Ngoài Quân Tiêu Dao ra.
Các nữ tử còn lại cũng đã tu luyện xong.
Từng người đều có thu hoạch.
Bọn họ thúc giục pháp lực, hong khô váy áo trên người.
Đường cong tuyệt đẹp sát người chỉ có một mình Quân Tiêu Dao nhìn thấy.
Tuy hắn cũng sẽ không quá để ý.
"Tu luyện xong rồi, chúng ta ra ngoài thôi." Quân Tiêu Dao nói.
Quân Tiêu Dao và chúng nữ rời khỏi đầm cổ Thần Linh.
Mà bên ngoài, các thiên kiêu đều đã đi hết.
Chỉ có Kiếm Vạn Tuyệt ở lại canh giữ.
Quân Tiêu Dao tiện tay đưa một phần dịch Thần Linh cho Kiếm Vạn Tuyệt.
Sau đó nói với mọi người: "Chúng ta tiếp tục tiến lên thôi, kế tiếp hẳn cũng chỉ còn lại cơ duyên chỗ sâu trong Linh giới."
Mọi người cũng gật đầu.
Sau đó.
Bọn họ cũng bắt đầu tiếp tục thâm nhập chỗ sâu Linh giới.
Dọc đường cũng gặp phải một vài giới linh cường đại, thậm chí không ít giới linh bảy màu.
Nhưng đối với người đã giải quyết giới linh chín màu như Quân Tiêu Dao.
Những giới linh này hoàn toàn là đưa cơ duyên.
Không biết đã qua bao lâu.
Đám người Quân Tiêu Dao tiến vào chỗ sâu nhất Linh giới.
Hoàn cảnh thiên địa xung quanh đều đã xảy ra biến hóa.
Có sương mù trắng xoá mờ mịt chảy xuôi.
Cho người ta cảm giác như đã đi tới tiên cảnh thế ngoại thần bí.
Mà lúc này, đám người Quân Tiêu Dao phát hiện.
Phía trước thế mà không có đường.
Chỉ có một vùng vách đá.
Mà một vùng khác lại là tinh không mênh mông vô ngần.
"Không có đường sao, hay là nói chúng ta đã sắp đi tới cuối Linh giới?" Hoàng Chỉ nói.
"Không, có đường."
Quân Tiêu Dao nói, chỉ về một chỗ.
Mọi người nhìn qua.
Bất ngờ phát hiện có một con đường nhỏ đá xanh.
Đường nhỏ đá xanh lơ lửng trong tinh vũ, lan ra chỗ sâu.
"Đi thôi."
Quân Tiêu Dao chắp tay sau lưng, dẫn đầu đi lên.
Nhưng hắn vừa đi lên thì lại cảm giác được một luồng áp lực cực kỳ kinh khủng đột nhiên rơi xuống.
Trên vai giống như gánh vạn quân núi non.
"Cẩn thận, uy áp không yếu." Quân Tiêu Dao nhắc nhở.
Hắn tuy không để ý, nhưng người khác lại không nhất định có thể chịu đựng.
Mà người còn lại cũng theo Quân Tiêu Dao cất bước, bước lên đường nhỏ đá xanh.
Bọn họ bắt đầu men theo đường nhỏ này, thâm nhập tinh không chỗ sâu Linh giới.
Mà càng vào chỗ sâu, loại áp lực này lại càng lớn, tăng lên gấp bội.
"Không được thì đừng miễn cưỡng." Quân Tiêu Dao nói.
Nếu rơi xuống từ nơi này, sợ là kết cục sẽ không quá tốt.
Độ mạnh của áp lực trong vùng tinh không này căn bản không cách nào ngự không mà đi, sẽ trực tiếp rơi xuống chỗ sâu nhất.
Không biết đã qua bao lâu.
Hoàng Chỉ có chút chịu đựng không nổi nữa, cảm giác được áp lực cực đại, mồ hôi thơm trên người chảy xuôi.
"Ta vậy mà là người chịu đựng không nổi trước?"
Hoàng Chỉ có phần kinh ngạc.
Dù sao nàng cũng là một Hỗn Độn Đạo Tôn, không có uy tín như vậy à?
Ngay cả thiên kiêu cấp phá cấm như Kiếm Vạn Tuyệt đều chịu đựng được, nàng ngược lại chịu đựng không nổi.
"Đúng là một đám yêu nghiệt..."
Hoàng Chỉ cười khổ.
Quân Tiêu Dao thì không nói.
Sao người hội tụ bên cạnh hắn, ai nấy đều yêu nghiệt như vậy chứ.
Thậm chí, ngay cả tiểu cô nương Lạc Lạc bây giờ đều còn chịu đựng được.
Đương nhiên Lạc Lạc chịu đựng được là vì có ấn ký huyền diệu ở ấn đường của nàng phát ra một luồng lực lượng, giúp nàng chống đỡ áp lực.
Nhưng mặc kệ ra sao, vẫn ứng với câu nói kia.
Người ưu tú chỉ sẽ ở cùng người ưu tú.
Mà sau đó, lại qua một thời gian.
Lúc đám người Kiếm Vạn Tuyệt đều có phần không chịu đựng nổi nữa.
Đường nhỏ đá xanh đã loáng thoáng lan đến cuối.
Mà ở cuối đường nhỏ có một đài cao vô cùng rộng lớn, lơ lửng giữa hư không, giống như tồn tại tuyên cổ.
Ở trên đài cao có một tồn tại tương tự tế đàn, lấy đồng xanh đúc thành.
Mặt trên soạn khắc đồ đằng thiên địa nhật nguyệt, tinh không vạn vật.
Chỉ nhìn qua thì cực kỳ cổ xưa loang lổ, bao phủ màu xanh đồng, dường như đã trải qua năm tháng vô cùng lâu dài.
"Đó là..."
Ánh mắt Quân Tiêu Dao chợt lóe.
Hắn cảm giác được, rồng trắng khí vận trong Phong Long Đồ đang bạo động.
Hiển nhiên là có điều phát hiện với tế đàn đồng xanh.
Mà lúc này, mọi người phát hiện.
Mấy bên khác của đài cao còn có ba đường nhỏ đá xanh.
Nói cách khác, vừa vặn có bốn con đường thông lên đài cao.
Mà ở trên mấy con đường khác cũng có thiên kiêu đang gian nan tiến lên.
Dĩ nhiên đáng chú ý nhất vẫn là hai bóng dáng phía trước.
Bất ngờ là Sở Tiêu và Đông Phương Hạo!
"Tới hết rồi à, cũng vừa hay, cơ duyên cuối cùng hẳn là ở trong tế đàn đồng xanh."
Quân Tiêu Dao thầm nghĩ.
Sở Tiêu và Đông Phương Hạo tự nhiên cũng nhìn thấy Quân Tiêu Dao.
Bọn họ nhanh chóng đi tới.
Mà lúc đang tới gần đài cao.
Trên người Sở Tiêu, rồng vàng khí vận bay vọt lên.
Đồng thời, trên người Đông Phương Hạo, rồng đỏ khí vận cũng bay vọt lên.
Xung quanh đài cao có một tầng sương mù mông lung.
Nhưng hai người Sở Tiêu và Đông Phương Hạo dựa vào con rồng khí vận, trực tiếp vào trong trời cao.
Theo sau cũng có một số thiên kiêu cường đại muốn bước lên đài cao.
Nhưng tầng sương mù mông lung xung quanh đài cao lại giống như một bức tường sương mù, bài xích bọn họ bên ngoài, không thể tiến vào.
"Chỉ có người có con rồng khí vận mới có thể đi vào ư?"
Nhìn đến đây, mắt đẹp Lê Tiên Dao chợt chấn động.
Nàng nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
Suy cho cùng Quân Tiêu Dao cũng đã tự tay nhường rồng xanh khí vận cho nàng.
Quân Tiêu Dao như biết được ý tưởng của Lê Tiên Dao, hơi mỉm cười nói: "Đi thôi."
Lê Tiên Dao sửng sốt.
Quân Tiêu Dao cất bước, bước vào đài cao.
Mà ở trên người hắn, một con rồng trắng khí vận bay vút lên.
"Quân công tử vậy mà..."
Lê Tiên Dao cũng vô cùng giật mình.
Ngoài rồng xanh khí vận ra, hắn lại còn có rồng trắng khí vận?