Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 2941: CHƯƠNG 2941: NHÂN LONG QUYỀN PHÁP!

Nếu để Lê Tiên Dao biết rồng vàng khí vận của Sở Tiêu cũng là hắn cố ý cho.

Sợ là sẽ càng thêm kinh ngạc.

"Khó trách, thì ra Vân Tiêu thiếu chủ còn giữ một con rồng khí vận." An Nhiên nhìn đến đây cũng líu lưỡi.

Mà Tống Diệu Ngữ là người hiểu rõ tình hình thì lại thầm thở dài.

Chỉ sợ người còn lại đều không biết, từ đầu đến cuối, mọi cục diện đều nằm trong khống chế của Quân Tiêu Dao.

Trên đài cao, sương mù lưu chuyển.

Tế đàn đồng xanh vô cùng cao lớn, vô cùng cổ xưa, trong loang lổ mang theo ý cổ.

Mà bốn người Sở Tiêu, Đông Phương Hạo, Quân Tiêu Dao, Lê Tiên Dao.

Trên người từng người đều có một con rồng khí vận.

Tất cả mọi người biết, cơ duyên lớn nhất trong vùng đất tâm giới này, chỉ có bốn người bọn họ có tư cách giành lấy.

Đây là chiến trường thuộc về bốn người bọn họ.

Trên đài cao rộng lớn, tế đàn đồng xanh cao chót vót.

Quân Tiêu Dao, Lê Tiên Dao và Sở Tiêu, Đông Phương Hạo chia thành hai bên.

"Hai người các ngươi vậy mà tụ tập với nhau, ngược lại cũng không ngoài dự liệu."

Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nói.

Rau hẹ còn có một đặc điểm, đó là thích ôm nhau bị thu hoạch.

Chẳng lẽ Sở Tiêu đã quên hợp tác giữa hắn và Sở Phi Phàm trước đó rồi à?

Chẳng qua Quân Tiêu Dao cảm thấy, Sở Tiêu và Đông Phương Hạo hợp tác chỉ sợ cũng là kế sách tạm thời, trong lòng từng người cũng đều mang ý xấu.

"Sở Tiêu, ngươi có biết ngươi đang làm gì không, người nọ là Phệ Đạo Thánh Thể đấy." Lê Tiên Dao cau mày liễu nói.

"Vậy thì sao chứ, tuy hắn là Phệ Đạo Thánh Thể nhưng cũng nắm giữ tiên linh chi bảo, coi như truyền nhân Địa Hoàng."

"Nhưng còn ngươi, Lê Tiên Dao, là thiếu tư mệnh Thiên Hoàng các, chẳng lẽ ngươi không nên đứng bên thế lực Tam Hoàng ta sao?"

Sở Tiêu chế giễu lại nói.

Ánh mắt Lê Tiên Dao mang theo loáng thoáng lạnh băng.

Nàng chỉ có địch ý với Đông Phương Hạo.

"Mệt ngươi còn là nữ nhi của Lê Thánh, vậy mà lại mãi không chịu hiểu như thế." Sở Tiêu lạnh lùng nói.

Hiển nhiên, hắn muốn lấy tên tuổi của Lê Thánh để gây áp lực cho Lê Tiên Dao.

Tay ngọc của Lê Tiên Dao hơi siết chặt.

Nhưng đúng lúc này, một bàn tay vỗ lên vai ngọc của nàng.

Lê Tiên Dao quay đầu nhìn Quân Tiêu Dao.

"Không sao, Tiên Dao cô nương, chuyện này ngươi không cần nhúng tay đâu."

"Cho dù hai người bọn họ cộng lại, ừm, nói sao ấy nhỉ, mạnh hơn rác rưởi một tí thôi." Quân Tiêu Dao không để bụng nói.

"Ngươi láo xược!"

Nghe thấy lời của Quân Tiêu Dao, Sở Tiêu tức khắc hơi bị công kích tâm lý.

Khí tức trên người tuôn trào.

Mà ánh mắt Đông Phương Hạo cũng rất lạnh.

Lê Tiên Dao cắn môi.

Thực ra Quân Tiêu Dao nói như vậy, nàng cũng hoàn toàn có thể thuận theo, đứng ngoài cuộc xem diễn là được.

Nhưng mà...

"Không, Quân công tử, ta cũng muốn xuất thủ, hơn nữa, ta và hắn cũng có nợ phải tính."

Mắt Lê Tiên Dao lạnh lùng nhìn Đông Phương Hạo.

Lúc trước nếu không phải Đông Phương Hạo đột ngột tế ra Tiên Linh Bảo Tháp.

Nàng cũng sẽ không bị đánh bất ngờ không kịp đề phòng.

"Cũng được, tùy ngươi thôi." Quân Tiêu Dao nói.

Mà ngay lúc này.

Thình lình xảy ra biến cố.

Sở Tiêu, Đông Phương Hạo, Quân Tiêu Dao, Lê Tiên Dao.

Bốn con rồng khí vận trên người đồng thời vụt ra.

Kể cả rồng nhỏ màu vàng trên người Tống Diệu Ngữ ngoài sân cũng hội tụ mà đến.

Sau đó, trong ánh nhìn chăm chú của mọi người.

Bốn con rồng khí vận trực tiếp hội tụ trong tế đàn đồng xanh.

Mà ở mặt ngoài tế đàn đồng xanh, rất nhiều phù văn phức tạp huyền ảo lần lượt bị thắp sáng.

Giữa mơ hồ dường như có một luồng lực lượng huyền ảo rộng lớn, dần dần từ trong phát ra.

Nhưng hiển nhiên, cách tế đàn đồng xanh hoàn toàn mở ra còn cần một khoảng thời gian.

Tất cả mọi người ở đây biết.

Cơ duyên lớn nhất vùng đất tâm giới này sợ là đang ở trong tế đàn đồng xanh.

"Xem ra vẫn không tránh khỏi một trận chiến, song cũng tốt, dù sao cũng sẽ có một ngày như vậy."

Sở Tiêu nói, trên người có pháp lực màu vàng bắt đầu lưu chuyển.

Làm cho khí tức của hắn cũng trở nên siêu nhiên vô cùng.

Sau khi trải qua rèn luyện của bí cảnh Nhân Hoàng, Sở Tiêu tuy là vẫn chưa đạt tới Chuẩn Đế.

Nhưng nhờ vào thiên địa càn khôn trong hồ lô Càn Khôn.

Hắn chẳng khác nào lại tu luyện nhiều thêm mấy trăm năm.

Cho nên tốc độ tiến bộ của hắn mới có thể nhanh chóng như vậy.

"Ngươi thật sự xác định muốn xuất thủ hả, ta cảm thấy người ấy à, có lúc vẫn nên sống trong hy vọng hư ảo thì tốt hơn." Quân Tiêu Dao nhắc nhở thiện ý.

Hắn thật sự thiện ý, chứ không phải châm chọc.

Tuy rằng Sở Tiêu đã trải qua rất nhiều đả kích, đạo tâm cũng đã khá tốt.

Nhưng hiện thực lạnh băng chỉ sẽ lần nữa cho Sở Tiêu một đòn phủ đầu đau đớn.

Mà Quân Tiêu Dao không chuẩn bị thu hoạch Sở Tiêu ngay lúc này.

Thời Thư của hắn còn chưa sưu tập đủ đâu.

Hơn nữa Nhân Hoàng Kiếm cũng cần hắn uẩn dưỡng.

"Nhiều lời vô ích, ra tay mới thấy bản lĩnh thực sự!"

Sở Tiêu trực tiếp xuất thủ, trên người dâng lên thần hoa màu vàng xán lạn.

Đó là lực lượng thuộc về huyết mạch Hiên Viên bị thúc giục.

Một con trường long cuồn cuộn đi kèm quyền phong của Sở Tiêu chấn động mà ra, mang theo một loại đại vĩ lực, đại khí phách chúng sinh như rồng!

Đúng là tuyệt học của Nhân Hoàng điện, Nhân Long Quyền Pháp!

Sở Tiêu đánh ra một quyền, giống như thiên địa chúng sinh đều cùng ra quyền với hắn.

Quyền phong nháy mắt xé rách hư không, bay về phía Quân Tiêu Dao.

Nhưng mà.

Lúc quyền phong của Sở Tiêu tới gần Quân Tiêu Dao.

Thình lình.

Tầng tầng lớp lớp vòng thần hiện ra.

Đúng là vòng thần miễn dịch pháp lực!

Quyền phong của Sở Tiêu đánh vào trong đó, tức khắc như rơi vào vũng bùn.

Lực lượng cương mãnh đó cũng bị suy yếu hao mòn từng tầng, gần như không còn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!