"Chỉ có vậy thôi sao?"
Giọng điệu Quân Tiêu Dao nghiền ngẫm.
Quả thực không giống như đang quyết đấu đối thủ cường đại gì đó, mà là đang xem một vai hề đang biểu diễn trên sân khấu.
"Ít càn rỡ!"
Sở Tiêu thúc giục lực lượng tràn đầy trong cơ thể, pháp lực cuồn cuộn giống như vô cùng vô tận từ trong thân thể hắn tuôn ra dữ dội.
Đây cũng là chỗ cường đại của huyết mạch Hiên Viên, pháp lực vô cùng hùng hồn.
Chẳng qua.
Quân Tiêu Dao là Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai, pháp lực cũng có thể nói là vô cùng vô tận.
Mà vào lúc này.
Bên kia, Đông Phương Hạo cũng đột ngột xuất thủ, muốn trấn áp tới Quân Tiêu Dao.
"Nợ của chúng ta còn chưa tính xong đâu!"
Lê Tiên Dao thấy vậy cũng xuất thủ.
Bàn tay trắng nõn nắm một thanh trường kiếm màu vàng, kiếm phong phun ra nuốt vào kiếm quang màu ngọc bích rực rỡ, chia cắt hư không.
Đúng là Vũ Hóa Thanh Kim cổ kiếm Quân Tiêu Dao cho nàng.
Tuy đã không còn con rồng khí vận.
Nhưng bản thân thanh Vũ Hóa Thanh Kim cổ kiếm này chính là lấy tiên kim rèn thành, là một món thần binh lợi khí hiếm thấy.
Đôi mắt Đông Phương Hạo trầm xuống.
Nếu Lê Tiên Dao không can dự.
Hai người hắn và Sở Tiêu thi triển hết át chủ bài, nói không chừng thật sự có thể trấn áp Quân Tiêu Dao.
Dĩ nhiên là hắn tự cho rằng có thể.
Nhưng hiện tại có Lê Tiên Dao nhúng tay.
Trong thời gian ngắn, Đông Phương Hạo đừng nghĩ vươn tay đối phó Quân Tiêu Dao.
Mà chỉ dựa vào một mình Sở Tiêu...
Ầm!
Bên kia, Sở Tiêu và Quân Tiêu Dao bắt đầu đại chiến.
Đối mặt với kẻ thù, cực kỳ Sở Tiêu đỏ mắt.
Mà Quân Tiêu Dao lại không giống thế.
Hắn không có bất kỳ ánh nhìn thù hằn, ý oán hận nào với Sở Tiêu.
Thử hỏi nông phu nào sẽ hận rau hẹ tự tay mình vun trồng chứ?
Thậm chí, Quân Tiêu Dao nhìn Sở Tiêu lúc này còn có một loại cảm giác người cha già nhìn nhi tử.
Muốn xem thử người nhi tử này đã trưởng thành tới mức nào.
Nhìn thấy vẻ mặt vân đạm phong khinh của Quân Tiêu Dao.
Ánh mắt Sở Tiêu trầm xuống.
Hắn chỉ cho rằng, Quân Tiêu Dao là đang khinh bỉ hắn, coi thường hắn.
Nếu Sở Tiêu biết ý nghĩ của Quân Tiêu Dao, tuyệt đối sẽ buồn bực muốn hộc máu.
Hắn thậm chí còn không có tư cách làm kẻ thù của Quân Tiêu Dao!
"Ta không tin!"
Mắt Sở Tiêu lãnh lệ.
Hắn không tin chính mình ngay cả phòng ngự của Quân Tiêu Dao cũng không phá được.
Ầm!
Ngay sau đó, một luồng kiếm khí màu vàng từ trong cơ thể Sở Tiêu vụt ra, mang theo mũi nhọn trảm thiên tuyệt địa.
Đúng là kiếm khí Huyền Hoàng!
Lấy thực lực của Sở Tiêu hiện tại vẫn không cách nào khống chế lực lượng của Nhân Hoàng Kiếm.
Cho nên chỉ có thể lui cầu thứ yếu, cô đọng ra kiếm khí trong Nhân Hoàng Kiếm, trở thành thủ đoạn sát chiêu của mình.
"Chỉ dựa vào cái này?" Quân Tiêu Dao nói.
Nhưng hắn vừa dứt lời.
Cùng lúc đó, Sở Tiêu lại trực tiếp tế ra hồ lô Càn Khôn.
Sau đó bên trong có một luồng kim quang dâng lên bay ra.
Mang theo một loại lực tuế nguyệt mênh mông.
Mà luồng kim quang đó rơi xuống trên người Quân Tiêu Dao.
Làm cho xung quanh hắn bị một loại pháp tắc trói buộc.
Trong nháy mắt, thời gian quanh người Quân Tiêu Dao dường như ngưng trệ.
Đương nhiên, đây gần như là ảo giác.
Bởi vì lấy thực lực của Sở Tiêu bây giờ, còn xa mới có thể hoàn toàn ảnh hưởng thời gian.
Đó chẳng qua là ra pháp tắc thời gian và lực tuế nguyệt ít ỏi Sở Tiêu cô đọng ra dựa vào Thời Thư và hồ lô Càn Khôn.
Từ lúc ở thọ yến của Đạm Đài cổ tổ, lần đầu Quân Tiêu Dao gặp Sở Tiêu.
Sở Tiêu từng thi triển chiêu Kim Quang Định Thân này lên hắn.
Chẳng qua khi đó, uy lực của Kim Quang Định Thân Sở Tiêu thi triển ra yếu hơn.
Mà hiện tại, Sở Tiêu dường như vẫn luôn khắc khổ nghiên cứu Thời Thư.
Cho nên uy lực của Kim Quang Định Thân trước mắt trái lại không yếu.
Dưới sự đột ngột không kịp đề phòng, thật đúng là có thể làm người trúng chiêu.
Mà sau khi Kim Quang Định Thân bao phủ tới Quân Tiêu Dao.
Vòng thần miễn dịch pháp lực quanh người Quân Tiêu Dao cũng giống như đọng lại trong nháy mắt.
Mà trong cái nháy mắt này.
Sở Tiêu mang theo kiếm khí Huyền Hoàng chém thẳng xuống Quân Tiêu Dao.
Có thể nói, thời cơ chiến đấu này nắm bắt cực kỳ thỏa đáng.
Không hổ là Sở Tiêu phiên bản cường hóa sau khi trải qua Nhân Hoàng điện bồi dưỡng.
Mà kiếm khí Huyền Hoàng cuồn cuộn vô cùng, phát ra khí tức to lớn, có thể trảm nhật nguyệt tinh không.
So với lúc đại yến Nhân Hoàng, uy năng của kiếm khí Huyền Hoàng Sở Tiêu tế ra hiện tại càng mạnh hơn.
Hỗn Độn Đạo Tôn bình thường đều rất có thể sẽ trực tiếp bị chia làm hai.
Mà thân hình Quân Tiêu Dao chợt chấn động.
Từng luồng lực pháp tắc lan ra, làm hao mòn lực lượng của Kim Quang Định Thân.
Sau đó vẫn là một tay vươn ra, đánh thẳng vào kiếm khí Huyền Hoàng.
"Còn dám coi thường như thế?"
Nhìn thấy thủ đoạn của Quân Tiêu Dao trong mắt, Sở Tiêu hiện lên một tia lãnh lệ.
Ngay sau đó, lòng bàn tay Quân Tiêu Dao phát ra ánh lửa, có quy tắc phát ra, làm cho hư không nơi đây đều chấn động.
Đạo tắc thiên địa vốn ở chỗ sâu trong Linh giới cực kỳ vững chắc.
Nhưng va chạm lúc này khiến tinh vũ vô tận xung quanh đều rung động.
Lòng bàn tay Quân Tiêu Dao dấy lên một vệt quang hoa hừng hực, hệt như kiếp số vạn vật.
Thượng Thiên Kiếp Quang!
Thượng Thiên Kiếp Quang hừng hực lộng lẫy, va chạm với kiếm khí Huyền Hoàng, bùng nổ lên gợn sóng vô biên.
Mà Quân Tiêu Dao lần nữa đánh ra một chưởng, bàn tay như thần linh vẫn luôn mênh mông đánh tan hư không, làm cho càn khôn bốn cực đều đang dao động.
Quả thực như muốn một chưởng đánh nát hàng tỉ tinh không.
Khí tức to lớn làm cho thiên kiêu các nơi xem chiến trên đường nhỏ đá xanh đều nhận thấy được một loại cảm giác run rẩy như uy áp thiên kiếp.