tiêu Dao, sợ là...

"Thế nào?"

Quân Tiêu Dao hơi nghiêng đầu, hờ hững hỏi: "Ta nói ta đã giết Lê Hành, Tiên Dao cô nương sẽ thế nào?"

"Hay là nói, phải xuất thủ với ta, báo thù cho huynh trưởng ngươi?"

Nghe được lời của Quân Tiêu Dao, Lê Tiên Dao trầm mặc.

Vừa rồi Quân Tiêu Dao đã cứu nàng.

Mà bây giờ, hắn nói hắn đã giết Lê Hành, chính mình sẽ xuất thủ chăng?

Chuyện này bảo Lê Tiên Dao lựa chọn thế nào?

Về tình về lý, nếu người khác giết hại huynh trưởng nhà mình.

Lê Tiên Dao có làm sao cũng phải cho thấy thái độ của mình.

Nhưng mà...

Nhìn nam tử áo trắng tuấn tú trước mặt, Lê Tiên Dao lại tâm cảnh dao động hiếm thấy.

Là vì vừa rồi hắn đã cứu mình ư?

Hay là vì ánh mắt mang theo tình nghĩa trong mộng cảnh?

Lê Tiên Dao không biết.

Nàng chỉ biết, nàng không muốn xuất thủ với Quân Tiêu Dao.

Nhìn thấy dáng vẻ trầm mặc của Lê Tiên Dao, ngược lại có loại cảm giác thấy mà thương.

Quân Tiêu Dao cũng không trêu chọc nàng nữa.

Hắn chẳng qua chỉ muốn thử một tí thôi.

Bây giờ xem ra, Lê Tiên Dao tuy chưa thức tỉnh ký ức của Khương Thánh Y.

Nhưng hiển nhiên vẫn có cảm giác đặc biệt đối với hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!